Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 467: Đuổi Việc Mụ Bảo Mẫu Cực Phẩm
Cập nhật lúc: 16/04/2026 21:01
Đến lúc đó mình còn có thể ở lại nhà này làm việc hay không thì không chắc, dì ta cuống quýt đuổi theo, miệng không ngừng gọi: “Cháu đừng chạy mà, dì đùa cháu thôi. Đừng chạy mà.”
Thân hình nhỏ bé của Mềm Mại chạy rất nhanh, căn bản không đợi đối phương gọi dừng liền trực tiếp vọt đến trước mặt bà nội, “oa” một tiếng liền khóc òa lên.
“Bà nội không thương Mềm Mại sao?”
Thẩm mẫu, người thương yêu cháu gái nhất, vừa nghe lời này lập tức đau lòng ôm lấy cô bé, dịu dàng dỗ dành: “Sao lại thế được? Ai nói cho cháu bà nội không thương cháu, bà nội yêu thương bảo bối nhỏ của chúng ta nhất trên đời này, đây là xảy ra chuyện gì?”
Nói rồi ánh mắt bà đã nhìn về phía dì Vương đang đứng lúng túng. Dì Vương vẻ mặt cười nịnh, không đợi Mềm Mại mở miệng liền chột dạ nói: “Tôi chỉ đùa với Mềm Mại vài câu thôi, con bé ngốc này lại tin thật.”
“Không phải, dì ấy nói các người có cháu trai thì sẽ không yêu thương cháu nữa, còn nói cháu sở dĩ được cưng chiều là vì các người tạm thời không có cháu trai, về sau có cháu trai, cháu ở cái nhà này liền không có chút địa vị nào. Thật vậy sao?”
Thấy cháu gái nhỏ khóc đáng thương như vậy, tim Thẩm mẫu đều muốn nát: “Đừng nghe người khác nói bậy. Nhà chúng ta chưa từng có chuyện trọng nam khinh nữ này, huống chi Mềm Mại của chúng ta thông minh như vậy, cho dù có em trai hoặc em gái, chúng ta cũng chỉ sẽ càng thêm yêu thương cháu. Rốt cuộc cháu mới là bảo bối quan trọng nhất của nhà chúng ta.”
Cô bé cuối cùng cũng không khóc dữ dội như vậy nữa. Thẩm mẫu lúc này mới xoay người răn dạy: “Ngày thường đừng nói những lời lộn xộn như vậy với trẻ con, con gái nhà chúng ta còn quý giá hơn con trai.”
Con trai thả ra ngoài bươn chải cũng không tính là gì, con gái trong xã hội này tự nhiên có nhiều thiệt thòi. Bọn họ luôn muốn nhân lúc con còn nhỏ mà yêu thương nhiều hơn một chút, để sau này cho dù con bé có ra ngoài bươn chải, cuộc sống gian khổ, cũng có thể nhớ rằng khi còn nhỏ mình là trân bảo trong nhà.
Dì Vương lại có lý lẽ khác, nghe xong lời răn dạy của đối phương cũng không chút nào để ý, thậm chí cúi đầu lẩm bẩm vài câu: “Nuôi con gái có ích gì? Vai không thể gánh, tay không thể xách, ở nông thôn một đứa con gái còn không tính là con cái.”
Cái đó gọi là đoạn t.ử tuyệt tôn!
Thẩm mẫu vốn dĩ đã rất bất mãn với đủ loại hành vi ngu xuẩn của dì Vương mấy ngày nay, nghe xong lời này càng là không thể nhịn được nữa, lúc ấy liền nổi giận nói: “Tôi là chủ nhà bây giờ nói chuyện đều không có tác dụng đúng không? Ngay trước mặt tôi liền bắt đầu nói xấu con cái nhà tôi. Con gái nhà chúng tôi cho dù không làm việc cũng là quý giá. Trưởng bối chúng tôi vất vả phấn đấu cả đời, chính là vì để con bé sau này cho dù không cần cố gắng cũng có thể sống tốt.”
Bà lạnh lùng liếc mắt một cái dì Vương: “Dì bị đuổi việc.”
Một câu trực tiếp quyết định sinh t.ử của đối phương. Dì Vương hoảng sợ, lập tức quỳ xuống: “Đừng mà, tôi sai rồi! Tôi sai rồi thưa bà chủ! Bà đừng đuổi tôi đi, bà đuổi tôi đi thì sau này tôi biết sống thế nào? Nhà tôi ông ấy sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất. Tôi sai rồi!”
Dì Vương quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa xin tha thứ. Thẩm mẫu lạnh mặt: “Đừng có dùng cái bộ đối phó với địa chủ ngày xưa để đối phó với tôi. Tôi sẽ không vì bà quỳ xuống mà mềm lòng đâu. Tôi đã cảnh cáo bà vô số lần là đừng có khua môi múa mép trước mặt người nhà tôi. Là chính bà không biết giữ gìn thanh danh. Có kết quả ngày hôm nay, bà chẳng trách được ai cả.”
Nhà họ đối xử với người làm tuyệt đối là ôn hòa, t.ử tế. Dì Vương lủi thủi thu dọn hành lý, biết rõ sẽ không ai ra giữ mình lại nên đành phải rời đi. Trước khi đi, bà ta còn hằn học quay đầu nhìn lại, cảm thấy cả nhà này đang bắt nạt mình, nhắm vào mình. Bà ta làm sai chỗ nào chứ? Chẳng qua là thuận miệng nói một câu, ở quê bà ta sinh con trai mới là có bản lĩnh, sinh con gái vốn dĩ chẳng là cái thá gì! Cái nhà này coi con gái còn trọng hơn con trai, thật đúng là không hiểu nổi.
Bà ta hậm hực kéo túi hành lý đi ra ngoài, càng nghĩ càng giận. Trong khi đó, ở trong viện, cô bé Mềm Mại nép vào lòng bà nội, thút thít hỏi: “Vậy bà nội sẽ không ghét bỏ con chứ ạ?”
“Bà nội yêu con nhất. Cho dù sau này bà có thêm cháu trai hay cháu gái khác, con vẫn mãi là đứa cháu bà yêu nhất. Con là đứa con đầu lòng của ba mẹ, là trưởng tôn mà cả nhà ta mong đợi mới sinh ra được. Dù con là trai hay gái, ưu tú hay không, bà nội vẫn sẽ yêu con vô điều kiện.”
Mềm Mại vui mừng khôn xiết, nhưng cũng lờ mờ nhận ra một điều: dường như đối với người lớn, nếu mẹ có thể sinh được một em trai thì sẽ là chuyện rất ghê gớm. Cô bé lặng lẽ ghi nhớ chuyện này vào lòng.
Ngày hôm sau, bảo mẫu mới đã đến nhận việc. Thẩm phụ đã tự mình làm báo cáo suốt đêm để điều người. Lần này là một người phụ nữ trung niên trông vô cùng hiền hậu, dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với dì Vương trước đó. Hơn nữa, nhìn qua là biết bà rất có kinh nghiệm chăm sóc người khác. Dưới sự chăm sóc tận tình của bà, mẹ con Thư Ngọc Lan nhanh ch.óng đón nhận người mới. Thẩm Diên Trọng thấy vợ con mấy ngày nay cười nhiều hơn, tự nhiên cũng vô cùng hài lòng với vị dì mới này.
Buổi tối, Mềm Mại nằm bò bên giường Thư Ngọc Lan, nhẹ nhàng chạm vào bụng mẹ, ánh mắt đầy tò mò và mong đợi: “Mẹ ơi, khi nào con mới được gặp em trai trong bụng mẹ ạ?”
Thư Ngọc Lan nghe vậy thì ngẩn người, không hiểu sao con gái lại đinh ninh đứa bé là con trai, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ cười hỏi: “Nếu mẹ sinh em trai, con thấy thế nào?”
Mềm Mại vân vê ngón tay, nhỏ giọng nói: “Con sẽ chăm sóc em thật tốt, chơi cùng em ạ.”
Đúng là một cô bé ngoan ngoãn hết mực. Thư Ngọc Lan không nhịn được mà hôn một cái lên trán con gái.
