Trộm Lấy Trái Tim Anh - Chương 6

Cập nhật lúc: 06/07/2026 14:01

Lúc cúp máy, Giai Giai còn chêm thêm một câu: "Hai người các người, đứa nào chủ động tiến tới một bước thì c.h.ế.t ch.óc gì ai à? Trưởng thành hết rồi, dùng sức mạnh bạo lực ép buộc người ta không được à?"

Cuộc sống vẫn cứ êm đềm trôi qua.

Tối thứ Sáu, Giai Giai gọi điện rủ tôi đi quán bar nghe nhạc sống, nhâm nhi ly rượu giải sầu.

Tôi gật đầu cái rụp.

Cả tuần nay, tôi cứ cố tình lảng tránh những lúc phải chạm mặt riêng với Hứa Mặc.

Muốn cho bản thân thêm chút thời gian để làm rõ mớ bòng bong trong lòng.

Nhưng mà, chả có tiến triển gì sất.

Tan làm, phải nán lại chờ đến lúc Hứa Mặc xách cặp ra về, tôi mới lật đật dọn đồ chuồn êm.

Ai dè Hứa Mặc lại nhắn tin tới: "Cậu xuống tầng hầm B1, quẹo phải đi đến cuối đường rồi rẽ trái nhé, tôi đang bật đèn cảnh báo đấy."

Tôi nhắn lại một dấu chấm hỏi to đùng: "?"

"Trần Giai chẳng phải hẹn đi uống rượu sao?"

Vãi chưởng! Con nhỏ Trần Giai này vẫn chưa chịu bỏ cuộc, còn cố tình tạo cơ hội cho hai đứa tôi "đánh lẻ" nữa chứ.

"Tôi đợi cậu dưới tầng hầm B1 nhé."

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tôi đành miễn cưỡng rep lại một chữ "Ừ".

Ai mà có dè, tôi mò mẫm mãi dưới tầng hầm mà chẳng thấy cái xe nào bật đèn cảnh báo cả.

Tôi đành tiu nghỉu gọi điện cầu cứu cậu ấy: "Hứa Mặc, hình như tôi bị lạc đường rồi thì phải."

Đừng có trách tôi mù đường, không có xe thì tôi vác xác xuống tầng hầm làm cái gì.

"Cậu đang đứng ở đâu?"

"Tôi cũng chả biết mình đang ở đâu nữa."

"Cậu cứ đứng yên đó đừng nhúc nhích, tôi đến đón cậu."

"Ok."

Nhưng Hứa Mặc lại không chịu cúp máy.

Tôi nghe rõ mồn một tiếng cậu ấy mở cửa xe.

Rồi sau đó, tiếng bước chân chạy vội vã vang lên.

Tiếng thở dốc hổn hển.

Làm tôi nghe mà mặt đỏ tim đập loạn nhịp.

Chẳng mấy chốc, tôi đã nhìn thấy cậu ấy.

Cậu ấy đưa mắt tìm kiếm tôi, rồi chạy ùa về phía tôi.

Khoác trên người bộ đồ năng động trẻ trung, trông cậu ấy cứ như chàng thiếu niên năm nào.

Tôi bỗng trào dâng một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, chỉ muốn lao tới ôm chầm lấy cậu ấy.

Lại gần, cậu ấy cười xòa: "Đáng lẽ tôi nên nán lại đợi cậu đi cùng."

Thôi bỏ đi, lỡ bị đồng nghiệp bắt gặp lại phiền phức.

Tôi lẽo đẽo theo sau lưng cậu ấy.

Nhìn bóng lưng vững chãi ấy, khoảng cách giữa chúng tôi chưa đầy một gang tay.

Cứ như thể, chúng tôi lại quay về thời còn ngồi chung bàn trước bàn sau.

Tôi rụt rè lên tiếng: "Hứa Mặc, sao hồi đó cậu lại từ chối tôi, sao lại chọn đi Bắc Kinh?"

Không ngờ cậu ấy lại đột ngột dừng bước, làm tôi đ.â.m sầm vào lưng cậu ấy.

Vừa xoa xoa cái mũi ê ẩm, tôi vừa dỏng tai nghe câu trả lời của Hứa Mặc: "Thế sao lúc đó cậu lại không chịu nghe tôi nói hết câu đã bỏ chạy?"

Đến quán bar, tôi mới tá hỏa phát hiện ra hoa khôi lớp cũng có mặt ở đó.

Cô nàng thấy tôi và Hứa Mặc sóng vai cùng đến thì ánh mắt đầy vẻ tò mò, dò xét.

Bữa tiệc vốn dĩ chỉ dành cho hội chị em bạn dì thân thiết của chúng tôi, nay tự dưng lại xuất hiện thêm một đống người lạ hoắc.

Giai Giai thì đúng kiểu "xem náo nhiệt không chê chuyện lớn": "Là Khâu Song của cậu đây, Hứa Mặc. Chỗ này này! Làm chung công ty sướng thật đấy, ới một tiếng là có mặt cùng nhau ngay."

Tôi...

Nhớ lại câu nói của Hứa Mặc dưới tầng hầm, suốt chặng đường đi tôi chẳng dám hé răng bắt chuyện với cậu ấy trước.

Hồi tưởng lại những chuyện đã qua trong khoảng thời gian này.

Cậu ấy đưa tôi về nhà, là để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra cho tôi ngày trước.

Cậu ấy nói lời xin lỗi, là vì cảm thấy áy náy khi đã phũ phàng từ chối một cô gái can đảm dám thổ lộ tình cảm với mình.

Cậu ấy trách tôi không chịu nghe cậu ấy nói hết đã bỏ chạy, là để biện minh cho cái lý do dập tắt hoàn toàn mọi tia hy vọng trong tôi.

Tôi cũng là người biết tự trọng, bỗng chốc mọi thứ như sáng tỏ.

Đúng là dạo gần đây sự xuất hiện của Hứa Mặc làm tôi có chút bất ngờ và mừng rỡ.

Tôi cũng từng nhen nhóm ý định, hay là mình chủ động tấn công thêm lần nữa, biết đâu kết quả sẽ khác.

Nhưng xem ra giờ thì chả cần thiết nữa rồi.

Buổi tụ tập của Giai Giai có mặt hoa khôi lớp, tin tức từ đâu mà lọt đến tai cô nàng, tôi cũng chẳng buồn bận tâm suy nghĩ nữa.

Tôi ngồi rụt lại cạnh Giai Giai, trông t.h.ả.m hại như cây chuối gặp sương muối.

Hoa khôi cố tình chừa ra một chỗ trống bên cạnh cho Hứa Mặc, nhưng cậu ấy lại chẳng màng đoái hoài gì đến.

Đông người quá, lại bày ra trò chơi.

Tôi thì chả có hứng thú gì với mấy cái trò này, cứ thế tu cạn hết ly này đến ly khác thứ rượu trái cây nhàn nhạt, hòa giọng hát theo mấy ca khúc sầu t.h.ả.m trên sân khấu.

Giai Giai thấy tôi thẫn thờ, cũng không ép tôi hùa theo đám đông, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi.

Cố gắng xoa dịu tâm trạng tồi tệ của tôi.

Lại là trò chơi Thật hay Thách.

Cái trò này đúng là sống dai sống thọ, muôn đời không lỗi thời!

Hứa Mặc thua cuộc, cậu ấy chọn trả lời câu hỏi thật.

Giai Giai chớp lấy thời cơ hỏi móc mỉa: "Anh chàng đẹp trai Hứa Mặc, cho hỏi lần đầu tiên của anh còn không? Ý tôi là lần đầu tiên làm chuyện ấy ấy giữa nam và nữ cơ."

Trời đất ơi Giai Giai, mày đúng là thần tượng của tao! Chơi lớn thế này ai chơi lại.

Tôi vờ như không để ý đến Hứa Mặc, nhưng cậu ấy lại phóng ánh mắt về phía tôi, khóe môi điểm một nụ cười rạng rỡ: "Vẫn còn."

Cả đám đông ồ lên trêu chọc.

Sắc mặt hoa khôi bỗng chốc xanh mét.

Ván tiếp theo, hoa khôi lại thua.

Cô nàng dũng cảm chọn thử thách.

Một cậu bạn đưa ra yêu cầu: "Chị gái hoa khôi ơi, bọn tôi không làm khó chị đâu, chị cứ việc chọn một anh chàng trong số này rồi hôn một cái là được."

Cái thử thách này làm cho mấy thanh niên FA có mặt ở đó đứng ngồi không yên, nhấp nhổm mừng thầm.

Cô nàng đắm đuối nhìn Hứa Mặc.

Nhưng đúng lúc cô nàng đứng dậy định sáp tới, Hứa Mặc lại lạnh lùng buông một câu: "Xin lỗi mọi người, tôi đi vệ sinh chút, mọi người cứ tiếp tục đi."

Bỏ lại hoa khôi bơ vơ giữa chốn đông người, không biết có phải vì thẹn quá hóa giận hay không.

Mà cô nàng quay ngoắt sang ôm chầm lấy cậu con trai ngồi cạnh rồi in luôn một nụ hôn lên má.

Cậu trai kia ngượng chín mặt, ôm má sung sướng như muốn xỉu tới nơi.

Giai Giai ghé sát tai tôi thì thầm: "Mày thấy chưa, Hứa Mặc chả có tí cảm tình nào với con nhỏ hoa khôi đó đâu, nếu không thì hai đứa cùng dắt tay nhau lên Bắc Kinh, sao đến giờ vẫn còn giữ được sự trong trắng? Bả định hôn ổng, ổng còn lạ gì mà không né vội."

Trời ạ! Hứa Mặc đúng là gã "tra nam" thứ thiệt.

Trò chơi vẫn tiếp diễn, tôi ráng đợi Hứa Mặc quay lại rồi mới lững thững đi vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh nữ lúc nào cũng đông đúc như cái chợ, tôi phải xếp hàng mỏi cả cổ mới đến lượt.

Vừa bước ra ngoài, đã đụng độ ngay Hứa Mặc.

"Cậu cũng muốn đi vệ sinh à?"

"Tôi đợi cậu."

"Đợi tôi làm cái gì."

"Sợ cậu lại đi lạc."

"Tôi đâu phải con nít lên ba."

Lách qua người Hứa Mặc, tôi cắm đầu bước đi.

Đúng lúc này, DJ bắt đầu chuyển sang nhạc mix, đến đoạn cao trào nhảy nhót cuồng nhiệt.

Tôi bị dòng người xô đẩy suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

Giây tiếp theo, một bàn tay đã nhanh ch.óng bắt lấy tay tôi.

Là Hứa Mặc.

Tôi ngước mặt nhìn cậu ấy, xung quanh người đông đúc chật chội, tôi bị xô đẩy dạt thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ấy.

Khoảng cách giữa hai đứa lúc này, thực sự là quá gần.

Tôi thậm chí còn có thể nghe rõ từng nhịp đập nơi l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ấy, truyền qua lớp da thịt, đập liên hồi mãnh liệt.

Dưới ánh đèn lấp lánh đủ sắc màu, lòng người bỗng chốc trở nên mụ mẫm, dễ dàng bị cuốn theo những cảm xúc nhất thời.

Phải công nhận một điều, nhan sắc của cậu ấy, thực sự là cực phẩm.

Đặc biệt là khi trong đôi mắt ấy chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng tôi.

Nhớ lại lời Giai Giai từng nói, tại sao không thử một lần bạo dạn lên xem sao.

Không nhịn được nữa rồi.

Mượn chút hơi men, tôi kéo mạnh cổ áo cậu ấy cúi xuống.

Rồi kiễng chân lên, áp môi mình vào môi cậu ấy.

Mềm mại quá, lại còn thoang thoảng hương rượu hòa quyện cùng vị bạc hà the mát.

Thật kỳ lạ, sao cậu ấy lại mở to mắt nhìn tôi thế này.

Tôi thấy đồng t.ử cậu ấy giãn to ra, rồi lại từ từ thu nhỏ lại như cũ.

Ánh mắt từ chỗ ngỡ ngàng, sửng sốt, dần chuyển sang cong cong như hình trăng khuyết.

Vòng eo tôi bỗng chốc bị siết c.h.ặ.t, một đôi tay ôm trọn lấy tôi, nụ hôn càng lúc càng trở nên sâu thẳm, nồng nhiệt hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.