Trồng Rau Trên Sân Thượng Trong Thời Kỳ Tận Thế - Chương 45: Con Thỏ Ngốc Và Bữa Ăn Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 09/03/2026 06:00
Khi Cố Thu còn đang mơ màng sắp tỉnh, cô đột nhiên cảm thấy bên má có thứ gì đó lông mềm cọ vào, hơi ngứa.
Cô chậm chạp mất nửa giây, rồi bật dậy ngồi thẳng.
Ánh mắt cô trừng lớn nhìn về phía cục lông đang nằm trên ghế sofa.
Đây là thứ gì?
Từ lúc nào chạy tới đây?
Cô vậy mà hoàn toàn không hề phát hiện!
Động tác bật dậy đột ngột khiến ghế sofa nảy lên một cái. Cục lông kia cũng nảy theo. Vì nó đang nằm sát mép ghế nên cú nảy đó khiến cả cục lăn thẳng xuống đất.
Cố Thu cúi đầu nhìn.
Cục lông kia nằm chổng vó trên sàn. Nhìn kỹ lại…
Đây là một con thỏ?
Bộ lông dài màu hồng xanh, bốn chân trắng như đang đeo găng tay, hai tai đặc biệt to và mềm. Toàn thân nhìn giống hệt một cục kẹo bông.
Ngay cả Cố Thu vốn không thích động vật nhỏ cũng không nhịn được nhìn thêm vài lần, thậm chí còn hơi muốn sờ thử.
Nhưng vấn đề là…
Ngôi nhà vừa mới sửa xong, hôm qua mới dọn dẹp sạch sẽ của cô, tại sao lại xuất hiện một con thỏ?
Con thỏ bị ngã nên tỉnh dậy. Nó ngơ ngác nằm một lúc lâu mới nhìn thấy Cố Thu, kêu “chít chít” hai tiếng rồi lật người lại.
Nó muốn nhảy lên ghế sofa.
Nhưng vừa ngủ dậy nên cả người mềm nhũn. Nó nhảy lên một cái, không lên được ghế mà lại đập đầu vào chân ghế.
Bịch một tiếng.
Nó lại ngã xuống đất lần nữa.
Cố Thu nhìn cảnh đó.
Sao lại ngốc thế này?
Cuối cùng cô không nhịn được đưa tay ra chọc nhẹ vào bụng nó.
Lông mềm mịn, bồng bềnh, trơn mượt như chạm vào một đám mây. Vùng gần bụng còn ấm ấm.
Đây là một con thỏ thật.
Cô nhíu mày hỏi:
“Mày từ đâu chạy tới vậy?”
Chẳng lẽ cửa sổ cô đóng chưa kỹ? Hay nó chui ra từ hộp hàng nào đó?
Nhưng cô đâu có mua thỏ.
Cô định rút tay lại, nhưng con thỏ lại ôm c.h.ặ.t ngón tay cô, vừa kêu chít chít vừa tỏ ra vô cùng tủi thân.
Trái tim Cố Thu giống như bị một đám mây mềm phủ lên, mềm xuống một chút.
Cô không nhịn được xoa bụng nó một cái.
Cảm giác thật sự rất tuyệt.
Chỉ là bụng nó hơi lép. Có phải nó đói rồi không?
Cố Thu do dự một lúc giữa việc ném con vật không rõ nguồn gốc này ra ngoài và tạm thời giữ lại vì nhìn nó chẳng có chút nguy hiểm nào.
Cuối cùng cô chọn phương án thứ hai.
Chỉ có điều nhìn nó giống một con thỏ cảnh rất yếu ớt, cần chăm sóc cẩn thận.
Loại thỏ này nên ăn gì?
Cô nhìn quanh nhà.
Ngay cả một lá rau cũng không có.
Rau cô trồng mỗi tối trước đây đều bị cô c.h.ặ.t nhỏ rồi vứt vào thùng rác, vì không có chỗ để. Tối qua cô lại lười nên cũng không trồng rau.
Cô nghĩ một chút rồi hỏi:
“Mày uống sữa bột không?”
Con thỏ nhìn cô với ánh mắt mơ màng, tiếp tục kêu chít chít, cái miệng l.i.ế.m l.i.ế.m.
Cố Thu gãi đầu.
Cô lục trong đống hộp hàng, tìm ra hộp đựng hạt giống rau.
Bên trong có từng gói hạt giống nhỏ.
Cô tìm ra hạt giống cà rốt.
“Đi, trồng cà rốt cho mày.”
Cô cẩn thận ôm con thỏ mềm như bông lên. Không tính cái đầu thì thân nó dài bằng cẳng tay cô. Nhìn thì to nhưng toàn là lông, ôm trong tay rất nhẹ.
Không hiểu sao khi ôm nó, trong lòng Cố Thu lại thấy hơi vui.
Cô nhanh ch.óng chạy lên sân thượng.
Ở góc sân có một tấm vải chống nước. Cô vén lên, bên dưới là các chậu cây.
Cô kéo một chậu ra, bỏ vài hạt giống vào rồi dùng bình tưới phun nước lên.
Nghĩ một lúc cô nói với con thỏ:
“Cái này phải lâu lắm mới lớn để ăn được… thôi để tôi trồng rau xanh cho mày trước vậy.”
