Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 269
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:11
Cô đúng là phúc tinh của ông!
…
“Mạc lão, đã lâu không gặp.”
Nghe có người gọi mình, Mạc lão nghi hoặc quay người, khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn thẳng tắp đứng ở cửa nhà mình, ông vô cùng bất ngờ.
“Tướng quân Hoắc, sao ngài lại đến đây?”
Phải biết thân phận của vị này không hề bình thường, trừ phi là tình huống đặc biệt, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời khỏi cương vị.
“Vì một chút lý do cá nhân, ông yên tâm đi, lần này tôi đến là bí mật, không có bao nhiêu người biết.”
Trên gương mặt kiên nghị của người đàn ông lộ ra một chút xót xa: “Ông cũng biết nhà tôi từng lạc mất một đứa con, đó là đứa con gái duy nhất của tôi. Khoảng thời gian trước tôi nhận được tin tức, nghe nói con bé có khả năng ở gần đây, nên mới tới xem thử.”
Mạc lão gật đầu như suy tư gì đó. Chuyện này ông cũng có biết đôi chút, chẳng qua sự việc năm đó bị dìm xuống rất nhanh, không mấy người để lộ tin tức, chỉ có số ít người thân cận mới biết Hoắc gia lạc mất một đứa trẻ.
Hơn nữa, Tướng quân Hoắc lo lắng có kẻ sẽ lợi dụng chuyện này để gây hấn, nên càng không dám gióng trống khua chiêng tìm người.
“Ông công tác ở đây nhiều năm như vậy, có từng gặp qua một cô gái nào mà sau thắt lưng có vết bớt không? Con bé hẳn là vẫn còn nhớ rõ.”
Tướng quân Hoắc đặt hết hy vọng lên người Mạc lão. Ông không quá thông thuộc vùng này, người duy nhất có thể giúp đỡ chỉ có Mạc lão.
Sau thắt lưng có bớt?
Mạc lão nhíu mày: “Tôi chưa từng gặp, nhưng sau này tôi sẽ chú ý giúp ông.”
“Nói đi cũng phải nói lại, lúc trước Hoắc phu nhân sinh con ở bệnh viện nào? Có lẽ có thể đến bệnh viện đó hỏi thăm chút tin tức.”
“Nói ra cũng khéo, chính là ở thành phố C, cách chỗ ông không xa lắm. Cho nên tôi mới muốn hỏi ông một câu, nếu ông không biết thì tôi lại tìm người khác vậy. Bệnh viện đó tôi vẫn luôn điều tra, chỉ là mãi không có manh mối.”
Thành phố C?
Nghe thấy địa danh quen thuộc này, chân mày Mạc lão nhíu c.h.ặ.t lại. Bệnh viện đó chẳng phải cũng là nơi Thư Ngọc Lan được sinh ra sao?
...
“Cụ ông, thân thể của cụ khôi phục rất tốt. Xem ra trước đó người nhà cụ đã tìm mọi cách để điều dưỡng thân thể cho cụ rồi.”
Thư Ngọc Lan có chút ngạc nhiên. Cô cứ ngỡ hai thang t.h.u.ố.c mình kê trước đó phải uống hết mới có tác dụng rõ rệt, hiện tại xem ra chỉ cần kê thêm một đơn t.h.u.ố.c mới để củng cố là được.
Sau khi dặn dò những điều cần chú ý, cô quay trở lại khoa Đông y tìm Mạc lão. Vừa gõ cửa bước vào, cô đã nhìn thấy một người đàn ông trông khá quen mắt.
“Là bác sao?”
Thư Ngọc Lan cẩn thận quan sát người đàn ông đối diện, rất nhanh đã nhận ra đây chính là bệnh nhân bị hen suyễn mà cô từng cứu trước đây.
Đối phương cũng nhận ra cô, có chút bất ngờ nói: “Bác sĩ Thư cũng ở đây sao? Lần trước tôi tới bệnh viện không thấy cô, đa tạ cô lần trước đã ra tay cứu giúp.”
Mạc lão đang định giới thiệu hai người với nhau, thấy giọng điệu họ quen thuộc như vậy thì kinh ngạc hỏi: “Hai người quen nhau từ khi nào thế?”
Trông có vẻ quan hệ cũng không tệ.
Thư Ngọc Lan tiến lên, đơn giản giải thích lại sự việc giữa cô và Tướng quân Hoắc.
“Thời gian không còn sớm, tôi xin phép về trước. Bác sĩ Thư, khi nào có thời gian tôi xin phép mời cô dùng bữa.”
Sau khi tiễn Tướng quân Hoắc đi, Mạc lão đột nhiên dồn ánh mắt lên người Thư Ngọc Lan. Vừa rồi nhìn bóng lưng Tướng quân Hoắc rời đi, ông cứ thấy có chỗ nào đó không đúng, một chi tiết mà ông đã bỏ qua nhưng mãi không nghĩ ra.
Cho đến khi dư quang liếc thấy gương mặt của Thư Ngọc Lan, ông mới đột nhiên trợn tròn mắt.
Sao ông lại không chú ý tới chứ? Thư Ngọc Lan và Tướng quân Hoắc trông rất giống nhau. Hơn nữa, một người đang tìm cha mẹ ruột, một người đang tìm đứa con thất lạc, chuyện này...
“Ngọc Lan, cháu có bao giờ quan sát kỹ diện mạo của mình và Tướng quân Hoắc không?”
Trong lòng Mạc lão tuy có nghi vấn, nhưng ông không dám tùy tiện mở miệng. Vạn nhất chỉ là hiểu lầm thì sao? Trên thế giới này người giống người là chuyện thường tình.
“Ông ấy chính là Tướng quân Hoắc sao?” Biểu cảm của Thư Ngọc Lan có chút chấn động. Cô đang lo không có cách nào gặp được Tướng quân Hoắc, không ngờ lại tình cờ gặp gỡ như vậy, hơn nữa còn là người cô từng cứu.
Nhưng mà, diện mạo của cô và Tướng quân Hoắc có gì lạ sao?
“Mạc lão, ông và Tướng quân Hoắc có vẻ rất thân thiết? Ông ấy là người thế nào? Trong nhà còn những ai ạ?”
Thư Ngọc Lan do dự một chút rồi vẫn hỏi ra câu cuối cùng. Chẳng qua cô còn chưa nhận được câu trả lời thì đã nghe thấy tiếng hô hoán kinh hãi bên ngoài. Đẩy cửa ra, cô mới phát hiện Tướng quân Hoắc vừa rời đi đã đột ngột ngã quỵ ở hành lang.
“Bác sĩ đâu, mau lên, có người ngất xỉu!”
Thư Ngọc Lan và Mạc lão sắc mặt nghiêm trọng lao đến cứu trị. Một cô y tá bên cạnh nhanh ch.óng thuật lại sự việc.
“Trước khi ngất xỉu, ông ấy liên tục ôm n.g.ự.c, nhịp thở có vẻ rất đau đớn.”
Gần như ngay lập tức, Thư Ngọc Lan nghĩ đến chứng hen suyễn của Tướng quân Hoắc. E là bệnh cũ lại tái phát rồi.
“Lập tức đẩy vào phòng cấp cứu!”
Giọng nói của Thư Ngọc Lan đầy nghiêm nghị. Mấy cô y tá bên cạnh nhanh ch.óng nhấc người bệnh lên cáng, đẩy vào phòng cấp cứu gần nhất.
Tuy sự việc xảy ra đột ngột, nhưng may mắn là toàn bộ quá trình cứu chữa đều hữu kinh vô hiểm. Hơn nữa, Tướng quân Hoắc ngày thường bảo dưỡng thân thể khá tốt nên tình trạng không quá nghiêm trọng.
Dù vậy, sau khi ca phẫu thuật kết thúc, Mạc lão bước ra ngoài vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi.
“Tình hình bên này cháu lưu ý thêm nhé, ta về văn phòng nghỉ ngơi một lát.”
Đúng là tuổi già sức yếu, tinh lực không còn như trước. Chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà đã mệt đến mức này. Nếu là thời trẻ, đừng nói một ca, mười ca ông cũng chẳng ngán.
