Trời Vừa Hửng Nắng, Mới Hay Hạ Đã Nồng - Chương 6

Cập nhật lúc: 31/07/2026 02:02

Hắn đã vuốt phẳng tất thảy những gai nhọn do tổn thương để lại, và lấp đầy khoảng trống hoang hoải vì cô độc sinh ra trong lòng ta.

Từ nay về sau, ta sẽ không còn phải cô độc một mình nữa.

【Ngoại Truyện】 Góc Nhìn Của Bà bà (Phần 1)

1

Ngày đầu tiên nhìn thấy nha đầu kia, ta thực lòng chẳng mấy vừa mắt.

Đứa con gái do tên gian thần kia sinh ra thì có thể là hạng tốt đẹp gì cho cam?

Giống như cái cây vậy.

Một cái cây mà bộ rễ đã thối rữa, thì trên ngọn cũng chẳng thể mọc ra chiếc lá nào tốt tươi.

Lâm Khê là một vùng hẻo lánh xa xôi, điều kiện vô cùng gian khổ, ta đã đinh ninh trong lòng rằng nó sẽ không chịu nổi khổ cực mà sớm bỏ đi thôi.

Nào ngờ, nha đầu ấy lại vừa chăm chỉ vừa thông tuệ, tự mình lo liệu quán xuyến mọi việc trong nhà đâu ra đấy.

Duy chỉ có điều, mỗi khi nhìn ta, ánh mắt nó lúc nào cũng đầy vẻ e sợ, rụt rè.

Làm cái gì vậy chứ?

Ta có ăn thịt nó đâu mà sợ.

Mỗi khi đến bữa, nó không bao giờ chịu ngồi ăn cùng bàn, cơm nước nấu xong xuôi liền tự mình bưng bát ra ngồi thụp xuống bên cạnh xó bếp.

Một vị tiểu thư vốn được cưng chiều, nuôi nấng trong nhung lụa, sao trông lại chẳng có chút dáng vẻ kiêu kỳ nào thế này?

Thấy ta đi tới, nó hoảng hốt buông vội bát cơm xuống, gương mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy nhìn ta.

Trong bát cơm của nó chỉ có vẻn vẹn vài cọng rau xanh ngắt.

Đây là tức phụ mà nhi t.ử ta cưới về, chứ đâu phải nô tỳ ta bỏ bạc ra mua đâu.

Nó làm cái bộ dạng ấy, trông có khác nào ta là mụ bà bà ác độc, ngày ngày ngược đãi dâu con không cơ chứ?

Ta bèn ấn nó ngồi trở lại bên bàn ăn, tự tay gắp thức ăn bỏ vào bát nó, chẳng mấy chốc thức ăn đã vun lên như ngọn núi nhỏ.

Nó chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn ta như người mất hồn.

"Ăn cho no vào nghe chưa?!"

Ta cáu kỉnh mắng một tiếng, rồi lại gắp thêm cái đùi gà bỏ vào bát cho nó.

Nó chỉ biết cúi gục đầu xuống vành bát thục mạng và vét cơm, nước mắt cứ thế lã chã rơi bộp bộp vào trong bát.

Ta khẽ thở dài: "Nhà chúng ta tuy không giàu sang phú quý gì, nhưng tiền mua muối ăn thì vẫn có dư, con không cần phải dùng nước mắt để chan cơm đâu."

2

Nha đầu ấy gầy gò đến mức khiến người ta phải xót xa.

Một cô nương đã mười tám tuổi đầu, vậy mà trông cứ như bộ xương khô trước gió, chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm cho ngã quỵ.

Có lần, nó bị trận phong hàn hành hạ, sốt cao không lui, nằm liệt giường.

Trong cơn mê sảng, nó cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay ta không buông:

"Nương... người đừng đi mà, con sợ lắm."

Lòng ta bỗng chốc nhói lên một nỗi xót xa khôn tả.

Ta nắm ngược lại bàn tay nó, nhẹ nhàng vỗ về: "Đừng sợ, nương ở đây với con rồi."

Nước mắt nó bỗng chốc tuôn rơi như mưa.

Nó vừa siết c.h.ặ.t t.a.y ta, vừa nức nở khóc lóc, đứt quãng kể hết những uất ức, khổ sở mà mình từng phải chịu đựng:

"Cữu cữu và cữu mẫu đối xử với con không tốt, phụ thân cũng vậy... họ đều ghét bỏ con, coi con là gánh nặng mệt người."

"Nương ơi, con không còn nhà để về nữa rồi..."

Một mụ già như ta trước nay vốn chỉ biết đến chuyện những tên tham quan ô lại đua nhau lội kéo bè phái, nhận tổ quy tông để vơ vét tiền tài.

Có ai ngờ được, nha đầu này lại phải chịu nhiều đau khổ, cay đắng đến nhường này.

Hôm sau, nó hạ sốt.

Nó vừa tỉnh dậy đã liền quỳ sụp xuống đất để dập đầu tạ tội với ta.

Lòng ta bỗng chốc dâng lên một ngọn lửa giận dữ:

"Đêm qua thì luôn miệng gọi ta là nương, hôm nay bệnh tình vừa đỡ một cái là liền đổi giọng gọi lão phu nhân ngay được, đúng là đồ không có lương tâm!"

Nó rụt rè, dè dặt ngước mắt nhìn ta, khẽ hỏi:

"Con... con thực sự có thể gọi người là nương sao?"

"Tại sao lại không? Chẳng lẽ con chê mụ già này không xứng đáng làm nương của con chắc?"

Hốc mắt nó bỗng chốc đỏ rực.

Giọng nói nghẹn ngào thốt lên: "Nương!"

"Ờ!"

Ta khẽ lau đi giọt nước mắt lăn trên má.

Cái nhà tranh rách nát này thật là, gió thổi mạnh quá làm bụi bay cay cả mắt rồi.

3

Có lần, nó tự tay may và tặng ta một cặp bọc đầu gối.

Đôi mắt nó sáng lấp lánh như sao sa nhìn ta:

"Nương, đây là lông thỏ con dùng số bạc tích góp được từ việc lên núi hái t.h.u.ố.c để mua, rồi tự tay khâu lấy. Đầu gối của người sợ lạnh, mùa đông sắp đến rồi, người đeo cái này vào chắc chắn sẽ thấy ấm áp hơn đôi chút."

Vuốt ve lớp lông thỏ mềm mại cùng những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, dày đặc kia, lục phủ ngũ tạng của ta như được một dòng nước ấm áp gột rửa, vô cùng dễ chịu.

Quả nhiên, vẫn là con gái chu đáo, hiếu thuận hơn nhiều.

Ta khẽ liếc mắt, nhìn sang cái gã nhi t.ử ruột thịt của mình — người vừa mới đi làm ở nha môn về, lúc này đang cắm cúi ăn cơm như vũ bão.

Nhận ra ánh mắt của ta, hắn ngơ ngác đặt đũa xuống, rụt rè hỏi: "Nương, nhi t.ử lại làm điều gì khiến người không vừa ý sao?"

Ta lại càng thêm phần chán ghét hắn hơn.

Đúng là cái thứ nam nhân đầu gỗ, chẳng biết tinh ý chút nào!

4

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ta ngày đêm mong mỏi nó và Dung Xuyên có thể trở thành một đôi phu thê ân ái, sinh con đẻ cái, sống một đời viên mãn, hạnh phúc.

Nhưng tính tình nhi t.ử của ta vốn dĩ kín đáo, trầm mặc, ta cũng có phần không nắm bắt được tâm tư của hắn.

Thế nhưng, nhi t.ử do chính mình mang nặng đẻ đau sinh ra, ta là người hiểu rõ hơn ai hết.

Dung Xuyên thích nha đầu ấy.

Mỗi khi hắn nhìn nó, sự dịu dàng và chuyên chú tự nhiên phóng khoáng toát ra từ ánh mắt kia hoàn toàn không phải là giả vờ, ánh mắt ấy nào có giống ánh mắt của một người huynh trưởng nhìn muội muội của mình bao giờ?

Ta bèn tìm cơ hội thử dò xét hắn, gã nam t.ử này lập tức lộ rõ vẻ hoảng loạn, bối rối vì bị người ta bóc trần tim đen.

Hắn vội vàng lảng tránh ánh mắt của ta:

"Nương, người đừng nghĩ ngợi lung tung, nhi t.ử trước nay luôn xem muội ấy như muội muội ruột thịt mà đối đãi."

Ta nghe xong liền biến sắc, cười lạnh một tiếng: "Ồ, muội muội của con cũng đã đến tuổi cập kê rồi đấy, mấy ngày nay có mấy gia đình t.ử tế đến dạm hỏi, để ta xem xét tuyển chọn cho con bé một mối duyên lành."

Ta cố tình liệt kê ra vài cái tên vô cùng ưu tú, quả nhiên gã nam t.ử này liền viện đủ mọi lý do để khước từ, gạt đi.

"Theo ý con thì phải chọn người thế nào? Dung mạo, học vấn đều phải là bậc xuất chúng, lại còn phải vừa mắt con đúng không?"

Trong lòng ta thầm cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ nghiêm nghị, không đổi sắc.

Ta chỉ biết thở dài một tiếng thườn thượt.

Cái gã nam t.ử đầu gỗ này, không biết đến bao giờ mới chịu thông suốt, mở lòng ra đây?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.