Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 166: Nhận Đồ Đệ
Cập nhật lúc: 11/04/2026 19:10
“Bác sĩ Thư, cô xong chưa?” Một bác sĩ chạy đến ngắt lời: “Bệnh nhân đông quá, chủ nhiệm bảo phải nhanh ch.óng khám xong để còn về, nếu không trời tối đi đường rất nguy hiểm.”
Thư Ngọc Lan lập tức đứng dậy: “Tôi xong rồi, tôi quay lại ngay đây.” Đi được vài bước, cô đột nhiên quay lại hỏi Trát Tây: “Cháu có muốn đi xem cùng không?”
Mắt Trát Tây sáng rực lên: “Tôi có thể sao?”
“Đương nhiên là được, nhưng cháu phải đi theo cô, không được làm phiền người khác đâu đấy.”
“Được! Tôi nhất định sẽ theo sát cô, không làm phiền ai hết!”
Trát Tây tỏ ra vô cùng hứng thú với Đông y, cả buổi chiều cậu cứ như cái đuôi nhỏ bám theo Thư Ngọc Lan, đến cuối buổi thậm chí còn giúp được vài việc vặt. Cho đến khi buổi khám bệnh kết thúc, Trát Tây vẫn còn vẻ luyến tiếc chưa muốn rời đi.
Các bác sĩ bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Một vị Tạng y tò mò hỏi nhỏ Thư Ngọc Lan: “Cô mang theo đứa nhỏ này làm gì thế?”
Thư Ngọc Lan cười đáp: “Tôi thấy thằng bé có vẻ rất hứng thú với việc học nên cho nó đi theo xem thử.”
“Cô tốt nhất nên cẩn thận một chút, đừng để nó bám lấy không buông.”
“Sao lại nói vậy ạ?”
“Thằng bé này không còn cha mẹ, từ nhỏ đã lang thang trong làng, ăn cơm của trăm nhà mà lớn. Nếu để nó bám vào thì e là sau này khó mà dứt ra được.”
“Cha mẹ thằng bé đâu rồi ạ?”
“Trước đây có trận tuyết lở, họ đi cứu hộ rồi không về nữa.”
Thư Ngọc Lan quay lại nhìn Trát Tây. Không ngờ cậu bé bướng bỉnh này lại là con em liệt sĩ. Nhiều đứa trẻ được cha mẹ bao bọc chưa chắc đã có được bản tính mạnh mẽ như cậu.
Trát Tây rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Khi thấy Thư Ngọc Lan nói chuyện với vị Tạng y, cậu đã mím c.h.ặ.t môi. Lúc này thấy cô nhìn mình bằng ánh mắt thương cảm, cậu lập tức hiểu ra điều gì đó. Trát Tây trừng mắt nhìn Thư Ngọc Lan một cái rồi định bỏ chạy.
Thư Ngọc Lan vội vàng giữ cậu lại: “Cháu chạy cái gì?”
“Cô biết hết rồi còn gì? Còn lôi kéo tôi làm gì, không sợ tôi ăn vạ cô à?”
Thư Ngọc Lan mỉm cười: “Cô biết cháu là một đứa trẻ có lòng tự trọng, sẽ không làm chuyện ăn vạ đâu.”
“Cô tưởng cô hiểu tôi lắm chắc?” Trát Tây tuy miệng vẫn nói cứng nhưng sức phản kháng đã yếu đi rõ rệt.
Thư Ngọc Lan hỏi: “Cháu thực sự hứng thú với Đông y đúng không? Có muốn theo cô học y không?”
Trong mắt Trát Tây lóe lên tia sáng mãnh liệt, nhưng ngay sau đó cậu lại cảnh giác: “Tại sao cô lại giúp tôi? Có phải cô biết chuyện của cha mẹ tôi nên mới thương hại tôi không?”
“Nói hoàn toàn không liên quan đến cha mẹ cháu thì là nói dối. Cô rất kính trọng cha mẹ cháu, nên cũng hy vọng cháu có một tương lai tươi sáng. Nhưng lý do quan trọng hơn là cháu thực sự có thiên phú. Việc cháu chủ động tìm cô học hỏi cho thấy cháu có lòng đam mê. Cô tin rằng sau này cháu nhất định sẽ trở thành một bác sĩ giỏi, giống như cha mẹ cháu, cống hiến cho nhân dân.”
Còn một lý do nữa Thư Ngọc Lan không nói ra. Nhìn Trát Tây, cô như thấy lại hình ảnh của chính mình trước kia, điểm khác biệt duy nhất là cô còn có cha mẹ trên danh nghĩa, nhưng họ cũng chỉ biết bóc lột cô mà thôi.
Hốc mắt Trát Tây dần đỏ lên: “Nhưng tôi không có tiền trả cho cô. Cô dạy tôi chẳng phải là chịu thiệt sao?”
Thư Ngọc Lan xoa đầu cậu bé: “Vậy thì cứ tạm ghi nợ đó, sau này cháu làm bác sĩ kiếm được tiền thì trả lại cho cô.”
“Thế lỡ tôi không kiếm được tiền thì sao?”
“Cho nên cháu mới phải nỗ lực học tập. Cái này gọi là 'đầu tư', cháu hiểu không?”
Trát Tây không hiểu “đầu tư” là gì, nhưng cậu hiểu được ý tứ trong lời nói của Thư Ngọc Lan: Cô không thương hại cậu, chỉ cần cậu học giỏi, làm bác sĩ là có thể trả nợ cho cô!
“Được! Tôi muốn học!”
Thư Ngọc Lan đưa Trát Tây về bệnh viện, trình bày với viện trưởng về thân thế và thiên phú của cậu. Với những đóng góp to lớn của cô thời gian qua, viện trưởng sảng khoái đồng ý giữ Trát Tây lại với danh nghĩa nhân viên tạm thời. Sau này nếu cậu học tập có kết quả tốt và vượt qua kỳ sát hạch, bệnh viện sẽ vô điều kiện cho cậu vào biên chế chính thức.
Trát Tây nhận được tin này thì phấn khích vô cùng, mỗi ngày học tập đều hăng hái như được tiêm m.á.u gà. Từ lý luận Đông y cơ bản đến nhận biết thảo d.ư.ợ.c, bốc t.h.u.ố.c, rồi đến thực hành châm cứu, Trát Tây như một miếng bọt biển khô khát điên cuồng hấp thụ kiến thức. Cậu nhanh ch.óng nắm vững kỹ năng bắt mạch cơ bản và có thể chẩn đoán một số chứng bệnh đơn giản.
Ngoài việc dạy kỹ năng, Thư Ngọc Lan cũng không quên bồi dưỡng y đức cho Trát Tây. Y học không chỉ là kỹ thuật trị bệnh cứu người, mà còn là sự kính sợ và tình yêu thương đối với sinh mệnh. Ở một mức độ nào đó, y đức còn quan trọng hơn cả y thuật. Nếu mất đi sự kính sợ sinh mệnh, dù học giỏi đến đâu cũng không mang lại lợi ích cho xã hội, ngược lại còn có thể gây ra t.h.ả.m họa.
Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoát đã một tháng. Khi tuyết ngừng rơi, xe chở vật tư cuối cùng cũng có thể xuống huyện mua sắm, Thư Ngọc Lan xin đi theo một chuyến. Mục tiêu của cô rất rõ ràng: Chiếc điện thoại ở bưu điện huyện.
Xếp hàng gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng mới đến lượt Thư Ngọc Lan. Cô gọi điện thoại cho Thẩm Diên Trọng, đầu dây bên kia rất nhanh đã kết nối.
“Alo, xin chào.”
“Anh Diên Trọng, là em đây.” Thư Ngọc Lan nở nụ cười tươi tắn, giọng nói ngọt ngào đến lạ thường, “Trước đây tuyết rơi đã lâu, em vẫn luôn không thể ra ngoài. Hai hôm trước tuyết mới ngừng, em liền lập tức xin đi theo xe chở vật tư ra đây.”
“Em vất vả rồi.”
“Anh gần đây có khỏe không? Có phải ra nhiệm vụ không? Không bị thương chứ?”
“Anh rất khỏe, không ra nhiệm vụ, cũng không bị thương.” Trong giọng nói của Thẩm Diên Trọng mang theo vài phần ý cười, “Còn nữa, chuyện bên bệnh viện đã xong rồi. Phe phó viện trưởng đều bị điều chuyển hoặc khai trừ, cấp trên đã cử một bác sĩ du học về bệnh viện. Hiện tại thế lực trong bệnh viện đã được thanh lọc hoàn toàn, sau khi em trở về, sẽ không còn xảy ra chuyện như trước nữa.”
