Trọng Sinh 70: Được Chồng Bá Đạo Sủng Tận Trời - Chương 75: Màn Kịch Đòi Sống Đòi Chết

Cập nhật lúc: 24/03/2026 08:10

Đợi Ân Hồng Mai đi rồi, dân làng liền kéo vào nghe ngóng.

“Hân Hân, vị phu nhân nhà giàu kia trông có vẻ là nhân vật không tầm thường! Cả Trung Quốc này chẳng có mấy người đi được xe hơi đâu, sao cô lại quen biết thế?” Lý Thúy Hoa là người thích hóng hớt nhất, cô ta không chỉ thích lăng nhăng với đàn ông trong thôn mà còn thích đi khắp nơi nói xấu người khác.

Tô Hân Hân chẳng thèm để ý đến cô ta.

Lý Thúy Hoa không chịu buông tha, nói mát mẻ: “Mọi người đều là người cùng thôn, biết rõ gốc gác của nhau cả, cô cũng chẳng cần phải giả bộ trước mặt chúng tôi làm gì. Người ta quen biết cô, cũng chưa chắc cô đã trèo cao được với người ta. Vị phu nhân nhà giàu kia mà biết nhà cô có một kẻ g.i.ế.c người, không biết liệu có còn thèm để ý đến cô nữa không!”

Tô Hân Hân lạnh lùng nhìn Lý Thúy Hoa.

Kiếp trước, cô đã vô cùng tin tưởng người phụ nữ trước mặt này. Có chuyện gì trong lòng cũng kể cho cô ta nghe, cuối cùng lại bị cô ta hại ra nông nỗi ấy.

“Vậy cô đi nói với người ta đi! Tôi chờ đấy!”

Lý Thúy Hoa bị Tô Hân Hân chặn họng như vậy, sắc mặt khó coi vô cùng: “Tô Hân Hân, cô đắc ý cái gì! Chẳng qua cũng chỉ là một quả phụ, cô tưởng mình trong sạch lắm sao, sau lưng không biết bản thân dơ bẩn thế nào đâu!”

Tô Hân Hân nhe răng cười với cô ta: “Đừng có vì bản thân là loại hàng gì thì nghĩ tất cả mọi người đều giống mình.”

Nói xong, cô trực tiếp nhốt Lý Thúy Hoa ở ngoài cửa.

Lý Thúy Hoa cười lạnh một tiếng: “Sẽ có một ngày, tao sẽ lột từng lớp da của mày xuống!”

Nói xong câu này, cô ta liền ngoáy m.ô.n.g đi tìm Kế Xuân Hoa và Phó Trường Căn để đặt điều, xúi giục gây chuyện.

Cô ta không đối phó được Tô Hân Hân, nhưng có khối người đối phó được Tô Hân Hân...

Tô Hân Hân về phòng cất kỹ tiền và phiếu.

Từ sau lần Kế Xuân Hoa vào phòng cô lục lọi, cô sợ bà ta sẽ giở lại trò cũ.

Cô khâu tiền và phiếu vào trong lớp lót của mấy bộ quần áo thường mặc, đợi khi nào cần dùng thì lấy ra.

Sau khi làm xong xuôi mọi việc, cô gọi bọn trẻ đến ăn đồ mà Ân phu nhân mang tới.

Đồ đạc không ít, đều là những thứ cô không mua được.

Có bánh đào xốp, bánh quý phi, còn có một số đồ chơi nhỏ mới lạ và mấy khúc vải thời thượng.

Những thứ này đều là đồ mà trẻ con thành phố mới có.

Mấy đứa trẻ nhìn thấy kẹo, vui đến mức cười không khép được miệng.

Lần trước đi hợp tác xã mua bán, Tô Hân Hân có mua cho bọn trẻ ít kẹo, vì điều kiện có hạn nên cô chỉ mua cho mỗi đứa vài viên, bọn trẻ cũng không nỡ ăn, cứ để trong túi áo mỗi ngày lấy ra l.i.ế.m một cái.

Giờ nhìn thấy cả một gói to, chúng cười tít cả mắt.

“Mẹ, mẹ tốt thật đấy! Thằng Béo nhà bên cạnh thèm lắm, cứ bảo bọn con trộm sữa mạch nha cho nó ăn!” Hòa Bình có chút đắc ý nói.

Trước đây, mấy đứa trẻ bị trẻ con trong thôn bắt nạt thê t.h.ả.m, nhất là thằng Béo.

Vì Tô Hân Hân trước kia tính tình nhu mì, hay có thói quen bảo con nhẫn nhịn.

Sống lại một đời, Tô Hân Hân hiểu rằng, mềm lòng và yếu đuối không đổi lại được sự tôn trọng và nhượng bộ.

Con người vốn dĩ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, nếu cô cứ mãi nhượng bộ, một người phụ nữ căn bản không thể bảo vệ tốt con mình.

Chỉ khi khiến bộ giáp của mình đủ cứng rắn, bọn họ mới không dám bắt nạt bốn mẹ con cô.

“Tính nết thằng Béo không tốt, đừng chơi với nó nữa!” Tô Hân Hân nhíu mày nói.

Đứa trẻ này trước đây đã thích tắt mắt táy máy, cô không muốn con mình học thói xấu của nó.

Ba đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu: “Là nó cứ đòi đi theo bọn con!”

“Chị dâu, sau này em sẽ đuổi nó đi!” Phó Kiến Dân cũng đang ăn kẹo.

Tô Hân Hân cũng coi Phó Kiến Dân như con, chỉ cần ba đứa trẻ có một phần, Phó Kiến Dân cũng sẽ có.

Trước đây nhà họ Phó nuôi thả Phó Kiến Dân, mặc kệ cậu làm gì, cho ăn no là được.

Bây giờ Phó Kiến Dân đi theo Tô Hân Hân, đã không còn ngây ngô dại dột như trước nữa, nói chuyện với cậu cũng không phải là không hiểu gì, không thể giao tiếp, thỉnh thoảng còn biết nói đùa.

Giao tiếp được bình thường, người ngợm cũng không còn gầy gò lôi thôi như trước, người trong thôn cũng không còn ghét bỏ chê bai cậu nữa.

Tô Hân Hân cười gật đầu: “Được! Kiến Dân ngoan nhất!”

Phó Kiến Dân thỏa mãn gật đầu, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nghiêm túc nói với Tô Hân Hân: “Hôm nay nương tìm em, bảo em về ở với bà ấy, bà ấy chia được ruộng! Bảo em đi nói với đại đội trưởng là muốn theo họ, nhưng lại ăn cơm ở bên nhà chị. Em từ chối ngay lập tức.”

Tô Hân Hân nghe Phó Kiến Dân nói vậy, cười bảo: “Kiến Dân muốn theo ai thì theo, chị dâu không sao cả.”

Phó Kiến Dân dậm chân, có chút tức giận: “Chị dâu, có phải chị không muốn nuôi em nữa không!”

Tô Hân Hân dở khóc dở cười: “Em là người giúp việc đắc lực của chị dâu, sao chị dâu lại không cần em! Nhưng bố mẹ chồng là cha mẹ ruột của em, chị dâu không thể cưỡng ép giữ em ở lại đây được.”

Phó Kiến Dân lắc đầu: “Trước đây cha nương cũng đâu có quản em! Em đói cũng không nấu cơm cho em ăn, lạnh cũng không cho mặc quần áo! Bây giờ đi theo chị dâu, cái gì cũng có, em không muốn ở cùng họ.”

Tô Hân Hân cười gật đầu: “Được, Kiến Dân nhà ta tự nguyện ở cùng chị dâu, vậy thì ở cùng.”

Tô Hân Hân chia cho mỗi đứa trẻ một cái bánh đào xốp, một viên kẹo xong, cô chuẩn bị đi đến phòng y tế xem sao.

Vừa mở cửa, Lý thẩm nhà bên cạnh đã chạy sang: “Hân Hân, mẹ chồng cháu khiêng bố chồng cháu ra từ đường làm loạn rồi kìa, còn cầm cả d.a.o, nói là muốn chia phần ruộng đất trong danh phận của Phó Kiến Dân và hai đứa con trai nhà cháu cho bà ấy.”

Tô Hân Hân nghe vậy, cười lạnh một tiếng: “Nghĩ hay thật đấy!”

Lý thẩm không ngừng thở dài: “Cháu mau ra xem đi! Bà ấy còn bảo muốn c.h.ế.t ở từ đường đấy!”

Thôn An Bình có một cái từ đường, là do người cả thôn cùng góp tiền xây dựng. Thường thì khi có việc lớn sẽ ra từ đường bàn bạc.

Mấy ngày nay chuyện chia ruộng đất vẫn chưa có quyết định, Kế Xuân Hoa đã làm loạn lên rồi. Bà ta chính là sợ một khi đã chốt xong thì không thể vãn hồi được nữa.

Bản thân bà ta cũng chẳng muốn làm ruộng, nhưng bà ta cứ muốn nắm ruộng đất trong tay, Tô Hân Hân không có ruộng, mỗi ngày còn phải ký giấy nói sẽ nộp lương thực, vậy thì phải làm ruộng cho họ, sau này phải nhìn sắc mặt bà ta mà sống, thế thì bà ta mới nắm thóp được Tô Hân Hân.

Cho nên, bà ta và Phó Trường Căn bàn bạc, bất kể dùng cách gì cũng phải lấy được ruộng.

Tô Hân Hân đâu phải không biết hai lão già kia có ý đồ gì.

Tuy cô biết mình sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi thôn An Bình, nhưng những thứ thuộc về cô, cô tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.

Cô sợ bọn trẻ không an toàn nên để chúng ở nhà, dặn không được ra ngoài, rồi dẫn Phó Kiến Dân đi về phía từ đường.

Khi Tô Hân Hân dẫn Phó Kiến Dân đến nơi, Phó Trường Căn đang nằm dưới đất khóc lóc, vừa khóc vừa c.h.ử.i: “Con trai tôi c.h.ế.t rồi, bây giờ trong thôn còn bắt nạt hai thân già chúng tôi, cái ngày tháng này không sống nổi nữa rồi! Tôi đằng nào cũng đã thành phế nhân, liệt trên giường, chi bằng c.h.ế.t đi cho xong.”

Kế Xuân Hoa thì treo một dải lụa trắng lên xà nhà ngay cửa từ đường đòi treo cổ, sau lưng giắt một con d.a.o phay, ngồi bệt dưới đất vỗ đùi khóc lóc: “Cái số tôi sao mà khổ thế này! Ngày tháng của tôi không sống nổi nữa rồi, con trai tôi bị Tô Hân Hân ép c.h.ế.t, con gái tôi bị Tô Hân Hân hại thành kẻ g.i.ế.c người, con trai út của tôi lại bị Tô Hân Hân lừa đi mất, tôi biết phải làm sao đây! Tôi thà treo cổ c.h.ế.t ở đây cho xong, c.h.ế.t một cái là hết nợ!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh 70: Được Chồng Bá Đạo Sủng Tận Trời - Chương 75: Chương 75: Màn Kịch Đòi Sống Đòi Chết | MonkeyD