Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 167: Sự Bất Lực Và Những Lo Toan Trong Căn Hộ Nhỏ
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:20
Nghĩ kỹ lại thì đầu đuôi câu chuyện này bắt nguồn từ việc lãnh đạo lợi dụng quyền lực cho việc riêng. Nếu ngay từ đầu không xảy ra chuyện đó, có lẽ mọi thứ cũng không phát triển đến mức này. Đôi khi có những việc, một mình cố gắng đến đâu cũng chẳng thay đổi được gì. Kết cục vẫn cứ xảy ra theo cách của nó. Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Thu không khỏi sinh ra cảm giác bất lực. Thậm chí còn có chút chán nản.
Chính vì vậy hôm nay ở Đông Thành, cô thậm chí còn không lộ mặt. Cố Thu trở về nhà, thả Đông Đông xuống. Lúc đầu mang nó đi theo là vì nghĩ chuyến đi Đông Thành sẽ khá rắc rối. Mang theo nó cũng coi như có người bàn bạc. Ai ngờ lại gặp ngay Trần thư ký. Đông Đông hoàn toàn không có cơ hội phát huy tác dụng.
Con thỏ vừa chạm đất liền phóng thẳng vào phòng khách. Nó chạy tới chỗ thức ăn của mình rồi tiếp tục ăn ngon lành. Cố Thu thì đi sang căn hộ 1802. Bà cụ đang loay hoay chuẩn bị bữa tối. Khí gas đã bị cắt, bà không thể nấu nướng gì. Trong nhà chỉ còn bình nước nóng mà Cố Thu đưa trước đó.
Bà run run tay pha sữa bột. Sau đó định ăn tạm vài chiếc bánh mì cho qua bữa. Cố Thu vội vàng cầm lấy bình nước nóng. Cô pha hai cốc sữa nóng. Bà cụ uống vài ngụm. Rồi lại run tay đút cho ông lão nằm trên giường.
Cảnh tượng đó nhìn thật sự không ổn chút nào. Cố Thu đi vào bếp xem thử. Trong bếp của hai ông bà thực ra có rất nhiều lương thực. Có gạo, kê, các loại đậu, bột mì, mì sợi. Còn có cả miến khô và thịt hun khói. Dưa muối và rau muối thì đầy cả một chum lớn.
Ngoài ra còn có nhiều loại thực phẩm bổ dưỡng do con cháu gửi tới. Hai ông bà từng trải qua những năm tháng thiếu thốn. Vì vậy họ có thói quen tích trữ lương thực. Số đồ ăn này đủ cho hai người dùng trong thời gian dài. Cố Thu suy nghĩ một lát rồi nói.
“Hay là cháu thuê cho hai người một người chăm sóc đi.” Người đó có thể nấu ăn. Cũng có thể giúp sinh hoạt hằng ngày. Dù sao Cố Thu cũng có việc riêng của mình. Cô giúp tiền bạc hay giúp một tay thì còn được. Nhưng để cô ngày nào cũng tới chăm sóc sinh hoạt thì hơi quá.
Dù sao họ cũng chỉ là hàng xóm bình thường. Bà cụ nghe vậy cũng cảm thấy hợp lý. Bà gật đầu tán thành. Cố Thu hỏi thêm. “Bà có người quen nào phù hợp không?” “Tốt nhất là người đáng tin, làm việc sạch sẽ.” “Hoặc hai người có họ hàng nào gần đây không?”
Ánh mắt bà cụ hơi tối lại. “Làm gì còn họ hàng nào.” “Đều ở xa cả rồi.” Cố Thu gật đầu. “Vậy cháu sẽ tìm giúp.” Trong lúc nói chuyện, cô lặng lẽ quan sát bà cụ. Luồng linh khí cô truyền trước đó đã tiêu hao hết. Nhưng bà cụ vẫn hoàn toàn không cảm nhận được linh khí.
Cố Thu yên tâm nhưng cũng hơi thất vọng. Cô từng nghĩ sau chuyện này bà cụ có thể bước vào con đường tu luyện. Xem ra là cô nghĩ nhiều rồi. Sau đó cô xuống tầng dưới hỏi mấy bà thím trong khu nhà. Cô hỏi xem có ai biết người giúp việc nào phù hợp không. Nếu có thì giới thiệu cho cô.
Cô sẽ sắp xếp thời gian phỏng vấn. Sau khi quay về nhà mình, Cố Thu mở tủ lạnh. Trong chiếc tủ lạnh mất điện chỉ còn lại một bát cơm rang trứng. Đây là bát cơm rang vị cà chua. Cô lấy ra rồi cầm trên tay. Sau đó dùng linh khí hâm nóng.
Chỉ năm phút sau, bát cơm rang đã bốc hơi nóng hổi. Giống như vừa mới nấu xong. Cố Thu ngồi xuống trước bàn trà. Cô ăn vài miếng cơm. Chợt nhớ tới việc ban ngày dùng linh lực trói con quái vật lông xanh. Thế là cô đưa một sợi linh khí về phía ruộng lúa mì vừa nảy mầm.
Linh khí mảnh như sợi chỉ. Nó quấn lấy một mầm lúa non. Sau đó kéo nó ra khỏi đất. Khi Cố Thu thu hồi linh lực, mầm cây giống như bị hút lên không trung. Nó bay thẳng về phía cô. Cuối cùng rơi vào lòng bàn tay.
