Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 5: Chướng Mắt
Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:10
Chuyện giải tỏa, di dời nhà cửa này, ai cũng muốn kiếm chác chút lợi lộc.
Một cái giếng hay một cái chuồng ch.ó nhỏ thì chẳng ai thèm chấp nhặt với dân làng. Nhưng nhà cửa thì đừng hòng, một khi thông báo đã ban hành, có xây thêm bao nhiêu cũng là công cốc.
Lê Thư Hân hiểu rất rõ, những căn nhà mà làng cô xây thêm đợt này đều không được chấp nhận.
Nhưng lúc này, cô không những không phản đối mà còn cười nói:
"Bây giờ đâu đâu cũng thiếu người, vừa nãy em gặp chú Năm, chú ấy đang tìm công nhân như đi cướp ấy. Nhà mình thì hay rồi, có nhiều người giúp đỡ như thế này."
Thiệu Lăng liếc nhìn vợ mình, cười như không cười nói:
"Người bình thường làm gì có được bố mẹ anh tích cực như vậy. Mà này, bố mẹ em đừng giúp anh làm gì cả, bên anh cát đá gạch ngói còn chưa đâu vào đâu. Hôm nay có đặt thì cũng không thể khởi công ngay được. Mấy người cứ sang bên chú Hai mà xem, tiện tay giúp chú ấy một tay. Anh nhớ hồi xưa bố em học sư phạm chuyên khoa, chú Hai còn đưa tiền học phí cho bố em thì phải? Làm người không thể quên ơn."
"Mấy cái chuyện tào lao bí đao cũ rích ấy!"
Thiệu Quốc Uy lại không vui, người này muốn nhẹ nhàng kiếm tiền nhưng lại không muốn thật sự bỏ ra công sức gì.
Trên đời này làm gì có chuyện dễ ăn như thế.
Thiệu Lăng cũng chẳng để tâm, nói:
"Ba à, vì ba làm những chuyện này mà con đi trong làng không dám ngẩng mặt lên. Ba có đi không? Không đi thì sau này đừng đến nữa!"
So với Thiệu Quốc Uy lì lợm như cục đá cống rãnh, mẹ Thiệu Lăng là Phạm Liên lại rất biết cách giả bộ.
Vừa thấy Thiệu Lăng nặng lời, bà liền nói:
"Đi chứ, đi chứ, ba con ngày thường bận quá thôi. Thật ra, đã sớm muốn đi thăm chú Hai rồi nhưng cứ bận rộn. Hơn nữa, cũng lo chú Hai không thông cảm..."
Dừng một chút rồi tiếp tục nói:
"Nếu con thấy nên đi thì cứ đi. Cứ để ba con dẫn anh cả con đi theo, mẹ không đi đâu. Mẹ với Tiểu Chi dọn dẹp chút cho con, con xem quần áo con vứt đầy sân chưa giặt kia kìa, giặt mấy bộ quần áo tốn bao nhiêu công sức chứ? Làm gì có ai sống kiểu đó, vợ con á... Haizzz."
Lê Thư Hân vừa nói xong đã vào nhà gọi điện thoại liên hệ chuyện đào giếng.
Vừa ra cửa đã nghe thấy lời này, cô nhướng mày cười tủm tỉm nói:
"Thiệu Lăng, mẹ anh thương anh đấy."
Thiệu Lăng cũng bật cười nhưng lại khiến người ta khó hiểu không biết anh cười cái gì.
Cười đủ rồi, Thiệu Lăng nói:
"Mẹ, mẹ đừng gây thêm rắc rối cho nhà con. Bên này không cần mấy người đâu."
"Anh, sao anh lại nói chuyện với mẹ như thế!"
Thiệu Chi nín nhịn cả buổi sáng, kiêu căng nói:
"Mẹ có lòng tốt, anh không biết ơn còn nói mấy lời đó? Đúng là lấy vợ rồi quên mẹ!"
Thiệu Lăng thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn cô em gái này, nói:
"Đây là nhà tôi."
Thiệu Chi không phục:
"Anh có ý gì?"
Thiệu Lăng lười biếng:
"Ý nghĩa là, tôi không vui, thì mấy người cút hết ra ngoài cho tôi!"
Anh không có tình cảm với ba mẹ, càng đừng nói đến cô em gái này.
Anh còn nhớ hồi nhỏ về ăn Tết một bữa cơm, chỉ vì ăn nhiều một cái nem rán mà Thiệu Chi đứng trên ghế, nhìn anh từ trên cao xuống mắng:
"Đồ ăn mày ăn không đủ à, đồ ăn xin. Mày cút đi, đừng đến nhà tao ăn cơm, đây là nhà tao!"
Lúc đó ba anh nhíu mày, nói:
"Thằng bé lớn lên trong làng không có giáo dưỡng đúng là không được."
Mẹ anh cười nói:
"Con xem Tiểu Chi nhà mình bé tí đã biết giữ của, là một đứa trẻ thông minh."
Còn về anh cả và em trai thứ ba của anh, một người như không nhìn thấy, một người cúi đầu không dám ngẩng lên...
Thiệu Lăng đột nhiên nhớ lại hình ảnh đó, thần sắc anh lạnh đi vài phần, nói:
"Tôi phải ra biển, không có thời gian ở đây tiếp đãi mấy người."
Anh không ở nhà, anh cũng không cho những người này ở lại.
Anh nói:
"Đây là nhà tôi, còn chưa đến lượt người khác làm chủ. Mấy người là đi sang bên chú Hai hay về thành phố, tự mấy người liệu nhưng đừng gây thêm rắc rối ở chỗ tôi."
Anh hạ lệnh đuổi khách, khoanh tay nhìn mấy người, thần sắc rất xa cách.
Lê Thư Hân nhìn nhìn bên này, nhìn nhìn bên kia. Đứa con trai bụ bẫm trong lòng cô cũng nhìn nhìn bên này, nhìn nhìn bên kia.
Thần sắc hai mẹ con giống hệt nhau.
Hai mẹ con này đang xem kịch vui!
Phạm Liên trong lòng tức giận nhưng cũng hiểu rằng, Thiệu Lăng không phải là người bà ta có thể tùy tiện điều khiển.
Oán hận chất chứa lâu ngày, một lần mà hóa giải thì tuyệt đối không thể.
Nếu có thể hóa giải ngay một lần, thì cũng không phải là Thiệu Lăng.
Bà ta lập tức giữ Thiệu Quốc Uy lại, nhẹ nhàng nói:
"Chúng ta cùng sang nhà chú Hai ngồi một lát, nhưng ba con họ đều phải đi làm, cũng không thể ở lâu."
Anh cả nhà họ Thiệu, Thiệu Thành ít nói, vợ anh ta thì lại hùa theo:
"Đúng vậy, anh cả em cũng phải đi làm, mấy việc vặt vãnh bên này e là không giúp được. Nhưng anh cả em là sinh viên tốt nghiệp đại học, kiến thức thì vẫn có. Em bên này bắt đầu di dời, anh ấy sẽ tới giúp được việc."
"Chồng em học không nhiều nhưng bỏ sức thì được, một người tốt ba người giúp mà."
Vợ Thiệu Tĩnh cười nói.
Thiệu Chi bĩu môi không phục chút nào. Trong mấy đứa con, cô ta là người giống Thiệu Quốc Uy nhất, là kiểu người muốn mạnh mẽ chiếm lợi.
Nhìn thấy chị dâu cả và chị dâu ba nịnh nọt như vậy, cô ta hừ một tiếng.
"Thiệu Lăng, Thiệu Lăng!"
Bên này đang chuẩn bị ra cửa, thì nghe thấy có người gọi. Thiệu Lăng ra cửa, nhìn thấy là Vu béo.
Vu béo lái một chiếc Minibus, phía sau còn theo một chiếc Minibus.
Anh ta vừa xuống xe đã gọi người,
"Thiệu lão đệ, có nhà không?"
Thiệu Lăng lập tức ra cửa:
"Anh Vu?"
Vu béo cười toe toét, nói:
"Người của chúng tôi tìm được rồi, nhưng bên bờ biển không đủ chỗ ở. Tôi nghĩ bên cậu có kinh doanh nhà trọ nhỏ, không biết có thể sắp xếp cho họ ở bên này không?"
Anh ta lập tức bổ sung:
"Cái này sẽ tính tiền đặc biệt, mấy quán bình dân của chúng tôi là được."
Thiệu Lăng:
"Được thôi."
Vu béo xua tay, rất nhanh hai chiếc Minibus đã xuống hơn hai mươi người. Minibus chật cứng, từng người nhảy xuống, từng người nhìn đều cao lớn vạm vỡ.
Người nhà họ Thiệu ra cửa thấy vậy, mấy người đàn ông trừng lớn mắt, mấy người phụ nữ đều lặng lẽ lùi lại phía sau.
Thiệu Lăng:
"Đi, tôi dẫn các anh đi."
Thiệu Lăng dẫn người rời đi, Phạm Liên lập tức thay đổi sắc mặt, chua ngoa nói:
"Vợ thằng hai, chuyện này là sao? Mấy người đó là ai? Thằng hai đã mệt như vậy rồi, cô không thể chia sẻ chút nào sao?"
Đây không phải là con dâu mình chọn, đúng là không được việc.
Đôi mắt Lê Thư Hân trong veo, từ ánh mắt đã toát lên vẻ vô tội, cô nói:
"Mẹ, mẹ chưa biết gì đã nói vậy, nghe thật khiến người ta đau lòng. Nhà con có ba người, đứa bé bụ bẫm còn phải chăm sóc, không phải con chia sẻ với A Lăng thì lẽ nào anh ấy có ba đầu sáu tay sao?"
"Cô còn dám cãi lại!"
Phạm Liên bực mình.
Lê Thư Hân cười cười, nói:
"Mẹ, mẹ xem mẹ nóng tính quá, lời thật này sao có thể gọi là cãi lại chứ. Hơn nữa, lại không phải xã hội cũ, chẳng lẽ còn không cho người ta nói chuyện sao!"
Cô thật sự không tức giận, những chiêu trò của mẹ chồng cô, kiếp trước cô đã biết rồi.
Huống chi, những năm làm người bán hàng, cô đã gặp không ít người kỳ quặc.
Đến cả loại như mẹ chồng cô, cũng chẳng xếp được hạng.
"Mấy người sao còn chưa đi?"
Thiệu Lăng trở về nhìn thấy họ, nhíu mày.
Thiệu Tĩnh - con trai út nhà họ Thiệu nhanh ch.óng nói:
"Chúng em đi ngay đây, anh hai, mấy người đó là ai vậy?"
Thiệu Lăng nhướng mày, nói:
"Là bảo an mà chúng ta thuê chung, để đề phòng mấy con ruồi bọ nghe tin giải tỏa là đến cửa."
Người nhà họ Thiệu như bị ám chỉ, sắc mặt khó coi.
Thiệu Lăng thì chẳng bận tâm, ngược lại còn trực tiếp cầm quẩy bỏ vào miệng, nói:
"Tiền còn chưa nhận được, đã phải tiêu tiền rồi. À đúng rồi, vừa nãy ở trên phố tôi gặp bác cả. Lần di dời này, cấp trên yêu cầu chúng ta di dời mộ. Bác cả bảo mấy người sang đó một chuyến, mọi người cùng bàn bạc xem xử lý thế nào."
Thiệu Quốc Uy vừa nghe, lập tức trừng mắt:
"Không phải mày nói, chuyện bà nội mày, mày toàn quyền phụ trách sao?"
Thiệu Lăng lập tức nổi cáu, bát cơm vừa bưng lên "ầm" một tiếng đổ xuống bàn, nói:
"Bà nội tôi tự tôi lo, không cần ông! Bác cả họ muốn bàn bạc là ông cố, bà cố và cả thế hệ cụ kỵ kia! Tôi biết ông là người chẳng nói gì đến tình thân, thích đi thì đi, không thích đi thì không đi, nhưng đừng tưởng người khác đều là đồ ngốc, chỉ mình ông khôn khéo."
Bà nội anh sinh bảy cô con gái vàng, mới sinh ra một đứa con trai là ba anh.
Bác cả trong miệng Thiệu Lăng, thật ra là bác họ của anh.
Một người ông cố.
"Thằng hai, con thế này..."
Phạm Liên lại muốn hòa hoãn một chút, Thiệu Lăng không muốn nghe, trực tiếp đứng dậy:
"Mấy người đừng để tôi lấy chổi đuổi người, cút hết ra ngoài cho tôi!"
Thiệu Thành, anh cả nhà họ Thiệu căng thẳng mặt, nói:
"Thằng hai, mày cũng..."
"Cút ra ngoài!"
Thiệu Lăng trực tiếp xách chổi lên.
Anh cao lớn, mấy năm nay làm việc nặng nhiều, tuy không vạm vỡ nhưng nhìn là biết cơ bắp, không phải dạng dễ chọc.
Vợ anh cả lập tức kéo chồng lại, nói:
"Hay là chúng ta đi trước đi."
"Đúng đúng, đi trước."
Vợ thằng út cũng sợ bị đ.á.n.h.
Anh hai một mình đã đủ hung dữ rồi, cô ta còn chưa quên, còn có hơn hai mươi "tay đ.ấ.m" nữa.
Cái gì mà bảo an, họ cứ cảm thấy đó là "tay đ.ấ.m".
"Mẹ, con sợ."
Thiệu Chi ấm ức.
Nói nhà người khác đều trọng nam khinh nữ, nhưng nhà họ Thiệu con trai nhiều nên không đáng giá.
Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên thích nhất là cô con gái út này, vừa thấy con gái út như vậy, lập tức chịu không nổi.
"Cái thằng hỗn láo này, mày có việc gì đừng cầu đến tao!"
Thiệu Quốc Uy chỉ vào Thiệu Lăng nói lời cay nghiệt, kéo cả nhà quay đầu đi.
Thiệu Tĩnh không muốn đi, quan hệ của anh ta với anh hai không tệ đến vậy nhưng lại không dám cãi lời ba, vừa đi vừa ra hiệu cho Thiệu Lăng, nháy mắt.
Cái sân vừa náo nhiệt bỗng nhiên yên tĩnh lại, sắc mặt Thiệu Lăng đen lại, trong lòng không vui. Lê Thư Hân tiến lên nhẹ nhàng vỗ hai cái vào lưng anh, nói:
"Sao lại nóng tính như vậy? Anh không phải sớm nên biết họ là người thế nào sao?"
Thiệu Lăng:
"Em chỉ là chướng mắt khi thấy họ làm những chuyện này."
Lê Thư Hân an ủi chồng:
"Anh có nhìn quen hay không, họ đều sẽ làm như vậy, cũng sẽ không nhớ gì đến người già cả. Chỉ cần chúng ta nhớ là được. Ba mẹ anh dù nhân cách chỉ biết tiền, nhưng anh không cho thì họ cũng không thể moi từ túi anh ra. Hơn nữa, gần đây muốn di dời mộ, họ sợ tốn tiền chắc chắn sẽ không quay lại. Anh cũng không cần nhìn thấy họ."
Thiệu Lăng ngẩng đầu nhìn Lê Thư Hân một cái, nhẹ giọng ừ một tiếng, một tay ôm lấy cô cúi đầu hôn lên trán cô, nói:
"Cũng vất vả cho em."
Lê Thư Hân:
"Được rồi mà."
Cô nhẹ giọng bật cười, nói:
"Người đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"
Thiệu Lăng gật đầu:
"Ừm, họ chia hai ca, nhưng anh cũng không hoàn toàn trông chờ vào họ. Công nhân trong giới của chúng ta cũng chia hai ca. Anh đã hỏi thăm rồi, thông báo đã xuống, chỉ cần chúng ta không có ý kiến, trong vòng một tháng chắc chắn sẽ khởi công, chúng ta thật ra cũng chỉ tốn tiền một tháng thôi."
Lê Thư Hân không dám hoàn toàn yên tâm, cô cân nhắc một chút, nói:
"Chia người ra, đừng để những người có quan hệ thân thiết ở cùng một ca."
Cô nói:
"Lòng đề phòng người không thể không có."
Thiệu Lăng ngả người ra sau, mang theo vẻ đ.á.n.h giá nhìn Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân ngẩng mắt:
"Sao vậy?"
Thiệu Lăng khoanh tay trước n.g.ự.c, nhướng mày nói:
"Vợ ơi, hai hôm nay em kỳ lạ thật đấy."
Lê Thư Hân giật mình, ngẩng mắt lúng liếng hỏi:
"Chỗ nào kỳ lạ?"
Thiệu Lăng cũng không nói rõ được, nhưng cứ cảm thấy có chút không giống.
Suy nghĩ nửa ngày, người này tổng kết:
"Em lạnh nhạt với anh."
Anh nói đến đây, còn ấm ức nữa:
"Em chẳng thèm đau lòng cho anh gì cả."
Lê Thư Hân phì cười một tiếng, đẩy anh một cái, nói:
"Anh không đứng đắn."
"Anh đứng đắn với em làm gì chứ?"
Anh vươn tay đặt lên vai Lê Thư Hân, nói:
"Em nói xem, anh làm gì phải đứng đắn với em?"
Cô bị Thiệu Lăng quấn lấy, cuối cùng không nhịn được quay đầu ôm lấy eo anh.
Rõ ràng không cười nhưng đôi mắt to lại cong cong, mang theo nụ cười, cô nói:
"Được rồi, anh là đồ không đứng đắn nhất, được chưa?"
Khóe miệng cô cũng cong lên, nói:
"Anh không đứng đắn, chúng ta nói chuyện đứng đắn một chút nhé?"
Thiệu Lăng:
"Hửm?"
Lê Thư Hân:
"Chúng ta không cần xây thêm nhà nữa."
Thiệu Lăng lập tức trợn tròn mắt, nói:
"Cái này còn chê tiền nhiều? Mọi người đều chiếm, chúng ta không chiếm không phải thiệt thòi sao..."
Lê Thư Hân không đợi anh nói, ngắt lời anh:
"Anh nghĩ, thông báo đã xuống rồi, sẽ để chúng ta chiếm loại lợi lộc lớn như vậy sao? Anh đi ra ngoài hỏi thăm một chút là hiểu ngay không có chuyện đó đâu. Em không tán thành anh lãng phí công sức. Nhà mình vốn dĩ ít người, nếu còn xây nhà, anh sẽ quá mệt mỏi."
Thiệu Lăng lúc này cười như không cười, lườm cô một cách mờ ám nói:
"Cho nên, em vẫn là đau lòng cho anh đúng không?"
Lê Thư Hân:
"..."
Cô không nhịn được, vươn tay véo mặt Thiệu Lăng, nói:
"Tự mình đa tình!"
--
Hết chương 5.
