Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 157: Món Nợ Cũ Và Sự Tính Toán Trong Thời Tận Thế

Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:18

Người phụ nữ kia còn chưa nói hết câu thì bà bác đã cắt ngang:

“Bây giờ nhà nào mà chẳng khó khăn? Cháu tôi còn đang b.ú sữa, lại còn hai đứa nữa cơ. Hay là các cô cậu làm ơn giúp tôi một chút đi?”

Nụ cười trên mặt Trương Đồng Vân lập tức có chút gượng gạo.

Bà bác trợn mắt một cái, xoay người đi sang chiếc xe ba bánh khác.

Thế là khỏi cần mặc cả nữa.

Từ Tân Chí thở dài:

“Đồng Vân, hay là em về trước đi?”

Trương Đồng Vân có chút tủi thân:

“Em cũng chỉ muốn giúp anh kéo khách thôi mà.”

Một người phụ nữ đang m.a.n.g t.h.a.i đứng đây nói giúp vài câu, ít nhiều cũng dễ khiến người ta động lòng. Trước đó họ đã thử vài lần, thấy cô là phụ nữ mang thai, nhiều người vốn định mặc cả cũng ngại không nói nữa.

Từ Tân Chí mở miệng, nhưng lại không biết nên nói gì.

Cố Thu đứng một bên nhìn toàn bộ quá trình, cảm thấy người vợ của Từ Tân Chí cũng khá thú vị.

Trong tình huống như thế này mà vẫn muốn dựa vào việc khơi gợi sự thương hại để kiếm tiền.

Nhưng bây giờ còn bao nhiêu người chịu ăn theo cách đó?

Khi mọi người đều sống dư dả, ai cũng sẵn lòng cho đi chút lòng trắc ẩn.

Nhưng bây giờ ai cũng khổ sở, bản thân còn chưa lo xong, lấy đâu ra dư thừa tình thương để thương hại người khác?

Từ Tân Chí lúc này nhìn thấy Cố Thu.

“Cố bạn học!”

Cố Thu bước lại:

“Công việc mới à? Cũng không tệ.”

Từ Tân Chí cười có chút ngượng ngùng. Với anh mà nói, đạp xe ba bánh không phải công việc gì vẻ vang.

“Cô đeo ba lô thế này là định đi đâu à? À đúng rồi, cô muốn đi bệnh viện huyện phải không? Lên xe tôi đi.”

Bây giờ trong khu dân cư ai cũng biết chuyện Cố Thu tự bỏ tiền ra chữa bệnh cho người hàng xóm ở căn 1802.

Có người nói cô ngốc, nhưng nhiều người lại cảm thấy việc cô làm rất đáng quý, rất có tình người.

Trước kia Cố Thu gần như không quen biết ai trong khu này, nhưng nhờ chuyện đó cộng thêm lần trước bị Cục Dị Sinh đưa đi rồi vẫn bình an trở về, danh tiếng của cô trong khu dân cư lại khá tốt.

Đi trong khu thường xuyên có người chào hỏi.

Cố Thu nghĩ đến túi bột mì trong ba lô, nói:

“Không vội. Tôi muốn hỏi nhà anh có tiền dư không?”

“Hả?” Từ Tân Chí sửng sốt. “Cô đang cần tiền gấp à?”

“Đúng vậy. Bên bệnh viện cần thanh toán rồi, chi phí y tế cũng tăng, gần như mỗi ngày một giá. Tôi không có nhiều tiền mặt như vậy. Tôi có thể…”

Tôi có thể dùng lương thực đổi tiền với anh.

Cố Thu vốn định nói vậy.

Nhưng cô còn chưa nói xong, Trương Đồng Vân đã chen vào:

“Nhà tôi bây giờ cũng không lấy ra được nhiều tiền như vậy. Khoản tiền mua nhà còn nợ cô, có thể chậm lại một thời gian được không?”

Cố Thu nhìn sang cô ta.

Trương Đồng Vân nhíu mày, tay đặt lên bụng, trông rất khó xử.

“Tân Chí mới đạp xe ba bánh được hai ngày, còn chưa kiếm được bao nhiêu tiền. Trước đó trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu tiền tiết kiệm. Cho nên khoản đó có thể chậm lại một chút được không? Dĩ nhiên chúng tôi nhất định sẽ trả, bao nhiêu tiền thì trả bấy nhiêu, một xu cũng không thiếu.”

Cố Thu hơi nhướng mày.

Nếu không có câu cuối cùng kia, tuy cô không thích cách làm của người này nhưng cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Nhưng khi thêm câu đó vào…

Lúc trước cô bán căn nhà cho gia đình họ Từ với giá 9800 tệ một mét vuông.

Căn nhà tổng cộng trị giá 880 nghìn tệ.

Gia đình họ đã trả trước 500 nghìn, vẫn còn nợ Cố Thu 380 nghìn.

Mà Trương Đồng Vân nói 380 nghìn này sẽ trả đủ một xu không thiếu.

Ý tứ rất rõ ràng.

Một xu cũng đừng mong họ trả thêm.

Nhưng phải biết rằng bây giờ giá cả đang tăng ch.óng mặt.

Ba ngày trước đi từ bệnh viện huyện về Kim Quế Viên chỉ tốn 800 tệ tiền xe.

Hôm nay đã tăng lên 2000 tệ.

Tiền đang ngày càng mất giá, chỉ còn là con số.

380 nghìn hôm nay và 380 nghìn vài ngày nữa, giá trị làm sao giống nhau được?

Trương Đồng Vân rốt cuộc muốn nói gì?

Tôi đối xử với cô hòa nhã t.ử tế, cô lại xem tôi như kẻ ngốc để tính toán?

Thậm chí còn là kiểu kẻ ngốc dễ bị lợi dụng?

Thực ra Cố Thu vốn không định đòi gia đình họ Từ trả tiền.

Lúc trước khi bán nhà, họ đưa trước 500 nghìn rất sòng phẳng, giúp cô có tiền kịp thời sửa sang nhà cửa.

Đó là một ân tình.

Hơn nữa mẹ của Từ Tân Chí trước kia cũng từng chăm sóc cô khá nhiều ở trường.

Cộng thêm sau tận thế tiền bạc đã không còn giá trị như trước.

Cho nên cô vốn chưa từng nghĩ sẽ đòi họ trả tiền.

Nếu không phải hôm nay họ nhắc tới, cô thậm chí đã quên mất chuyện này.

Nhưng cô không để ý đến số tiền đó không có nghĩa là cô chấp nhận để người khác coi mình như kẻ ngốc mà tính toán.

Từ Tân Chí cũng nghe ra ý của vợ mình.

Anh trừng mắt nhìn Trương Đồng Vân rồi nói với Cố Thu:

“Ba trăm tám mươi nghìn thì tạm thời không gom đủ được, nhưng một hai trăm nghìn thì chắc có thể. Tôi đi gom cho cô ngay, có đủ không?”

Cố Thu nhìn anh một cái.

Trong câu nói của anh có hai lần dùng chữ “gom”.

Lần đầu thì còn có thể hiểu được.

Nhưng lần thứ hai vẫn dùng chữ đó, chẳng phải có nghĩa là ngay cả một hai trăm nghìn kia cũng phải rất khó khăn mới “gom” được sao?

Nếu cô nói không đủ, chẳng phải sẽ thành ra cô quá vô tình sao?

Sắc mặt Cố Thu trở nên nhạt đi.

“Không cần đâu. Khi nào các anh gom đủ tiền thì trả một lần cho tôi.”

Nói xong cô nhìn thấy một chiếc xe ba bánh đang chạy tới.

Người lái trông khá quen.

Chính là người đàn ông trung niên lạc quan chất phác từng chở cô trước đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 156: Chương 157: Món Nợ Cũ Và Sự Tính Toán Trong Thời Tận Thế | MonkeyD