Trông Anh Có Vẻ Dữ Quá - 5

Cập nhật lúc: 30/08/2026 16:01

Lục Yến Lễ đến gõ cửa:

“Ôn Ngôn, bữa sáng làm xong rồi.”

Cứ đến mùa hè là tôi chẳng có khẩu vị gì, buổi sáng thường không ăn sáng.

Nhưng vừa nhìn thấy mì sốt mè, bánh hành và cháo đậu xanh loãng trên bàn, tôi lập tức cảm thấy bụng dạ mở ra.

“Lục Yến Lễ, sáng nay anh dậy lúc mấy giờ để làm vậy?”

“Sáu giờ.”

Khoảng thời gian đó tôi vẫn còn đang nằm trên giường ngủ say như c.h.ế.t. Mặt tôi hơi ửng đỏ, có chút ngượng ngùng.

Tôi cầm thìa, định cho đường trắng vào cháo.

Anh đã bưng một cốc nước tới trước:

“Đừng vội ăn, uống một cốc nước ấm trước đi, như vậy tốt cho cơ thể.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Lúc này mới để ý tóc anh còn ướt sũng, gương mặt hơi đỏ, trên người mặc quần short thể thao và áo cộc tay, trước n.g.ự.c đã thấm đẫm một mảng mồ hôi.

Thấp thoáng có thể nhìn thấy đường nét bên dưới lớp áo. Cơ bắp săn chắc nhưng không hề thô kệch, thậm chí còn rất cân đối.

“Vừa nãy anh đi chạy bộ à?”

Anh gật đầu:

“Ừm. Em ăn trước đi, người anh toàn mùi mồ hôi, anh đi tắm đã.”

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương.

So với Lục Yến Lễ, tôi quả thực quá lười.

Tôi quyết định tối nay sẽ tự nấu cơm, không thể để anh động tay nữa.

Tan làm, tôi ghé qua siêu thị mua ít rau, còn đặc biệt hỏi mẹ Lục xem anh thích ăn món gì.

Đi ngang qua khu đông lạnh, vừa hay gặp lúc kem đang được giảm giá một nửa.

Tôi bỏ sáu hộp vào xe đẩy.

Lúc về đến nhà, trời bên ngoài đã tối. Trong nhà chỉ có một mình tôi.

Nấu xong thức ăn, Lục Yến Lễ vẫn chưa về.

Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, giờ này đáng lẽ anh đã tan làm rồi.

Vừa định gọi điện, chuông điện thoại đã vang lên.

“Ôn Ngôn, tối nay anh phải tăng ca, có thể sẽ về muộn một chút.”

“Được, anh ăn cơm chưa?”

“Anh đang bận, lát nữa sẽ giải quyết ở căng tin.”

“Anh nghỉ ngơi sớm đi, không cần đợi em—”

“Nhớ đóng cửa cho kỹ.”

“Đội trưởng Lục…”

Bên kia có người gọi anh. Chúng tôi chưa nói được mấy câu, điện thoại đã bị ngắt.

Tôi nhìn nồi thịt bò luộc đang còn bốc hơi nghi ngút cùng canh sườn hầm củ sen trên bàn, rồi đi vào bếp lấy một chiếc hộp giữ nhiệt, múc thức ăn vào.

Tôi bắt taxi đến đội cảnh sát hình sự của anh. Nhân viên bảo vệ hỏi tôi tìm ai, tôi nói mình là vợ của Lục Yến Lễ.

Lúc nói ra hai chữ cuối cùng, tôi vẫn có chút không được tự nhiên, cảm thấy ngượng ngùng vô cùng.

Nghe xong, mắt chú bảo vệ lập tức sáng lên, nhiệt tình dẫn tôi vào trong.

Lúc nhìn thấy anh, anh đang xem hồ sơ, trong miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c, hàng mày nhíu c.h.ặ.t.

Tôi hơi nheo mắt.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lục Yến Lễ hút t.h.u.ố.c.

Trước đó, trên người anh chưa bao giờ có mùi t.h.u.ố.c lá, tôi còn tưởng anh không hút t.h.u.ố.c.

Lục Yến Lễ nhìn thấy tôi thì có chút sửng sốt.

Sau khi phản ứng lại, anh lập tức rít một hơi từ điếu t.h.u.ố.c, dụi đầu t.h.u.ố.c vào gạt tàn rồi chạy nhanh ra ngoài, cởi áo khoác khoác lên vai tôi.

Ánh mắt anh sâu thẳm, bên trong ẩn chứa ý cười.

Xung quanh có người trêu:

“Đội trưởng Lục, đây là ai vậy?”

Chú bảo vệ cười nói:

“Đây là vợ của đội trưởng Lục.”

“Đội trưởng Lục kết hôn rồi à? Bao giờ mời bọn tôi uống rượu mừng đây?”

“Mau đến xem, chị dâu đến đưa cơm cho đội trưởng Lục này!”

Đây là lần đầu tôi đến đội cảnh sát hình sự của anh, trong lòng có chút căng thẳng.

Bên cạnh, một đám thanh niên đang hăng hái luyện tập, người nào người nấy đều chào hỏi tôi, một tiếng “chị dâu”, hai tiếng “chị dâu”, náo nhiệt vô cùng.

Đến mức mặt tôi đỏ bừng.

Lục Yến Lễ cười nhạt:

“Cảm ơn chú Lý. Bọn cháu vừa mới đăng ký kết hôn cách đây không lâu, vẫn chưa tổ chức đám cưới. Đến lúc tổ chức nhất định sẽ mời mọi người đến uống rượu mừng.”

Chú bảo vệ cười rồi rời đi, để chúng tôi có thêm thời gian ở bên nhau.

Trong mắt Lục Yến Lễ ánh lên ý cười:

“Trong phòng có dưa hấu, chiều nay anh xuống quê làm việc, vừa hay hái được một quả, ngọt lắm.”

Tôi nhấc chiếc hộp giữ nhiệt trong tay lên, cười:

“Vừa nãy em xào hai món, mang qua cho anh.”

Vào trong phòng, Lục Yến Lễ đóng cửa lại.

Anh lấy một quả dưa hấu từ trong thùng nước ra, dùng khăn lau khô nước bên ngoài. Chỉ trong chốc lát đã bổ quả dưa thành hai nửa, rồi cắm một chiếc thìa lên trên.

Đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào tôi, không chịu dời đi.

Bị anh nhìn đến mức có chút ngượng, tôi đành lên tiếng tìm chuyện nói:

“Quả dưa này to quá, em ăn không hết đâu.”

“Ăn không hết thì cứ để đây, lát nữa anh ăn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trông Anh Có Vẻ Dữ Quá - Chương 5: 5 | MonkeyD