Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 189: Lo Lắng Trong Đêm Dài
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:22
“Không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?” Đông Liêu nói.
Đỗ Tiên lắc đầu. “Không đến mức đó đâu, còn có gì có thể làm bị thương anh ấy chứ.”
“Tối qua họ đi truy đuổi mẫu thể mẹ cao cấp nhất.” Từ Bồi Minh nói. “Thứ quái vật lông xanh đó vốn đã khác hoàn toàn những sinh vật biến dị mà chúng ta từng gặp trước đây, huống chi là mẫu thể mẹ cao cấp nhất, tương đương với kẻ thống lĩnh trong bọn chúng. Có lẽ thật sự gặp rắc rối rồi.”
“Vậy chúng ta phải làm sao?”
Đỗ Tiên suy nghĩ một chút rồi nói: “Vẫn nên án binh bất động. Thứ nhất, chúng ta không biết phải đi đâu tìm người. Thứ hai, anh ấy không muốn người khác biết hành tung của mình, thậm chí còn chặn luôn thiết bị định vị trên xe. Nếu chúng ta hành động, chuyện anh ấy không ở Đông Thành sẽ lập tức bị lộ.”
Hai người kia dù bất đắc dĩ nhưng cũng chỉ có thể đồng ý.
Hai thành viên khác của tổ cơ động đi tới hỏi: “Sao lâu vậy rồi vẫn chưa thấy đội trưởng? Cô gái kia cũng không thấy đâu.”
Đỗ Tiên nói: “Hai người họ phát hiện ra manh mối của mẫu thể mẹ cao cấp nhất nên đuổi theo rồi. Thứ đó rất cảnh giác nên anh ấy không cho chúng tôi đi theo.”
Hai người kia năng lực không tệ, ở chung mấy ngày qua cũng coi như dễ chịu.
Nhưng dù sao cũng mới quen chưa lâu, Đỗ Tiên đương nhiên không thể hoàn toàn tin tưởng họ.
“Thì ra là vậy.”
Hai người kia cũng không biết là tin hay không, nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm.
Thế nhưng vừa ứng phó xong hai người này không lâu, Du Tuân lại tới.
“Mọi người nghỉ một lát đi, bận rộn cả đêm rồi, người bằng sắt cũng không chịu nổi. À đúng rồi, sao không thấy anh tôi?”
Ba người nhìn nhau.
Họ không biết Trang Tuyết Lân có quan hệ gì với Du Tuân, bản thân Trang Tuyết Lân cũng chưa từng nói rõ.
Cho nên họ cũng không dám nói thật với đối phương, chỉ đành dùng lại cái cớ vừa rồi.
Du Tuân nhíu mày. “Chỉ có hai người họ thôi sao? Như vậy nguy hiểm quá.”
“Những người khác có đi theo cũng chỉ gây ra động tĩnh lớn, đ.á.n.h rắn động cỏ thôi.” Đỗ Tiên chỉ vào mấy người bọn họ. “Như mấy người chúng tôi, đến lúc quan trọng chỉ có thể làm vướng chân vướng tay.”
Nói xong anh ta lại tranh thủ dò hỏi: “Mà nói mới nhớ, cậu và Tuyết đại của chúng tôi rốt cuộc có quan hệ gì? Không phải anh em ruột chứ?”
Dù trong lòng đang lo lắng cho Trang Tuyết Lân, nhưng Du Tuân cũng cảm thấy lời Đỗ Tiên nói có phần hợp lý.
Lúc này vốn cũng là thời gian nghỉ ngơi nên anh liền kể chuyện giữa mình và Trang Tuyết Lân. (Có vẻ Du Tuân cùng thế hệ với Tuyết Lân nên mình dịch lại xưng hô giữa hai người đó nhé)
“Chúng tôi từ nhỏ đã lớn lên trong cùng một con hẻm. Tôi từ bé thân thể yếu, là anh ấy luôn huấn luyện tôi nên tôi mới có được thể chất khỏe mạnh như bây giờ. Sau này dù hai người tách ra, mỗi kỳ nghỉ hè nghỉ đông anh ấy đều lập cho tôi một kế hoạch luyện tập. Trước khi tôi nhập ngũ, anh ấy còn tranh thủ bay tới huấn luyện tôi suốt hai tháng liền. Nếu không thì tôi cũng không thể đạt thành tích đứng đầu.”
Ba người nghe vậy liền nhớ lại quãng thời gian bị Trang Tuyết Lân huấn luyện như ma quỷ.
Sắc mặt họ lập tức méo mó, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Đỗ Tiên dùng ánh mắt đầy thương cảm nhìn Du Tuân. “Anh ấy tuyệt đối là huấn luyện viên đáng sợ nhất trên thế giới. Cậu vậy mà bị anh ấy huấn luyện nhiều năm như thế.”
Du Tuân lại vô cùng tự hào.
“Anh Lân rất có trách nhiệm. Có thể được anh ấy chỉ dạy là chuyện may mắn nhất của tôi.”
Đỗ Tiên thầm nghĩ đứa trẻ này chắc bị huấn luyện đến ngốc luôn rồi.
Anh ta nói: “Vậy sau khi cậu nhập ngũ, có phải cảm thấy huấn luyện viên nào cũng dịu dàng không?”
Du Tuân: “…Cái này thì đúng là thật.”
Mấy người trò chuyện thêm một lúc rồi mỗi người đi nghỉ ngơi.
Chẳng bao lâu sau trời cũng dần sáng.
