Trời Có Sập Xuống Ta Vẫn Đứng - 3
Cập nhật lúc: 20/06/2026 01:02
Sau đó Thẩm gia bị đối thủ là Trần gia hãm hại.
Trần gia có quan hệ thông gia với tri phủ phủ thành.
Bọn họ dựng lên một tội danh cấu kết với thổ phỉ, đổ lên đầu Thẩm gia.
Gia sản bị tịch thu, ngoại tổ phụ bị nhốt trong đại lao suốt ba tháng.
Khi được thả ra, người đã gầy đến mức thay đổi hoàn toàn, tóc bạc trắng.
Tội danh cuối cùng không được chứng thực nhưng nhà không còn nữa, danh tiếng cũng không còn nữa.
Cửa hiệu bị Trần gia chiếm mất, ruộng dâu cũng bị Trần gia nuốt sạch.
Ngoại tổ phụ đứng trước cổng tổ trạch của Thẩm gia niêm phong trên cửa còn chưa bị bóc hết.
Ông nhìn rất lâu rồi quay người bỏ đi.
Đêm hôm đó, ông gieo mình xuống sông.
Khi kể tới đây, giọng mẫu thân rất bình thản, bình thản như đang kể chuyện của người khác nhưng ta nhìn thấy tay bà run rẩy, run đến mức không thể xâu kim.
“Ngoại tổ mẫu con năm sau cũng đi rồi, bệnh mà mất.”
Mẫu thân chạy nạn tới thành Vĩnh An.
Đổi tên đổi họ gả cho phụ thân ta.
Suốt mười tám năm qua, bà chưa từng nhắc tới chuyện của Thẩm gia.
“Ta không dám nhận chữ, không dám để người khác biết mình từng đọc sách.”
“Người của Trần Cẩm Vinh từng tung lời rằng hậu nhân Thẩm gia có một người tính một người.”
“Nếu ta để lộ dù chỉ một sơ hở, con và phụ thân con đều không sống nổi.”
Ta nhìn mẫu thân.
Người phụ nhân ngày ngày bận rộn trong bếp ấy.
Người phụ nhân từng ngồi xổm dưới đất cọ rửa phân bẩn ấy.
Người phụ nhân bị quản sự phường thêu chê là đường kim quá lỗi thời cũng không biện giải lấy một câu ấy…
Bà biết chữ, bà biết tính sổ, bà hiểu tất cả mọi thứ, chỉ là bà không thể nói ra.
Mà chiếc áo bối t.ử kia là do Tạ Vân Cẩm làm.
Huynh trưởng của Tạ Vân Cẩm là Tạ Duy Viễn, xuất thân tiến sĩ làm quan thanh liêm cả đời.
Khi c.h.ế.t trên nhiệm sở, ngay cả một cỗ quan tài t.ử tế cũng không mua nổi.
Nhưng bản tấu chương vạch tội cuối cùng ông để lại lúc sinh thời, người bị ông vạch tội chính là Trần Cẩm Vinh.
Tạ Duy Viễn không lật đổ được Trần Cẩm Vinh ngược lại còn mất cả mạng.
Tạ Vân Cẩm vẫn luôn nhờ người tìm mẫu thân ta.
Tìm suốt mười năm cuối cùng mới tìm được ở thành Vĩnh An.
Mẫu thân không muốn trở về.
Trở về để làm gì?
Thẩm gia không còn nữa, ngoại tổ phụ cũng không còn nữa.
Tạ Vân Cẩm hiểu bà không ép buộc bà nhưng mỗi năm đều làm một bộ y phục rồi nhờ người mang tới, chưa từng lộ diện.
Bên trong cổ áo của mỗi bộ y phục đều thêu một đám mây nhỏ.
Mẫu thân nói:
“Muội ấy đang nói với ta rằng, muội ấy vẫn còn ở đó. Muội ấy chưa từng quên ta.”
Đêm hôm đó, ta lẩm nhẩm cái tên của ngoại tổ phụ trong lòng hơn mười lần.
Thẩm Hạc Đình.
Một người bị oan đến mức phải nhảy sông tự vẫn mà kẻ hại ông vẫn đang sống ung dung.
Ngoại tổ phụ, chuyện người chưa làm xong để ta làm.
Ngày đầu tiên Tạ Uẩn Văn tới lương hành, ta đem toàn bộ sổ sách của ba tháng gần đây ra, bảo hắn xem từ đầu tới cuối.
Hắn ngồi trước bàn sổ sách từ sáng đến tối.
Giữa chừng chỉ uống hai bát nước và ăn một cái màn thầu nguội.
Ta bưng cho hắn một bát canh nóng, hắn uống một ngụm rồi đặt xuống, ánh mắt chưa từng rời khỏi sổ sách.
Đến chiều tối, hắn khép lại cuốn sổ cuối cùng, cầm bàn tính lên gảy lách cách một hồi.
Sau đó lấy giấy viết ra kết luận.
Ta nhận lấy xem, lập tức sững người.
Những gì hắn nói còn chính xác hơn cả ta.
Mặt hàng kiếm lời nhiều nhất của lương hành gần đây là kê và đậu xanh bán lẻ.
Mặt hàng thua lỗ là tuyến vận chuyển hàng hóa xuống phía nam.
Đường xa, tổn hao lớnại phải chia phần cho nhiều cửa ải, chỉ trong một tháng đã lỗ hơn năm lượng bạc.
Ngoài ra còn một vấn đề mà ta chưa chú ý tới trong sổ có một khoản ghi là “tạp chi”.
Số tiền không nhỏ nhưng lại không có chi tiết, tháng nào cũng xuất hiện.
Người phụ trách đều là cùng một lão hỏa kế.
Hắn nghi ngờ có người khai khống.
Sau đó ta điều tra, quả nhiên là một lão hỏa kế họ Lưu trong tiệm đã làm việc hơn mười năm.
Mỗi tháng đều khai khống hơn một lượng bạc tiền tạp chi để bỏ túi riêng.
Ta xử lý tên hỏa kế đó.
Không báo quan, chỉ bắt hắn nhả toàn bộ số bạc đã tham ô ra rồi cút khỏi lương hành.
Đối với Tạ Uẩn Văn, ta bắt đầu nhìn bằng con mắt khác.
“Trước đây ngươi thật sự chưa từng làm việc trong lương hành sao?”
“Chưa từng.”
“Vậy sao ngươi biết tính những thứ này?”
Hắn suy nghĩ một lát.
“Trong sổ sách đều có cả. Ta chỉ là đọc hiểu chúng thôi.”
“Lúc sinh thời, bá phụ từng dạy ta, nhìn một thứ đừng chỉ nhìn bề mặt, phải nhìn sâu thêm một tầng.”
“Ông nói rất nhiều bí mật của con người đều giấu ngay ở nơi ai cũng nhìn thấy.”
Ta bật cười.
Người trông có vẻ chất phác này, trong lòng lại sáng suốt hơn bất kỳ ai.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, sự trả đũa của Trương gia chưa từng dừng lại.
Trương Văn Viễn cách vài ngày lại tới trước cửa lương hành lảng vảng tìm cớ gây chuyện nhưng hắn không dám bước vào.
Bởi vì phía sau Quảng Nguyên lương hành là Tiền đông gia ở phủ thành.
Mà quan hệ của Tiền đông gia tại phủ thành còn cứng hơn cả Trương gia.
Đó chính là lý do ta chọn Quảng Nguyên.
Trương gia trả đũa càng dữ dội, trong mắt oonh chủ Tiền ta lại càng có giá trị.
Bởi vì ta là một quân cờ ông dùng để khiến Trương gia khó chịu.
Chỉ cần ta còn giúp lương hành kiếm tiền, ông sẽ luôn bảo vệ ta.
Đây là dương mưu.
Trương gia biết, Tiền đông gia biết, ta cũng biết.
Nhưng biết thì sao chứ?
Ta có thể kiếm tiền, đó là sự thật không ai có thể phủ nhận.
Tiệm mì lớn nhất trong thành tên là “Quán Mì Lão Dư” đã mở hơn ba mươi năm.
Dư chưởng quỹ hơn sáu mươi tuổi, cả đời làm mì, cái mũi còn thính hơn ch.ó săn.
Trước đây ông luôn nhập hàng từ lương phô của Trương gia.
Sau khi Trương gia xảy ra chuyện, lão Dư bắt đầu tìm nhà cung cấp mới.
Ta mang theo hai cân bột mì thượng hạng của Quảng Nguyên tới tìm ông.
Lão Dư đang nhào bột trên thớt, hai tay đầy bột trắng.
Ông liếc nhìn ta.
“Tiểu cô nương, cô là người của nhà nào?”
“Quảng Nguyên lương hành. Nghe nói ngài đang tìm bột mì, ta mang mẫu tới để ngài xem thử.”
Lão Dư không nói gì.
Ông đổ bột lên thớt, vê thử, rồi ngửi thử.
Sau đó múc nước nhào một khối bột nhỏ, để bột nghỉ một khắc rồi bứt một miếng kéo thành sợi mì, thả vào nồi nước sôi.
Khi vớt lên, sợi mì trắng ngần trong sáng, từng sợi rõ ràng.
Ông nếm một miếng không nói gì.
Lại nếm thêm một miếng nữa rồi ngẩng đầu lên.
“Bột mì của lương hành các cô tốt hơn Trương gia.”
“Trương gia dùng lúa mì hạng ba Hà Nam, còn chúng ta dùng lúa mì xuân hạng nhất Hà Bắc.”
“Lúa mì xuân Hà Bắc có thời gian sinh trưởng dài, lượng bột cao, làm mì dai hơn, nước dùng không bị đục.”
“Nếu ngài dùng bột của chúng ta, dù một bát mì tăng thêm một văn tiền, vẫn sẽ có người ăn.”
Lão Dư bị ta chọc cười.
“Tiểu cô nương này, trông còn giống người làm ăn hơn cả ta.”
Ta cười.
“Dư chưởng quỹ, một bát mì của ngài bán tám văn.”
“Mỗi ngày bán hai mươi bát, một tháng là bốn nghìn tám trăm văn.”
“Năm trăm cân bột, một cân làm được bốn bát, tổng cộng làm được hai nghìn bát.”
“Mỗi bát mì ngài tiết kiệm được một văn tiền, một tháng chính là hai nghìn văn.”
“Ngài còn thấy đắt nữa không?”
Lão Dư suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.
Tin tức truyền tới Trương gia, Trương phu nhân đập nát cả một bộ trà cụ quan diêu.
Nhưng sau khi đập xong, bà ta lau tay sạch sẽ rồi gọi quản gia tới.
“Đi điều tra. Con nha đầu Mạnh Vãn Đường đó ở Quảng Nguyên lương hành rốt cuộc là thân phận gì?”
“Nó nhận bao nhiêu tiền công? Quản chuyện gì? Quan hệ với Tiền Vạn Quán là thế nào?”
Quản gia lĩnh mệnh rời đi.
Ba ngày sau quay về bẩm báo.
“Nàng ta quản sổ sách trong lương hành. Không nhận tiền công, chỉ lấy phần chia. Tiền đông gia rất coi trọng nàng ta. Nghe nói còn cho nàng ta tham gia quyết định việc nhập hàng.”
Trương phu nhân trầm mặc một lúc.
“Người này… không thể để lại.”
4
Trương phu nhân nói được làm được.
Ba ngày sau, trong thành Vĩnh An bắt đầu lan truyền một tin đồn:
Mạnh Vãn Đường và Tiền đông gia của Quảng Nguyên lương hành có tư tình.
Tin đồn được thêu dệt sống động như thật.
“Bảo sao một nha đầu nhà quê lại có thể vào lương hành quản sổ sách, hóa ra là dựa vào chuyện đó.”
Khi tin đồn truyền tới tai ta, ta đang đối chiếu sổ sách trong lương hành.
Tạ Uẩn Văn đứng ở cửa, sắc mặt xanh mét.
“Ngươi đừng để tâm.”
Ta nói: “Ta không để tâm.”
Hắn đáp nhưng vành tai đã đỏ một mảng, giọng nói nặng nề.
“Ta chỉ đang nghĩ làm sao tìm ra kẻ tung tin đồn.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn một cái, trong mắt hắn có lửa giận nhưng không phải nhắm vào ta, mà nhắm vào những kẻ tung tin đồn.
“Không cần tìm.”
Ta nói.
“Đối phó với loại tin đồn này, cách tốt nhất không phải là giải thích mà là để bọn họ nhìn thấy số bạc ta kiếm được còn nhiều hơn những gì họ tưởng tượng.”
“Tiền bạc là thứ dễ bịt miệng người khác nhất.”
Chiều hôm đó, ta ký được giấy bán lương thực cho t.ửu lâu lớn nhất thành Vĩnh An, Vọng Giang Lâu.
Sau khi ký xong, ta đứng trước cửa Vọng Giang Lâu, mỉm cười với đám người đang đứng xem náo nhiệt ngoài đường.
“Các vị, ta có tư tình với Tiền đông gia hay không thì ta không biết nhưng ta biết lợi nhuận tháng này của Quảng Nguyên lương hành cao hơn tháng trước ba phần.”
“Ai có thể giúp lương hành kiếm thêm ba phần lợi nhuận, Tiền đông gia cũng sẵn lòng có ‘tư tình’ với người đó.”
Trong đám đông có người bật cười thành tiếng.
Loại chuyện như tin đồn này, truyền đi rất nhanh, tan biến cũng rất nhanh, đặc biệt là khi chính ngươi không coi nó ra gì.
Nhưng Trương phu nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Rắc rối lớn hơn đã tới.
Hôm đó lúc chạng vạng trời đang mưa, trong lương hành chỉ còn lại ta và Tạ Uẩn Văn.
Hắn tính xong khoản sổ cuối cùng, khép sổ lại.
Ngẩng đầu lên thì thấy ta đang nhìn hắn, mặt hắn lập tức đỏ lên, cúi đầu lẩm bẩm một câu gì đó ta không nghe rõ cũng không hỏi lại.
Có một hôm giữa trưa, ta bận đến mức quên cả ăn cơm.
