Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 237: Kịch Hay Bắt Đầu

Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:26

Nhận thấy có gì đó không ổn, cô ta lập tức vén áo lên kiểm tra. Tuyệt nhiên không có một vết thương nào. Lúc này cô ta mới bàng hoàng nhận ra mình đã bị Thư Ngọc Lan lừa một vố đau đớn.

“Tại sao không làm phẫu thuật cho tôi? Tôi đã đưa tiền cho chị rồi, chị đã hứa chắc chắn rồi mà!” Gương mặt cô ta trở nên dữ tợn.

Thư Ngọc Lan thản nhiên rót một ly nước đặt lên bàn, giọng nói đầy vẻ “tốt bụng”: “Thai phụ đừng có kích động, dù sao đây cũng là một sinh mạng. Tôi là bác sĩ, sao có thể nhẫn tâm sát hại sinh linh được?”

“À đúng rồi, báo cho cô một tin vui nữa nhé. Lúc cô đang hôn mê vì t.h.u.ố.c tê, mẹ cô vì quá kích động nên đã lỡ miệng nói ra sự thật. Vừa hay có các đồng chí công an đi ngang qua nghe thấy, nên giờ bà ta đang được mời về đồn ‘uống trà’ rồi.”

Thư Hồng Mai sợ hãi lùi lại hai bước. Đến lúc này cô ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ, tất cả đều là cái bẫy mà Thư Ngọc Lan đã giăng sẵn.

“Sao chị lại có thể làm thế? Chị có biết làm vậy là hủy hoại đời tôi không!” Đã không giúp thì thôi, lại còn quay lại tính kế mẹ con cô ta! Thư Hồng Mai tức đến nổ đom đóm mắt, định lao vào đ.á.n.h Thư Ngọc Lan nhưng lập tức bị cô khống chế dễ dàng.

“Khuyên cô nên bình tĩnh lại đi. Thay vì ở đây làm loạn, chi bằng xuống lầu bốc ít t.h.u.ố.c về mà dưỡng thai. Biết đâu Ngô Chí Minh lại coi cô như báu vật đấy. Còn mười đồng tiền hối lộ của cô, tôi đã nộp lên trên rồi.” Bất cứ thứ gì dính dáng đến mẹ con Thư Hồng Mai, cô đều thấy bẩn thỉu.

“Chị bắt buộc phải làm phẫu thuật cho tôi!” Thư Hồng Mai gào lên, lý trí đã hoàn toàn biến mất.

“Không bao giờ.” Loại nam cặn bã và nữ tiện nhân như các người cứ ở bên nhau trọn đời là tốt nhất, đừng có đi hại người khác nữa.

Chợt nhìn thấy cầu thang ngay cạnh Thư Ngọc Lan, ánh mắt Thư Hồng Mai lóe lên một tia độc ác. Cô ta lập tức nảy ra ý định, lao thẳng về phía Thư Ngọc Lan, định bụng sẽ tự ngã xuống để vu oan cho cô đẩy mình ngã dẫn đến sảy thai.

Nhưng Thư Ngọc Lan đã sớm nhìn thấu ý đồ của cô ta. Ngay khi Thư Hồng Mai vừa lao tới, cô đã nhanh ch.óng lùi lại vài bước, đồng thời hét lớn: “Hồng Mai, em bình tĩnh lại đi! Chị tuyệt đối không thể đồng ý giúp em phá t.h.a.i trái phép được đâu!”

Động tĩnh lớn lập tức thu hút đám đông hiếu kỳ vây quanh. Thư Hồng Mai định giá họa cho Thư Ngọc Lan nhưng không thành, gương mặt cô ta thoáng hiện vẻ vặn vẹo vì tức tối. *“Con tiện nhân này!”*

Thấy người xem ngày càng đông, cô ta buộc phải nén giận, chuyển sang bộ dạng nhu nhược đáng thương, sụt sùi nói: “Chị ơi, chị hiểu lầm em rồi. Em đã đi khám ở bệnh viện khác, bác sĩ bảo đứa bé trong bụng em bị dị tật, sinh ra chỉ khổ nó thôi. Chi bằng nhân lúc t.h.a.i còn nhỏ mà bỏ đi cho sớm.”

Cô ta nói đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài, khiến những người xung quanh không rõ sự tình bắt đầu mủi lòng tin theo. Dù sao trong số họ cũng có người có con cái bị tật bẩm sinh, họ hiểu nỗi khổ đó, dù là m.á.u mủ ruột rà nhưng nhìn con đau đớn họ cũng không đành lòng.

“Sao tôi lại không biết cô đi khám ở bệnh viện khác nhỉ? Chẳng phải cô vẫn luôn khám ở bệnh viện chúng tôi sao?” Nói đoạn, Thư Ngọc Lan cúi xuống lật xem bệnh án: “Tôi nhớ bác sĩ khoa sản khám cho cô vẫn còn ở đây, hay để tôi gọi cô ấy đến nhé. Chúng ta cùng ngồi lại bàn bạc kỹ xem sao, biết đâu đứa bé vẫn còn cứu được, hoặc có khi chỉ là chẩn đoán sai thôi thì sao?”

Thấy Thư Ngọc Lan thật sự muốn cho người đi gọi vị bác sĩ kia đến, Thư Hồng Mai vội vàng tiến lên ngăn lại.

“Chị rốt cuộc muốn thế nào? Đứa bé này là của tôi, tôi không muốn thì không cần, chị dựa vào đâu mà thay tôi làm chủ? Chị đã là bác sĩ, vậy thì phải làm theo ý muốn của bệnh nhân chúng tôi chứ!” Bị kích động đến mức đầu óc có chút ngắn mạch, Thư Hồng Mai há miệng liền nói ra những lời trong lòng mình. “Mau ch.óng sắp xếp phẫu thuật cho tôi, đem cái nghiệt chủng này xóa sổ đi!”

Cô ta vừa dứt lời, một người đàn ông từ bên cạnh chạy tới: “Tại sao?”

Vốn dĩ hôm nay Ngô Chí Minh định đi đến một nhà máy tương đối hẻo lánh để kiếm thêm việc, nhưng vừa đi đến nửa đường đã bị người khác chặn lại, nói một tràng lời khó hiểu rồi bỏ đi: “Vợ cậu mang thai, hiện tại đang ở bệnh viện sắp xếp phá thai, đi chậm là con của cậu không còn đâu.”

Ban đầu anh ta còn không để ý, anh ta và Thư Hồng Mai vừa mới kết hôn không lâu, nếu thật sự m.a.n.g t.h.a.i thì chắc chắn cô ta sẽ nói cho anh ta đầu tiên. Thế nhưng đi được một đoạn đường, càng nghĩ càng cảm thấy có chút không ổn, nghĩ đến thái độ của Thư Hồng Mai đối với anh ta trước khi kết hôn, cùng với sự không tình nguyện của cô ta mỗi tối sau khi cưới. Anh ta còn tưởng rằng đó là chút tình thú nhỏ của cô ta, cũng không để trong lòng.

Thế nhưng hiện tại nghĩ đến lời nói của người kia vừa rồi, trong lòng anh ta đột nhiên có một loại dự cảm chẳng lành, lập tức chạy đến bệnh viện. Vừa bước vào hành lang tầng lầu này, liền nghe thấy tiếng Thư Hồng Mai kích động.

Cả người anh ta như bị sét đ.á.n.h: “Em vì sao không muốn con của chúng ta?”

Nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, Thư Hồng Mai ngây người, đặc biệt là sau khi chú ý tới Thư Ngọc Lan đang đứng bên cạnh xem kịch vui, cô ta liền biết tất cả những chuyện này đều là do cô ấy sắp đặt. Thế nhưng hiện tại cô ta không thể đi tìm Thư Ngọc Lan gây phiền phức, chỉ có thể trước tiên dỗ dành người đàn ông trước mặt này. Bằng không về sau cuộc sống của cô ta chắc chắn sẽ không dễ chịu.

“Anh Chí Minh, anh nghe em giải thích, em vừa rồi chỉ là quá kích động, mới có thể bị kích thích mà nói ra loại lời đó.”

Nghe cô ta nói, thần sắc Ngô Chí Minh có chút lay động. Thấy vậy, Thư Hồng Mai không ngừng cố gắng, nói đủ loại lời hay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.