Trọng Sinh 70: Được Chồng Bá Đạo Sủng Tận Trời - Chương 206: Đánh Cược Một Phen

Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:11

Ba ngày sau, Lâm Ái Quốc đã liên lạc được với chủ sở hữu của mặt bằng mà họ đang nhắm tới. Anh đi cùng Tô Hân Hân đến chỗ hẹn.

Khi nhìn thấy người phụ nữ kia, sắc mặt Tô Hân Hân có chút khó coi. Người phụ nữ này Tô Hân Hân từng gặp, chính là người lần trước đi cùng người nhà mẹ đẻ của Ân Hồng Mai. Cô không biết bà ta rốt cuộc có quan hệ gì với Ân Hồng Mai, nhưng đi cùng người nhà họ Ân thì chắc chắn là họ hàng của Ân Hồng Mai rồi.

Người kia nhìn thấy Tô Hân Hân, sắc mặt cũng thay đổi, đột ngột đứng phắt dậy: “Là cô sao?”

Lâm Ái Quốc kinh ngạc liếc nhìn Tô Hân Hân. Tô Hân Hân biết Lâm Ái Quốc có biết chuyện của Ân Hồng Mai, nên nói thẳng với anh: “Chắc là họ hàng nhà Ân Hồng Mai.”

Lâm Ái Quốc khẽ rũ mắt, nhạt giọng nói: “Thảo nào anh thấy người này trông khá quen mắt.”

Người phụ nữ kia nhìn Tô Hân Hân, cười khẩy trào phúng: “Tô Hân Hân, đúng là phong thủy luân chuyển, người trong xưởng thông báo với tôi có người muốn thuê mặt bằng, hóa ra lại là cô.”

Ánh mắt Tô Hân Hân khẽ động, nói với bà ta: “Đồng chí, tôi nghĩ giữa chúng ta không có quá nhiều bất đồng hay mâu thuẫn. Cho dù là tôi và Ân Hồng Mai, giữa chúng tôi cũng chưa đến mức một mất một còn. Ban đầu, cô ta bảo tôi làm bánh bông lan cho cô ta, tôi nhận tiền. Sau đó, cô ta mấy lần muốn tôi giúp đỡ, tôi từ chối, thế là cô ta sai người đ.á.n.h chúng tôi. Mãi đến sau này, cô ta muốn hợp tác làm ăn với tôi, tôi lại từ chối, cô ta liền tìm người đến sạp hàng của tôi quậy phá. Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, bản thân mình rốt cuộc đã làm sai ở đâu, cớ sao cô ta phải hao tâm tổn trí đến vậy.”

Người phụ nữ trước mặt nghe Tô Hân Hân nói xong, có chút giễu cợt đáp: “Cô ta chính là loại người như vậy đấy.”

Tô Hân Hân vốn còn định nói thêm gì đó, nhưng lại nghe ra được ẩn ý khác trong lời nói của bà ta, liền nhướng mày nói: “Tôi nghĩ hôm nay bà bằng lòng đến đây nói chuyện, hẳn là cũng có ý định cho thuê.”

Người phụ nữ trước mặt là chị dâu cả của Ân Hồng Mai. Lâm Ái Quốc liên hệ qua phía xưởng, họ không ngờ lại có dính dáng đến Ân Hồng Mai, nên cũng không đi điều tra lai lịch của chủ sở hữu. Chị dâu của Ân Hồng Mai họ Đỗ, tên là Đỗ Hồng.

Đỗ Hồng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tô Hân Hân, nhớ đến cô em chồng của mình: “Tôi đúng là muốn cho thuê mặt bằng nhà mình, nhưng tôi không thể nào cho cô thuê được. Nếu để mẹ chồng tôi biết, tôi sẽ không sống nổi ở cái nhà đó nữa.”

Đây là của hồi môn nhà mẹ đẻ cho bà ta, mẹ chồng không quản được, nhưng chuyện này cũng không giấu giếm được. Một khi bà cụ biết chuyện, cuộc sống vốn đã khó khăn của bà ta sau này sẽ càng thêm khổ sở.

Tô Hân Hân im lặng một lát, nói với bà ta: “Hay là chúng ta đổi cách thức khác! Bà ký một tờ giấy ủy quyền với xưởng, để xưởng giúp bà cho thuê. Bà chỉ cần nhận tiền, không qua tay bà. Bà cũng không cần quan tâm cuối cùng là cho ai thuê.” Cô nói tiếp: “Đồng chí Đỗ, đây là tài sản cá nhân của bà, mẹ chồng bà cho dù có hỏi đến, thực ra cũng nên nói là không liên quan đến bà mới phải.”

Đỗ Hồng còn định nói gì đó, dường như chợt nhớ ra điều gì, liền nói với Tô Hân Hân: “Tôi nghe em chồng tôi nói, đối tượng của cô là thư ký của Thị trưởng, cho cô thuê mặt bằng cũng được. Cô có thể nhờ vả quan hệ giúp tôi đưa chồng tôi ra ngoài được không?”

Tô Hân Hân lập tức đứng dậy: “Đồng chí Đỗ, bà đưa ra yêu cầu vô lý như vậy, tôi thấy chúng ta không cần thiết phải nói chuyện tiếp nữa.”

Cô chỉ muốn thuê một cái mặt bằng, nếu chỗ này không được, cùng lắm thì đi tìm chỗ khác, kết quả Đỗ Hồng lại muốn Lâm Ái Quốc vì việc tư mà làm trái luật. Lấy đâu ra cái thể diện đó chứ!

Đỗ Hồng thấy cô đứng dậy, có chút sốt ruột: “Tô Hân Hân, tôi chỉ nói vậy thôi, cô đừng vội mà.”

Tô Hân Hân trào phúng nói: “Chúng tôi không thuê nữa!”

Cô cũng thực sự rất muốn có được mặt bằng này, nên mới tốn công sức như vậy. Kết quả người ta lại được đằng chân lân đằng đầu. Đừng nói là cô sẽ không dựa dẫm vào quan hệ của Lâm Ái Quốc, cho dù có dựa vào quan hệ của anh, thì chắc chắn cũng phải là chuyện quan trọng, chứ không phải là chuyện nhỏ nhặt như thuê mặt bằng.

Thực ra Đỗ Hồng nói câu này cũng chưa qua suy nghĩ. Chồng bà ta gần đây bị đưa đi điều tra, bà ta chỉ muốn cho thuê mặt bằng này để lấy tiền đi lo lót quan hệ, chạy chọt cho chồng mình. Bà ta thực ra cũng đang rất gấp gáp muốn cho thuê, chính vì vậy nên hôm nay mới vội vàng chạy đến đây. Bà ta quá thiếu tiền, muốn nhanh ch.óng cho thuê được.

Nhưng hiện nay người có thể một lúc thuê trọn mặt bằng này của bà ta không nhiều. Tuy bà ta không muốn cho Tô Hân Hân thuê, nhưng một khi bỏ lỡ, bà ta sẽ rất khó tìm được người khác.

“Tô Hân Hân, nếu cô có thể trả cho tôi tiền thuê mười năm một lúc, tôi sẽ cho cô thuê.” Phía sau, Đỗ Hồng trực tiếp lên tiếng.

Thái độ của Tô Hân Hân rõ ràng là sẽ không giúp bà ta, bà ta chỉ có thể nghĩ cách tìm đường khác. Bà ta phải nhanh ch.óng kiếm được một khoản tiền. Tiền thuê ở đây một năm là hai ngàn tám, nếu là mười năm, thì phải là hai vạn tám. Người bình thường làm sao lấy ra được nhiều tiền như vậy. Hộ vạn tệ ở thập niên 80 đều là của hiếm. Bà ta chắc mẩm Tô Hân Hân không lấy ra nổi hai vạn tám.

Tô Hân Hân nghe thấy lời bà ta liền dừng bước, quay đầu nhìn chằm chằm Đỗ Hồng xác nhận: “Bà chắc chắn chứ?”

Đỗ Hồng gật đầu: “Chỉ cần cô có thể lấy ra tiền thuê mười năm, tôi sẽ cho cô thuê.”

Tô Hân Hân im lặng một lát, hỏi ngược lại Đỗ Hồng một câu: “Nếu tôi đồng ý, hôm nay bà có thể ký hợp đồng luôn không?”

Trong tay Tô Hân Hân hiện tại có khoảng hai vạn, nhưng cô vẫn còn một ít tiền Giang Bình cho để gom đủ.

Tâm trạng Đỗ Hồng lúc này rất phức tạp, bà ta vừa muốn Tô Hân Hân có thể lấy ra một lần, vì bà ta thực sự đang thiếu tiền để lo lót, lại vừa không hy vọng cô lấy ra được.

“Đồng chí Đỗ, vậy bà bảo người đi chuẩn bị hợp đồng đi!” Tô Hân Hân không hề do dự nhiều, trực tiếp đồng ý.

Đỗ Hồng nghe thấy lời này, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Người phụ nữ này lại có thể lấy ra nhiều tiền như vậy sao, không thể nào! Cô ta lấy đâu ra tiền?

“Tô Hân Hân, tôi không có thời gian đợi cô đi gom tiền đâu, tôi muốn nhận một lần.” Đỗ Hồng lại nói.

Tô Hân Hân gật đầu: “Tôi có thể đưa trước cho bà một phần, số tiền còn lại tôi đi lấy cho bà.”

Tô Hân Hân thực ra cũng chỉ có ngần ấy vốn liếng. Nhưng cô càng hiểu rõ hơn, đối với cô mà nói, ký hợp đồng mười năm quả thực là chuyện miếng bánh từ trên trời rơi xuống, cô bắt buộc phải gom cho đủ.

Vốn dĩ cô không muốn động đến số tiền kia của Giang Bình. Trong tay cô có một vạn rưỡi mà Giang Bình để lại sau khi qua đời, cùng với một số tem phiếu, đồ cổ, và cả tiền cảm tạ của họ hàng Giang Bình cho, thực ra cũng không ít, có khoảng vài ngàn. Mặt bằng này còn phải trang trí lại, trong tay cô cũng phải giữ lại chút vốn để nhập hàng. Đưa ra một lúc nhiều như vậy, cô cũng phải miễn cưỡng lắm mới xoay vòng được.

Đỗ Hồng do dự một chút, nghĩ đến việc chồng mình đã bị bắt vào trong mấy ngày rồi, bà ta c.ắ.n răng đồng ý. Bà mẹ chồng kia tuy cay nghiệt, nhưng số tiền này là để chạy chọt cho con trai bà ta. Bọn họ bây giờ đang cần tiền gấp, nhà ai có thể sảng khoái lấy ra nhiều tiền như vậy chứ. Nếu bà cụ trách móc bà ta, bà ta cũng có thể cãi lại. Bà ta đã lấy cả của hồi môn ra bù đắp rồi, còn muốn bà ta thế nào nữa, cùng lắm thì ly hôn. Bây giờ nhà họ Ân biến thành bộ dạng này, ai mà muốn ở lại đó dọn dẹp đống tàn cuộc chứ, những ngày tháng này bà ta đã chịu đựng đủ lắm rồi.

“Được, ký! Tôi bảo người đi chuẩn bị hợp đồng.”

Tô Hân Hân cũng rèn sắt khi còn nóng: “Được!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.