Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 188: Chuyến Đi Thu Mua
Cập nhật lúc: 11/04/2026 19:13
Viện trưởng ký loẹt xoẹt vào tờ đơn, nhìn chằm chằm Thư Ngọc Lan với ánh mắt âm u: “Trước đây tôi đã coi thường cô rồi, xem ra cô cũng có chút bản lĩnh đấy, đến cả bệnh viện thành phố cũng tìm được quan hệ.”
Thư Ngọc Lan mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi thì có bản lĩnh gì đâu? Chẳng qua là làm đúng trách nhiệm của mình thôi.”
Cầm được tờ đơn xin nghỉ phép, Thư Ngọc Lan không còn thời gian để gặp Thẩm Diên Trọng thêm lần nào nữa, cô vội vàng chạy ra công xã bắt xe nhờ, cuối cùng cũng kịp tới bệnh viện thành phố trước khi trời tối.
Hoàng viện trưởng vẫn đang đợi cô ở bệnh viện. Sau khi cô đến, ông dẫn cô đi gặp đội trưởng đội thu mua để bàn bạc các công việc cho chuyến đi ngày mai, sau đó đưa cô đến nhà khách gần bệnh viện.
Sau khi mọi việc đã an bài xong, Thư Ngọc Lan thử gọi điện về nhà. Thẩm Diên Trọng nhanh ch.óng nhấc máy, giọng nói trầm thấp đầy nam tính truyền qua đầu dây bên kia: “Ngọc Lan, em đến nơi chưa?”
Thư Ngọc Lan hơi mở to mắt: “Sao anh biết là em?”
“Dự cảm.”
Thư Ngọc Lan khẽ cười mắng: “Vậy nếu người gọi không phải là em mà anh mở miệng đã gọi Ngọc Lan, không sợ mất mặt sao?”
“Em là vợ anh, anh gọi tên em thì có gì mà mất mặt?”
“Được rồi, anh không thấy mất mặt là được.” Thư Ngọc Lan nói, “Em gọi điện để báo với anh là em đã đến nơi an toàn, hiện đang ở nhà khách mà Hoàng viện trưởng sắp xếp.”
“Tốt, buổi tối chú ý an toàn, khóa kỹ cửa, lấy ghế chèn thêm vào. Trước khi trời sáng, bất kể là ai gõ cửa cũng không được mở.”
“Em biết rồi, em có phải trẻ con đâu.”
“Được, thời gian không còn sớm, em nghỉ ngơi sớm đi.”
“Vâng, anh cũng ngủ sớm nhé, chúc anh ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Cúp điện thoại, trên mặt Thư Ngọc Lan vẫn vương nụ cười ngọt ngào. Chính cô cũng không giải thích được tại sao, rõ ràng trước đây cô và Thẩm Diên Trọng đã từng làm những chuyện thân mật hơn nhiều, nhưng dường như cảm giác đó cũng không bằng vài câu nói giản đơn hiện tại, khiến lòng cô thấy ngọt ngào khôn tả.
Thư Ngọc Lan lớn lên trong một môi trường thiếu thốn tình thương, cô không phân biệt được thế nào là yêu một người, thế nào là được yêu. Nhưng giờ đây, dường như cô đã bắt đầu hiểu ra.
Một đêm không chuyện gì xảy ra.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu sáng căn phòng, Thư Ngọc Lan chậm rãi mở mắt. Chỉ mơ màng một lát, cô nhanh ch.óng ngồi dậy, thu dọn đồ đạc rồi chạy thẳng đến bệnh viện.
Nửa giờ sau, đội mua sắm đúng giờ xuất phát từ bệnh viện thành phố.
Trạm đầu tiên của đội mua sắm là Dự tỉnh xa nhất, trên đường trở về, sẽ đi qua mười mấy nơi sản xuất d.ư.ợ.c liệu chính khác, rồi mua sắm các d.ư.ợ.c liệu cần thiết khác.
Vẫn luôn lắc lư trên xe năm ngày, cuối cùng cũng đã đến Dự tỉnh.
Thời gian khẩn cấp, đội mua sắm chỉ ăn vội vàng một chút đồ ăn gần đó, lập tức đi đến nơi sản xuất bắt đầu mua sắm d.ư.ợ.c liệu.
Thư Ngọc Lan cũng vậy, căn bản không có nghỉ ngơi, tùy tiện uống một chút t.h.u.ố.c mình tự phối chế để ngăn chặn sự khó chịu, liền toàn tâm toàn ý đầu tư vào việc khảo sát nơi sản xuất và kiểm tra d.ư.ợ.c tính.
Khó khăn lắm mới gặp được cơ hội tốt như vậy, Thư Ngọc Lan không chỉ mua sắm một lượng lớn nguyên vật liệu cho t.h.u.ố.c đặc hiệu hạ sốt mà cô đang nghiên cứu, mà còn mua vào không ít d.ư.ợ.c liệu khác mà cô cảm thấy hứng thú, dự định sẽ tiến hành nghiên cứu trong tương lai.
Mấy ngày này tiền như nước chảy đi ra ngoài, cũng may tiền thưởng t.h.u.ố.c Thanh Ôn Giải Độc và khoản phân chia đầu tiên đều đã về tay, Thư Ngọc Lan sử dụng cũng không cảm thấy đau lòng, nhìn thùng xe dần dần đầy lên, trong lòng cô chỉ có niềm vui sướng vô tận, sự mệt mỏi trên người dường như cũng tan biến.
Nửa tháng thời gian thoắt cái đã trôi qua, khi ra khỏi nơi sản xuất d.ư.ợ.c liệu cuối cùng, còn sớm hơn kế hoạch ban đầu một ngày.
Đội trưởng đội mua sắm liền tạm thời đậu đoàn xe ở bên ngoài nhà khách, để mọi người đi theo có thể nghỉ ngơi một ngày thật tốt.
Việc đầu tiên Thư Ngọc Lan làm chính là ngủ một giấc thật ngon, chờ tỉnh lại đã đến buổi chiều, bụng cũng đã đói đến kêu ầm ĩ.
Cô rời khỏi nhà khách, tìm một tiệm mì gần đó ăn một bát mì, lúc này mới cảm thấy như hoàn toàn sống lại.
Trên đường trở về, Thư Ngọc Lan đi qua một con hẻm nhỏ, giữa đường lại đột nhiên bị một lão nhân chặn đường.
“Cô nương, xin thương xót, nếu cô có lương thực, có thể cho tôi một chút được không?”
Lão nhân kia ăn mặc rách rưới, làn da ngăm đen, dáng người khô gầy, trên người còn mang theo một mùi hôi không thể xua đi.
Thư Ngọc Lan nhớ tới thủ đoạn lừa bán của đời sau, một số băng nhóm lợi dụng lòng đồng cảm của phụ nữ trẻ tuổi, phái người già, phụ nữ và trẻ em đi tìm sự giúp đỡ, chỉ cần hơi không chú ý, rất có thể sẽ tỉnh lại ở một nơi núi sâu rừng già nào đó.
Cô tức khắc cảnh giác mà nhíu mày, “Ngại quá, tôi không giúp được ông, ông tìm người khác đi.”
Dứt lời, Thư Ngọc Lan định vòng qua người lão nhân.
Lão nhân cứng đầu lại lần nữa ngăn cản Thư Ngọc Lan, đôi mắt già nua vẩn đục khẩn cầu nhìn cô, “Cô nương, cô trước hết nghe tôi nói hết lời được không?”
Thư Ngọc Lan do dự một lát.
Ánh mắt kia khiến cô có chút động lòng, tuyệt vọng đau khổ, nhưng lại vì một ý niệm nào đó mà không muốn hoàn toàn từ bỏ ——
Đời trước cô dường như cũng đã từng đau khổ tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác như vậy.
Cô tự hỏi vũ lực hiện tại của mình, hẳn là không đến nỗi không đối phó được một lão nhân, gật đầu hỏi: “Ông muốn nói gì?”
“Nếu có thể tìm người khác giúp đỡ, tôi khẳng định sẽ không ngăn cô một tiểu cô nương độc thân, những người ở khu này tôi đều quen biết, nhìn ra được cô là người nơi khác, cho nên mới tìm cô giúp đỡ.” Lão nhân giải thích nói.
“Bạn già nhà tôi bị bệnh gần nửa tháng rồi, rõ ràng ăn không vô mấy miếng đồ ăn, bụng lại chướng to, tứ chi lại gầy đến chỉ còn da bọc xương.”
