Trọng Sinh Anh Mất Trí Nhớ Tôi Chọn Người Khác - Chương 1
Cập nhật lúc: 14/07/2026 19:00
Sau khi được sống lại, tôi vui mừng chạy đi tìm chồng mình, mong rằng có thể tiếp tục mối lương duyên ngọt ngào của kiếp trước.
Nhưng thứ tôi nghe được lại là tin anh mắc bệnh, còn mất trí nhớ.
Tôi lo lắng chạy đến tận nơi tìm anh, nào ngờ lại tận mắt nhìn thấy Ninh Thiên Lỗi đang ôm ấp thân mật với Lăng Man Man.
Tôi tức giận chất vấn, vậy mà anh lại lạnh lùng đuổi tôi ra khỏi cửa.
“Cô là con đàn bà điên trơ trẽn từ đâu chui ra vậy? Người tôi yêu trước giờ chỉ có Man Man.”
Tôi không cam tâm, chạy khắp nơi tìm danh y, cầu thần bái Phật, chỉ mong anh có thể nhớ lại.
Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe thấy anh ta nói chuyện với bạn mình.
“Thiên Lỗi, sắp đến ngày cưới rồi, cậu giả vờ mất trí, biến Tô Tình Tuyết thành trò cười như vậy, không sợ cô ấy phát hiện sự thật rồi đau lòng bỏ đi sao?”
Ninh Thiên Lỗi cười đầy tự tin.
“Tô Tình Tuyết yêu tôi đến mức nào, cậu căn bản không hiểu đâu.
“Cô ấy không nỡ rời xa tôi.
“Huống hồ hai nhà liên hôn, tôi không thể không cưới cô ấy.
“Chỉ là phải đợi Man Man sinh con trai trước, để cô ấy có chỗ đứng vững vàng. Nếu không, Tô Tình Tuyết lại ỷ vào gia thế ép Man Man rời đi.”
Thì ra… Ninh Thiên Lỗi cũng trọng sinh.
Tôi cố nuốt nước mắt vào trong, xoay người gọi điện cho Dung Cảnh Hòa.
“Đám cưới của tôi… hiện còn thiếu một chú rể. Anh có đồng ý không?”
1
Vừa về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn lại toàn bộ những món quà Ninh Thiên Lỗi từng tặng.
Tôi cay đắng gom từng món đồ trước đây không nỡ để bất kỳ ai chạm vào, cất hết vào thùng.
Nếu đã quyết định dứt khoát rời xa anh ta, vậy những thứ này cũng chẳng cần giữ lại nữa.
Mẹ tôi đứng bên cạnh nhìn mà đau lòng rơi nước mắt.
Ba tôi cuối cùng không nhịn được, lên tiếng:
“Tiểu Tuyết, nếu con nhất định phải lấy Ninh Thiên Lỗi, vậy ba đành hạ mình đến nhà họ Ninh một chuyến.
“Nhường cho họ vài dự án, chắc cũng có thể đổi được thái độ của họ.”
Tôi nhìn gương mặt ba mẹ vì lo lắng cho tôi mà gầy đi thấy rõ, chậm rãi nhưng kiên quyết nói:
“Ba mẹ… con không lấy Ninh Thiên Lỗi nữa.”
Lời tôi vừa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng khóc lóc của một người phụ nữ.
Tôi và ba mẹ vội vàng chạy xuống dưới, liền thấy Lăng Man Man đang quỳ trước cổng nhà tôi, nước mắt giàn giụa.
Xung quanh đã có rất nhiều người tụ tập xem náo nhiệt.
Vừa thấy tôi, trong mắt cô ta thoáng lóe lên vẻ đố kỵ, sau đó lập tức biến thành dáng vẻ đáng thương cầu xin.
“Cô Tô, tôi xin cô, đừng chia rẽ tôi và Thiên Lỗi nữa, đừng đuổi tôi đi!”
Cô ta khóc đến hai mắt đỏ hoe, trên người chỉ mặc một bộ đồ mỏng manh, quỳ gối cố chấp không chịu đứng dậy, khiến những người xung quanh càng thêm thương hại.
Ba tôi sa sầm mặt, nghiêm giọng quát bảo vệ:
“Còn đứng đó làm gì? Mau đuổi cô ta đi!
“Lần sau ngay cả cổng cũng không trông nổi, thì khỏi cần làm nữa!”
Lăng Man Man vừa tránh né bảo vệ vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Cô Tô, tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, tôi chỉ còn Thiên Lỗi thôi, xin cô trả anh ấy lại cho tôi.
“Tôi và Thiên Lỗi thật lòng yêu nhau. Cô Tô, cô có gia thế, có nhan sắc, tại sao còn phải tranh giành một người đàn ông không yêu mình?
“Hơn nữa, tôi đang mang trong bụng con của Thiên Lỗi. Xin cô, vì đứa bé vô tội này, hãy cho mẹ con tôi một con đường sống!”
Đám người xung quanh nhìn cô ta đáng thương, lập tức bắt đầu xì xào bàn tán.
“Thiếu gia nhà họ Ninh đã nói rõ là không yêu cô ấy rồi, đại tiểu thư nhà họ Tô hà tất phải cố chấp như vậy?”
“Nghe nói tiểu thư nhà họ Tô xưa nay quen thói ỷ thế h.i.ế.p người. Bây giờ còn muốn ép c.h.ế.t mẹ con người ta, độc ác thật đấy!”
Từng lời từng chữ giống như kim nhọn đ.â.m vào tim tôi.
Rõ ràng Lăng Man Man mới là kẻ thứ ba, vậy mà bây giờ tôi lại trở thành người phá hoại tình yêu của bọn họ.
Thấy mọi người đều đứng về phía mình, Lăng Man Man lén nở một nụ cười đắc ý với tôi, sau đó lại càng khóc lớn hơn.
“Cô Tô, với gia thế của cô, không có Thiên Lỗi, cô vẫn có thể tìm được người tốt hơn.
“Nhưng tôi là trẻ mồ côi, lại còn đang m.a.n.g t.h.a.i con anh ấy. Ngoài anh ấy ra… tôi thật sự chỉ còn đường c.h.ế.t.”
Nói xong, cô ta cúi đầu định dập đầu lạy tôi.
Tôi vội đưa tay ngăn lại, nhưng cô ta lập tức ngửa người ngã xuống đất, ôm bụng hoảng loạn khóc lóc van xin:
“Cô Tô, tôi biết cô hận tôi, nhưng đứa bé vô tội mà…
“Tôi không tranh Thiên Lỗi với cô nữa, xin cô… hãy để tôi sinh đứa trẻ này ra.”
Tôi vừa định vạch trần trò giả vờ của cô ta, trên đỉnh đầu đã vang lên một tiếng quát giận dữ.
Ngay sau đó, một lực mạnh đẩy tôi ngã nhào xuống đất.
“Tô Tình Tuyết, cô đừng có quá đáng!”
02
Ninh Thiên Lỗi tức giận đẩy tôi ra, rồi vội vàng đỡ Lăng Man Man dậy đầy đau lòng.
“Man Man, em không cần phải cầu xin cô ta!
“Người anh yêu bây giờ là em, anh tuyệt đối sẽ không cưới loại phụ nữ độc ác như cô ta.”
Lăng Man Man rưng rưng nước mắt, dịu dàng nói:
“Thiên Lỗi, là em có lỗi với cô Tô.
“Chỉ cần cô ấy chịu chúc phúc cho chúng ta, đừng nói là quỳ xuống lạy cô ấy, cho dù cô ấy muốn đ.á.n.h em, em cũng cam lòng.”
Ninh Thiên Lỗi cảm động ôm cô ta vào lòng, trong mắt tràn đầy thương tiếc.
Sau đó anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hận đến mức như muốn xé tôi thành từng mảnh.
“Tô Tình Tuyết, cô không còn chút liêm sỉ nào sao?
“Tôi căn bản không quen biết cô, vậy mà cô cứ mặt dày bám lấy tôi. Cô thiếu đàn ông đến mức đó à?”
Nghe những lời cay nghiệt khinh miệt của Ninh Thiên Lỗi, mắt tôi đỏ lên, trong miệng tràn ngập vị m.á.u tanh.
Kiếp trước, rõ ràng chính anh ta là người thề rằng sẽ yêu tôi đến c.h.ế.t.
