Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 30: Bí Mật Trên Nền Gạch Phòng Khách
Cập nhật lúc: 08/03/2026 14:38
Sau khi nói xong, Hà Mỹ Thư chỉ vào tấm vải trải trên sàn phòng khách rồi nói với Cố Thu: “Cô lật tấm vải này lên đi.” Đó là tấm vải dùng để che bảo vệ gạch lát sàn trong lúc sửa nhà.
Cố Thu hỏi lại: “Lật cái này làm gì?”
“Bảo cô lật thì cứ lật đi, cô tưởng năm nghìn tệ dễ kiếm lắm à?”
Cố Thu đành làm theo. Sau khi lật tấm vải lên xong, Hà Mỹ Thư lại nói: “Được rồi, giờ cô có thể ra ngoài.”
“Khoan đã, cô ở trong đó một mình làm gì vậy? Nhà tôi vừa mới trát bột tường xong, đừng có đụng vào đấy nhé!”
“Biết rồi, phiền c.h.ế.t đi được!”
Cố Thu vừa lải nhải dặn dò vừa lùi ra ngoài. Lúc quay người, cô “vô tình” làm rơi một viên gạch men đang tựa vào tường. Cô vội vàng dựng nó lên lại rồi đặt sát tường như cũ: “Nhanh lên nhé.”
Hà Mỹ Thư trợn mắt.
Nhân lúc đóng cửa tạo ra tiếng động, Cố Thu nhanh ch.óng cắm chìa khóa vào ổ khóa. Khi cánh cửa khép lại, nét mặt cô lập tức thay đổi, lông mày nhíu c.h.ặ.t, không nhịn được mà đi qua đi lại trước cửa.
Cô đã mạo hiểm đến vậy chỉ để dẫn hai người kia sang căn nhà cũ. Ai ngờ họ lại cẩn thận và cố chấp đến thế, vẫn không quên căn hộ bên này.
May mà chỉ có một người tới.
Cố Thu áp tai vào cửa nghe thử, nhưng không nghe thấy gì. Cô liền cẩn thận xoay chìa khóa, mở cửa ra thật nhẹ.
May mà cánh cửa do chủ đầu tư lắp khá tốt, gần như không phát ra tiếng khi mở.
Cô hé cửa một khe nhỏ. Từ góc này có thể nhìn thấy viên gạch men mà cô vừa dựng lại. Bề mặt gạch sáng màu giống như một tấm gương không quá rõ, phản chiếu lại cảnh trong phòng khách.
Đáng tiếc là viên gạch đặt hơi nghiêng nên không phản chiếu được mặt sàn phòng khách, chỉ nhìn thấy Hà Mỹ Thư đang vẽ gì đó trên nền nhà.
Có vẻ đây là việc cần tập trung cao độ. Hà Mỹ Thư làm rất nghiêm túc, cộng thêm sự cảnh giác của cô ta khá thấp nên hoàn toàn không phát hiện ra mình đang bị nhìn trộm.
Sau khi vẽ xong hình, Hà Mỹ Thư thở phào nhẹ nhõm rồi làm một thủ thế. Ngay lập tức Cố Thu cảm nhận được một luồng linh khí được phóng ra.
Động tác điều khiển linh khí của Hà Mỹ Thư thuần thục và nhanh hơn Cố Thu rất nhiều. Cố Thu chăm chú nhìn từng cử động của cô ta, cố gắng ghi nhớ thật kỹ. Ngay lúc đó, bùng một tiếng, mặt đất đột nhiên bốc cháy.
Con ngươi Cố Thu co rút lại.
Một lúc sau, Hà Mỹ Thư lẩm bẩm: “Vậy là không có thật à.”
Hà Mỹ Thư dường như chuẩn bị quay người. Cố Thu giật mình, vội vàng khép cửa lại như cũ.
Một lát sau, Hà Mỹ Thư mở cửa bước ra: “Thế thôi, tôi đi đây.”
Cố Thu mỉm cười gật đầu: “Đi thong thả nhé.”
Cô tiễn Hà Mỹ Thư vào thang máy, quẹt thẻ thang máy cho cô ta rồi bấm tầng một, thái độ phục vụ chu đáo vô cùng.
Nhìn thang máy từ từ đi xuống từng tầng, Cố Thu lập tức chạy vội vào nhà. Trên sàn nhà không còn dấu vết gì cả.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có.
Linh khí vẫn chưa tan hết. Cô đưa tay chạm vào viên gạch, nóng đến mức lập tức rụt tay lại. Có chỗ cực kỳ nóng nhưng ngay bên cạnh lại lạnh. Vì nhiệt độ không đều nên bề mặt gạch bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Cố Thu suy nghĩ một chút, tìm cây b.út đ.á.n.h dấu mà thợ sửa nhà để lại. Cô quỳ xuống sàn, dùng hai tay lần mò mặt đất, rồi dùng b.út vạch ra ranh giới giữa chỗ nóng và chỗ lạnh.
Không lâu sau, đầu ngón tay cô bị bỏng phồng rộp, đỏ và sưng lên, cảm giác cũng trở nên tê dại. Trán cô lấm tấm mồ hôi, nhưng biểu cảm vẫn không thay đổi.
Cô tiếp tục dùng lòng bàn tay, mu bàn tay, cả phần thịt ở gốc ngón tay để cảm nhận nhiệt độ trên sàn, toàn tâm toàn ý.
Rất lâu sau, khi nhiệt độ trên nền gạch dần trở nên đồng đều, cuối cùng cô cũng vẽ ra được đại khái toàn bộ hình dạng.
Đó là một vòng tròn. Bên trong vòng tròn là những hoa văn và ký hiệu bí ẩn. Nhìn tổng thể, nó giống như một trận pháp.
Cố Thu nhìn hình vẽ ấy, ánh mắt trở nên sâu hơn.
Thứ này dùng để làm gì? Nếu Hà Mỹ Thư vẽ nó trên sân thượng thì có phải sẽ phát hiện ra bí mật trên đó không?
Cô dùng điện thoại chụp lại hình vẽ, sau đó lau sạch vết mực bằng vải. Trên sàn chỉ còn lại vài viên gạch men kích thước một mét vuông đầy những vết nứt nhỏ.
