Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 27.1: Người Ngưỡng Mộ, Kẻ Bội Phục, Kẻ Đỏ Mắt Ghen Tị (1)
Cập nhật lúc: 11/04/2026 02:08
Vu béo mặt mày khó tả.
Thiệu Lăng thấy lạ, Vu béo là người rất khéo léo biết điều, hiếm khi thấy anh ta có vẻ mặt như vậy.
Anh tò mò hỏi:
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
Giọng điệu này ít nhiều có chút tò mò, hóng hớt.
Vu béo do dự một lát rồi nói:
"Cách đây một thời gian, Thiệu Bằng có liên hệ với tôi. Anh ta có một người bạn làm đầu tư, nghe nói kiếm tiền giỏi lắm muốn kéo tôi làm cùng. Tôi hỏi thì được biết, lúc chúng ta cùng di dời anh ta cũng rủ vài người rồi. Nhưng mà chuyện này ấy tôi hơi do dự, đầu tư là cái thứ tôi chẳng hiểu gì sất. Anh ta mà bảo nuôi hải sâm thì tôi biết ngay, chứ anh ta mà nói cổ phiếu, quỹ, hay hợp đồng tương lai thì tôi chịu. Trong lòng cứ thấy bất an, nên mới muốn hỏi xem bên anh có tham gia không. Ai ngờ, anh ta lại không tìm anh..."
Thiệu Lăng bật cười:
"Anh ta sẽ không tìm tôi đâu."
Vu béo nghi hoặc nhìn Thiệu Lăng, thực sự có vài phần không hiểu.
Trước đây, họ cùng di dời, lúc giải tỏa mặt bằng thì mọi người đều bàn bạc, giúp đỡ lẫn nhau, trông quan hệ rất tốt, thậm chí còn cùng nhau tổ chức đội tuần tra. Nhưng sau khi di dời xong anh ta lại thấy có gì đó không ổn.
Nói sao nhỉ?
Thiệu Bằng tổ chức cho mấy hộ nuôi trồng di dời như họ đi Hong Kong massage; rồi đi Macau đ.á.n.h bạc đều không gọi Thiệu Lăng.
Lúc đó anh ta đã thấy có gì đó sai sai, nhưng cũng không nghe nói hai người có mâu thuẫn gì.
Giờ Thiệu Bằng có đường làm giàu cũng y như rằng không gọi Thiệu Lăng.
Vu béo thật sự không hiểu, anh ta cười cười không nhịn được hỏi:
"Hai anh có xích mích gì à?"
Thiệu Lăng lắc đầu:
"Không có."
"Ơ?"
Câu nói này khiến Vu béo có chút há hốc mồm, không có ư?
Nếu không có thì Thiệu Bằng tại sao lại tẩy chay Thiệu Lăng?
Vu béo không nghĩ Thiệu Bằng là kẻ thần kinh, vô cớ xa lánh Thiệu Lăng. Anh ta nhìn Thiệu Lăng thầm nghĩ có lẽ là anh không muốn nói?
Nhưng Thiệu Lăng lại rất bình tĩnh cười,
"Chúng tôi chưa bao giờ có xích mích nhưng anh ta không ưa tôi cũng là chuyện bình thường. Lúc di dời, mọi người phải đoàn kết lại, tôi với những hộ nuôi trồng di dời đương nhiên phải cùng nhau, phá đám thì không đến mức. Nhưng nếu có thể tôi tin anh ta cũng không muốn qua lại với tôi nhiều. Không phải thù oán gì cả, chỉ là đơn thuần nhìn thấy là phiền."
Vu béo càng mơ hồ, anh ta vẫn luôn tự cho mình là người thông minh sao chuyện này lại không hiểu được nhỉ?
Lúc này Thôi Đào lên tiếng,
"Nếu nói vậy thì tôi lại hơi hiểu một chút. Anh Vu, anh về nhà hỏi thử Thôi An xem nó cũng không ưa Thiệu Lăng lắm, mấy thằng đàn ông trẻ trong làng cũng chẳng mấy đứa thích Thiệu Lăng đâu."
Vu béo:
"Ơ?"
Anh ta thấy Thiệu Lăng là người rất tốt mà, có đầu óc lại nói năng rõ ràng, làm việc lại cẩn thận.
Thôi Đào rời nhà từ rất sớm nhưng lại nhớ đến vài chuyện năm xưa,
"Nếu người nhà anh ngày nào cũng nói với anh rằng con nhà người ta ngoan ngoãn, giỏi giang thế này thế nọ, năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, thì anh có tâm trạng thế nào?"
Lúc đó Thiệu Lăng không ở bên cha mẹ, điều kiện ông bà Thiệu cũng rất bình thường. Thiệu Lăng từ tiểu học đã biết tự đi nhặt ve chai kiếm tiền, ngay cả học phí cũng là tự nhặt ve chai mà gom góp được. Thế mà thành tích tiểu học của anh vẫn không hề sa sút mà luôn đứng đầu.
Lúc đó, người lớn trong làng nhà nào cũng lấy Thiệu Lăng ra để răn dạy con cái mình.
Nghe mãi thì ít nhiều cũng sẽ có phản ứng ngược. Đừng nhìn Thiệu Bằng lớn hơn Thiệu Lăng mười mấy tuổi, nhưng cũng đã từng chịu "độc hại" kiểu này.
Vu béo nghe xong lời phân tích của vợ, ngạc nhiên nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng gật đầu:
"Đúng là như vậy nên Thiệu Bằng có việc gì sẽ không tìm tôi."
Vu béo khóe miệng giật giật, nhất thời không biết nói gì.
Nhưng rất nhanh anh ta lại có chút ngượng ngùng, chuyện đầu tư như vậy lại không có Thiệu Lăng, anh ta lắp bắp mở lời:
"Chuyện này mà truyền đến tai anh..."
Thiệu Lăng hiểu ý anh ta,
"Tôi biết, cứ giả vờ như không biết là được."
Vu béo cười ngượng.
Thôi Đào cũng không ngờ chồng mình tìm Thiệu Lăng là để hỏi chuyện này. Nếu biết là chuyện như vậy, cô ấy nhất định sẽ không cho chồng mình đến hỏi linh tinh.
Thiệu Lăng bản thân thì khá thờ ơ nhưng anh cũng nhắc nhở:
"Mấy anh đừng để tâm, cứ coi như tôi không biết là được. Chẳng qua chuyện này mấy anh vẫn nên suy nghĩ kỹ, đầu tư dù sao cũng không phải chuyện nhỏ. Tôi không biết người khác nhưng nguyên tắc làm việc của tôi là không làm những chuyện mình hoàn toàn không hiểu."
Vu béo gật đầu rất đồng tình. Tại sao anh ta lại vui vẻ khi qua lại với Thiệu Lăng, chính là vì người này có thể nghĩ cùng với anh ta. Trong lòng anh ta cũng nghĩ như vậy.
"Chú em, ý cậu là tôi không nên tham gia à?"
Thiệu Lăng không muốn quyết định hộ người khác, nói:
"Anh Vu nói vậy là sao, tôi đâu có hiểu được, đâu thể làm chủ hộ người khác."
"Thế nếu là chính cậu thì sao?"
Thiệu Lăng không giấu giếm:
"Nếu là tôi, đương nhiên tôi sẽ không làm."
Anh khẽ mỉm cười,
"Năm nay là năm tuổi của tôi, tục ngữ có câu 'năm tuổi mọi sự không nên', tôi đương nhiên không tham gia mấy thứ này. An phận thủ thường mới là an toàn nhất."
Vu béo:
"..."
Lý do này nhất thời khiến người ta không biết đáp lại thế nào.
Bất kể lời Thiệu Lăng nói là thật hay giả nhưng anh ấy có một câu đúng: người ta nên làm những chuyện mình hiểu, chuyện không hiểu mà mù quáng tham gia cũng không tốt.
Nghĩ vậy, Vu béo liền thông suốt trong lòng, cười nói:
"Vậy chuyện này tôi sẽ suy nghĩ kỹ. Sau này chúng ta đều ở Bằng Thành, đúng là nên thường xuyên qua lại."
Thiệu Lăng chọc chọc vào cái cằm hai ngấn mũm mĩm của bé mập,
"Được thôi, anh Vu bận rộn, tôi thì rảnh nhiều, gần đây tôi toàn ở nhà trông con."
Vu béo:
"..."
Phải nói rằng Thiệu Lăng là người thật sự khiến người ta không thể đoán được.
Một người đàn ông sao có thể an tâm ở nhà trông con được chứ?
Vu béo cảm thấy mình không thực sự hiểu Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng lại rất bình thản, anh nhìn đồng hồ:
"Thời gian không còn sớm, tôi cũng phải đi rồi. Con trai tôi chiều nay còn có một buổi học bơi nữa."
"Bé con đã học bơi rồi à?"
Thiệu Lăng khẽ mỉm cười, mang theo vài phần khoe khoang:
"Bây giờ đang thịnh hành nuôi con khoa học, thời kỳ sơ sinh vận động nhiều rất có lợi cho trí lực của trẻ. Tôi và A Hân nhà tôi đều không tệ về ngoại hình nên không cần lo lắng. Lại phát triển thêm trí lực nữa thì bảo bối nhà tôi sẽ vô địch thiên hạ."
Vu béo và Thôi Đào:
"..."
Thôi Đào nhìn đứa bé, nhóc con lúc này đã được ba ôm trong lòng, đã ăn no nê lại uống thêm một bình sữa dựa vào lòng ba mơ màng sắp ngủ, cái đầu nhỏ cứ gật gù.
Thật sự không thấy đâu ra cái vẻ vô địch gì cả.
Nhưng Thiệu Lăng lại tiếp lời:
"Đừng nhìn nhóc con này còn bé tí nhưng người khác đâu có học giỏi bằng nó, nó tuyệt đối là đứa học giỏi nhất trong đó, tôi liếc mắt một cái là nhìn ra ngay..."
Vu béo và Thôi Đào:
"..."
Thiệu Lăng:
"Tôi nghĩ rồi, nhà chúng tôi..."
"Thiệu Lăng à!"
Vu béo cuối cùng cũng không nhịn được, anh ta nói:
"Nếu cậu không đi sẽ muộn đấy? Tôi đưa cậu một chuyến nhé?"
Thiệu Lăng mỉm cười:
"Được thôi."
Anh ôm nhóc con, nhóc con cảm nhận được hơi thở của ba, "ưm ưm" một tiếng, tìm một vị trí thoải mái hơn, chúm chím cái miệng nhỏ rồi ngủ thiếp đi. Vu béo liếc nhìn một cái, cảm thấy sâu sắc rằng, thực sự chẳng thấy thông minh chỗ nào.
Hai vợ chồng tiễn Thiệu Lăng xong, Vu béo nói:
"Thật không ngờ Thiệu Lăng lại là người như thế này."
Trước đây anh ta cảm thấy Thiệu Lăng rất đàn ông, giờ thì... nói chung là kỳ lạ.
Nghĩ vậy, anh ta liền nói ra.
Nhưng Thôi Đào lại không đồng tình với ý nghĩ của Vu béo,
"Em không biết trước đây anh cho rằng Thiệu Lăng như thế nào nhưng em cảm thấy cậu ấy bây giờ mới thực sự đàn ông. Không bận tâm đến ánh nhìn của người ngoài, có thể gạt bỏ thể diện đàn ông để trông con, đó mới thực sự là đàn ông."
Vu béo bật cười:
"Mấy bà phụ nữ các cô ấy mà, kiến thức có mỗi thế..."
Nụ cười của Thôi Đào tắt ngúm, cứng rắn nói:
"Chúng tôi phụ nữ không kém gì các anh đâu."
Cô ấy lạnh lùng nhìn Vu béo,
"Đừng tưởng tôi không biết anh với Thiệu Bằng đi Hong Kong làm gì!"
Vu béo vội vàng thanh minh:
"Anh đi thì có đi, nhưng chỉ là massage đơn thuần thôi, em không thể oan uổng anh. Bọn họ làm gì là việc của họ, anh vô tội..."
"Lời này của anh, em tin à?"
"Ơ này con người này sao thế, anh không phải giải thích với em rồi sao? Sao em vẫn không tin..."
Hai người cãi nhau ồn ào. Thôi Đào nhìn Vu béo, nhớ lại khi mới kết hôn đâu có như vậy. Lúc đó anh ta lớn hơn cô ấy mười mấy tuổi nên nhường nhịn cô mọi chuyện, đối xử tốt với cô, giờ thì khác rồi.
Người ngoài chỉ thấy cô ấy sống tốt, chỉ biết chồng cô ấy khôn ngoan giỏi kiếm tiền nhưng lại không hiểu được, cô ấy cũng có những khó khăn của riêng mình.
Không có tiền thì muốn có tiền, có tiền rồi cũng không phải mọi chuyện đều hài lòng.
Đột nhiên, cô ấy chợt nghĩ đến vợ Thiệu Lăng. Phụ nữ có sự nghiệp, chắc chắn sẽ khác biệt phải không?
Cô ấy nhìn thì có vẻ mạnh mẽ nhưng thực ra lại rất yếu đuối; còn vợ Thiệu Lăng nhìn thì dịu dàng nhưng thực tế lại rất có bản lĩnh và giỏi giang. Chỉ cần nhìn cô liên tiếp gọi mấy cuộc điện thoại là hiểu ngay cô không phải là một cô gái yếu mềm.
Cô ấy thật sự ngưỡng mộ những người phụ nữ có sự nghiệp riêng như vậy.
Thôi Đào không muốn cãi nhau với Vu béo, cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ không nói lời nào.
Hơn nửa ngày, cô ấy mới nói:
"Em quên xin số điện thoại của A Hân, lát nữa anh giúp em hỏi nhé."
Vu béo ngạc nhiên nhìn Thôi Đào, Thôi Đào lại không nói gì.
Lê Thư Hân còn chưa biết đã có người ngưỡng mộ mình.
Bên này khi cô đến xưởng may Cát Tường, Trần Lệ Linh thực sự rất phục.
Sao mà không phục được chứ?
Cứ nghĩ cũng biết Lê Thư Hân lúc này đang hốt bạc, dù mới là ngày đầu tiên nhưng trong kinh doanh tầm nhìn rất quan trọng.
Hai người gặp mặt, Trần Lệ Linh đích thân ra đón, Lê Thư Hân cười cảm thán:
"Tổng giám đốc Trần khách sáo quá."
Trần Lệ Linh cười nhưng ánh mắt nghiêm túc: "Tôi luôn khách sáo với người có bản lĩnh."
