Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 160: Hôm Nay Nhất Định Phải Cho Bọn Họ Nếm Thử Mùi Vị Gặp Ma.

Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:34

Lâm Yến vừa dứt lời, Nghiệp Tinh Hoa bên cạnh nhắc nhở cậu ta.

"Câu cuối cùng cậu có thể không cần nói, ngộ nhỡ bị cô ấy nghe thấy..."

Lâm Yến rùng mình, vô thức nhìn về phía cửa, sợ Ôn Thiển sẽ đột nhiên quay lại.

Mặc Hàn thấy phản ứng trẻ con của cậu ta, cười thầm, gõ mặt bàn.

"Nói chuyện chính."

Mọi người hoàn hồn, tiếp tục chủ đề vừa rồi.

Bên cạnh Mặc Hàn, Hạ Nhiên liếc mắt về phía cửa.

Lúc nãy ở dưới tầng hầm cô ta chỉ gặp Ôn Thiển, vừa rồi nhìn rõ người đi cùng cô là ai, không khỏi nhíu mày.

Ôn Nhượng thế mà cũng chưa c.h.ế.t? Chuyện này sao có thể?

Gia đình họ lúc đầu chẳng phải đều bị đài điều khiển đá khỏi hệ thống, xóa ký ức xóa sạch chiến lực, đày xuống thế giới nhiệm vụ cấp cao nhất rồi c.h.ế.t hết rồi sao?

Hạ Nhiên lén nhìn Mặc Hàn bên cạnh, không hiểu ý anh là gì.

Rõ ràng đã tìm thấy người rồi, tại sao còn chưa g.i.ế.c cô ta?

Bên ngoài, Ôn Nhượng vừa ra khỏi cửa đã không nhịn được hỏi Ôn Thiển.

"Người phụ nữ đó là ai? Trước đây chưa từng gặp."

"Tai mắt của Mặc Hàn ở bên này đấy, sao thế?"

"Không có gì, chỉ là... cảm thấy hơi khó chịu."

Ôn Thiển nghe vậy sững người, quay đầu nhìn Ôn Nhượng, ngạc nhiên vì cậu lại nói ra lời này.

Cậu hẳn là lần đầu tiên gặp Hạ Nhiên mà, tại sao lại khó chịu?

Ôn Nhượng cũng không nói rõ được rốt cuộc là chuyện gì, tóm lại khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ đó, trong lòng liền nảy sinh một loại chán ghét.

Cảm giác này khiến chính cậu cũng thấy hơi khó hiểu, dù sao đối phương cũng chưa làm gì cậu.

Ôn Nhượng nói suy nghĩ của mình với Ôn Thiển, Ôn Thiển nghe xong cúi đầu im lặng một lát, sau đó thấp giọng nói.

"Em cũng thế, rất khó chịu."

Ôn Thiển lại nhớ tới ánh mắt đối phương nhìn cô lúc gặp Hạ Nhiên dưới tầng hầm.

"Cô ta đối với chúng ta chắc cũng có phản ứng tương tự, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t chúng ta."

Ôn Thiển cảm thấy đợi sau khi về nước, cô cần phải nghĩ cách tìm lại ký ức đã mất.

Nếu không gặp mặt là địch hay bạn đều không phân biệt được, dù phân biệt được cũng quên mất đối phương đã chọc mình thế nào.

"Tai mắt của Mặc Hàn, vậy hẳn là rất thân với anh ta, anh ta có nói gì với em không?"

Ôn Nhượng để ý hỏi, có thể được Mặc Hàn phái đến bên này tiếp ứng, chứng tỏ Mặc Hàn hẳn là rất tin tưởng và coi trọng cô ta nhỉ?

Ôn Nhượng nghĩ đến điều này, liền rất phục em gái mình.

Sao đã đến nước này rồi, mà nó vẫn bình chân như vại thế nhỉ?

Ôn Nhượng không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc em có thích Mặc Hàn không thế, phản ứng này của em làm anh cũng hoang mang, chẳng thấy em ghen tuông gì cả."

Ôn Thiển day day mũi, nhỏ giọng đáp lại một câu: "Chuyện của mỹ thiếu nữ anh bớt quản đi."

Ôn Nhượng ngứa tay muốn giật tóc đuôi ngựa của Ôn Thiển, nhưng tay vừa đưa ra, đã nghe Ôn Thiển nói.

"Em không chắc bên này còn người nào khác quen biết em không, có thể cũng sẽ có đồng bọn của Hạ Nhiên. Cho nên đều cẩn thận một chút."

Trước đó là có Mặc Hàn ở đấy, nên Hạ Nhiên mới không ra tay.

Nếu gặp ở nơi khác, Ôn Thiển dám chắc bọn họ sẽ đ.á.n.h nhau.

Vì lời nhắc nhở của Ôn Thiển, mấy người đều đeo khẩu trang và kính bảo hộ, ngay cả bạn nhỏ Phó Dư An cũng có trang bị riêng.

Đi ra khỏi con phố này, Ôn Thiển lấy một chiếc xe ra.

Cô thuận tay ném Tiểu Bạch vào không gian, vì nó bây giờ to khỏe đến mức xe không nhét vừa nữa rồi.

Sau khi bốn người lên xe, đi thẳng đến điểm vật tư gần nhất.

Nói là gần nhất, nhưng quãng đường cũng bốn mươi cây số. Mấy người lái xe đến gần đó, lại đi bộ một đoạn, sau đó Ôn Thiển tìm một tòa nhà cao tầng đưa mọi người dịch chuyển lên đó.

Từ đây dùng kính viễn vọng có thể nhìn thấy tình hình gần điểm vật tư kia, vì có người sống qua lại, thỉnh thoảng còn có máy bay vận tải xuất hiện, cho nên tang thi quanh đó nhiều hơn những chỗ khác một chút.

Ôn Thiển nhìn đồng hồ trên cổ tay, mặc dù họ đã ngủ đẫy mắt, nhưng tính theo giờ bên này, hiện tại thực ra là buổi tối, là lúc người dân địa phương nghỉ ngơi.

Ôn Thiển xem tình hình bên kia một lượt, ngồi bệt xuống đất, móc ra một nắm hạt dưa, vừa c.ắ.n vừa hỏi.

"Nói xem, mọi người có ý tưởng gì không? Hôm nay em nhất định phải san bằng điểm vật tư này, nhưng hiện tại bên trong có bao nhiêu chiến lực vẫn chưa rõ, cũng không thể manh động ra tay."

Bên này cái khác không nói, chứ vũ khí trang bị thì nhiều thật.

Đừng nói nhân viên chiến đấu của căn cứ, ngay cả nhà dân thường cũng có mấy khẩu súng, không hợp ý nhau là chĩa s.ú.n.g vào mặt pằng pằng ngay.

Cố Nhiên nghe cô nói xong, khẽ đề nghị: "Hay là tôi qua đó thăm dò trước?"

Ôn Thiển nhả vỏ hạt dưa, lắc đầu.

"Thế thì thà để tôi đi còn hơn, chỗ đó đã nằm trong phạm vi dịch chuyển của tôi rồi, nhưng tôi chỉ lo, lỡ dịch chuyển trúng ngay mặt người ta, thì cảnh tượng đó sẽ rất gượng gạo."

Ôn Thiển nói xong, sững lại một chút, lại nói.

"Nhưng như thế cũng được đấy chứ? Tang thi thì gặp rồi, chi bằng cho bọn họ nếm thử mùi vị gặp ma?"

Lời Ôn Thiển nói, và nụ cười trên mặt cô, thật sự rất khó khiến người ta liên hệ cô với hai chữ "người tốt".

Ôn Nhượng thở dài thườn thượt, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt em gái.

"Hứa với anh, làm người tốt, đừng làm phản diện, được không?"

"… Anh bị điên à, đừng ép em phun vỏ hạt dưa vào mặt anh."

Ôn Thiển trừng mắt nhìn Ôn Nhượng nói.

"Em còn không được tính là người tốt sao? Đây là mạt thế đến rồi, trước mạt thế em cũng là công dân ba tốt tuân thủ pháp luật, tích cực tố giác các loại hành vi phạm pháp và rủi ro an toàn, phối hợp cùng quản lý cùng xây dựng cùng hưởng thành phố bình an đấy! Một mỹ thiếu nữ yếu đuối đang yên đang lành như em, bị cái mạt thế ch.ó má này hành hạ đến mức g.i.ế.c tang thi không chớp mắt, em dễ dàng lắm sao? Em cũng đâu có muốn!"

Ôn Nhượng câm nín, Cố Nhiên cũng quay đầu nhìn chỗ khác không biết nên nói gì.

Phó Dư An… chỉ có bạn nhỏ vẻ mặt đầy sùng bái, nhìn Ôn Thiển nịnh nọt.

"Chị giỏi quá!"

"Ngoan." Ôn Thiển hài lòng xoa đầu Phó Dư An, thưởng cho cậu bé một cây kẹo mút.

Ý tưởng vừa rồi của Ôn Thiển một khi đã nảy sinh, thì rất khó xóa bỏ khỏi đầu.

Cô muốn đi giả ma dọa người.

Ôn Thiển vào không gian, lục lọi trong đống đồ linh tinh mãi, cuối cùng, để cô tìm thấy mấy cái mặt nạ.

Cô cười lớn hai tiếng đeo mặt nạ lên, ra khỏi không gian, khoe khoang.

"Nhìn xem trang bị của em đầy đủ chưa này!"

Ôn Nhượng và Cố Nhiên tê cả người, Phó Dư An thì rúc đầu vào lòng Ôn Nhượng, không dám nhìn thẳng vào mặt Ôn Thiển.

Ôn Nhượng: "… Cái của nợ này em kiếm ở đâu ra thế?"

"Ninh Thành đó."

Tay Ôn Thiển còn cầm hai cái mặt nạ, ném cho bọn họ.

"Hồi ở Ninh Thành, em với Mặc Hàn đưa Lâm Yến ra ngoài thu thập vật tư, đi qua một tiệm mật thất trốn thoát chủ đề kinh dị. Em thấy tang thi bên trong có con đeo cái này, trông cũng hay hay, nên tiện tay lấy mấy cái ném vào không gian."

Ôn Nhượng thật sự không hiểu nổi gu thẩm mỹ của em gái mình.

Cái mặt nạ này sao mà nhìn ra đẹp được vậy?

Cố Nhiên: "… Cho nên, cái này là cướp từ trên đầu tang thi xuống à?"

"NO NO NO, thế thì bẩn lắm, cái này tìm thấy trong phòng trang điểm, còn nguyên bao bì chưa bóc, cứ yên tâm mà dùng!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 160: Chương 160: Hôm Nay Nhất Định Phải Cho Bọn Họ Nếm Thử Mùi Vị Gặp Ma. | MonkeyD