Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 167: Nhìn Màu Tóc Bọn Họ, Lẽ Nào Là Người Nước Hoa?

Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:36

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh lại.

Nghiệp Tinh Hoa và những người khác nhìn nhau, họ đoán được Mặc Hàn sẽ bênh vực Ôn Thiển, nhưng không ngờ anh lại nói ra những lời nặng nề như vậy.

Hạ Nhiên chớp mắt, biểu cảm có chút không thể tin nổi. Và ẩn dưới sự kinh ngạc đó, còn có vô vàn những cảm xúc khác.

Mộ Bắc Xuyên dựa vào góc tường lặng lẽ xem kịch hay, hai tay khoanh trước ngực, đầy hứng thú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Hạ Nhiên.

Tuy đứng khá xa, nhưng hắn chắc chắn cảm xúc trong mắt Hạ Nhiên là không cam lòng và tủi thân, còn có cả đau buồn.

Cô ta thích Mặc Hàn.

Mộ Bắc Xuyên lăn lộn trong tình trường mười mấy năm, hắn quá hiểu cái thứ gọi là tình cảm này.

Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, khẽ mở miệng phá vỡ sự im lặng trong phòng.

"Quá nóng vội rồi."

Giọng nói mang theo ý cười của Mộ Bắc Xuyên thu hút sự chú ý của mọi người. Ôn Thiển quay đầu nhìn hắn, lúc này mới nhớ ra vẫn còn một nhân vật như vậy.

Cô còn tưởng hắn đã bỏ chạy từ sớm rồi, hóa ra là chưa.

Mấy ngày nay Mộ Bắc Xuyên luôn bị Mặc Hàn cưỡng chế giữ lại bên cạnh, mấy lần suýt chút nữa thì mất mạng. Nếu không phải vì đ.á.n.h không lại, hắn đã sớm chạy về nước rồi.

Mộ Bắc Xuyên đứng thẳng người, bước ra từ trong bóng tối. Hắn đi thẳng đến trước mặt Hạ Nhiên, đối diện với ánh mắt không vui của cô ta, nói:

"Làm nghề diễn viên như bọn tôi đều biết, phải chịu được cô đơn mới có thể thành công, nóng vội thì không ăn được đậu phụ nóng đâu."

Hạ Nhiên nhíu mày chặt: "Anh có ý gì?"

"Hửm? Không phải cô thích Mặc đại trưởng quan sao? Thế nào, chẳng lẽ cảm giác của tôi sai rồi?"

Người Hạ Nhiên cứng đờ, hoảng loạn phủ nhận: "Đừng có nói bậy!"

Mộ Bắc Xuyên cười khẽ thành tiếng, nhún vai, ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Hắn đi trước ra sân sau lên xe, chọn cho mình một vị trí thoải mái.

Dựa vào ghế ngồi, Mộ Bắc Xuyên nhắm mắt lại, nhớ tới một vài hình ảnh khi ở chung với Hạ Nhiên mấy ngày nay.

Hắn chưa từng gặp người phụ nữ nào lợi hại như Hạ Nhiên, thậm chí trong đám đàn ông này, cũng chỉ có một mình Mặc Hàn là mạnh hơn cô ta.

Theo lý mà nói, cô ta lẽ ra phải là mẫu người mà Mặc Hàn thích mới đúng. Nhưng tại sao Mặc Hàn lại không thích chứ?

Mộ Bắc Xuyên dùng đầu lưỡi đá đá vào má, nghĩ đến Ôn Thiển.

Công bằng mà nói, Ôn Thiển đúng là xinh đẹp hơn Hạ Nhiên. Nhưng ngoại trừ khuôn mặt ra thì còn điểm nào hơn Hạ Nhiên không?

Chẳng lẽ Mặc Hàn cũng giống hắn, chỉ nhìn mặt không quan tâm những thứ khác? Vậy thì đúng là khiến người ta bất ngờ thật.

Mộ Bắc Xuyên tự mình chạy ra ngoài tìm sự thanh tịnh, cũng mặc kệ bầu không khí trong nhà vì mấy câu nói của hắn mà trở nên gượng gạo đến mức nào.

Trong nhà, ngoại trừ Lâm Yến, đám người Nghiệp Tinh Hoa đều ngẩn người tại chỗ.

Không biết tại sao, bọn họ bỗng nhiên nhớ tới tin đồn Mặc Hàn có bạn gái.

Bọn họ hậu tri hậu giác cảm thấy hơi lo lắng bất an, rất sợ Hạ Nhiên chính là cô bạn gái chưa từng lộ diện kia của Mặc Hàn. Nếu đúng là vậy, thì bọn họ có nên cân nhắc thu dọn hành lý, chạy sang căn cứ của Ôn Thiển không?

Ôn Thiển không có hứng thú nghe bọn họ nói chuyện gì, ra hiệu cho Ôn Nhượng, rồi cũng đi ra ngoài trước.

Chiếc xe RV bọn họ lái về lúc trước vẫn đậu ở bên ngoài, Ôn Thiển định lái nó đi, bèn trực tiếp lên xe, sau đó phát hiện Mộ Bắc Xuyên và mấy tên vệ sĩ của hắn đã ở trong xe rồi.

Mộ Bắc Xuyên nghe thấy tiếng bước chân liền mở một mắt ra, nhìn thấy Ôn Thiển thì vui vẻ.

"Sao cô lại đến đây?"

"Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng." Ôn Thiển không khách khí nói: "Đây là xe tôi nhặt về, anh xuống đi."

"Đừng vô tình thế chứ, tốt xấu gì tôi cũng tặng cô cả một túi du lịch đồ ăn mà."

"Đính chính một chút, đó là tôi dựa vào bản lĩnh thắng được."

Ôn Thiển nghiêng người, để Ôn Nhượng và Cố Nhiên đi theo phía sau bước vào.

Ôn Nhượng đặt Phó Dư An lên giường, nghe thấy Mộ Bắc Xuyên hỏi bọn họ:

"Rốt cuộc các người đến đây làm gì vậy?"

Mộ Bắc Xuyên vô cùng tò mò, bọn họ vừa không phải là thuộc hạ của Mặc Hàn, cũng không phải bị ép đến đây như hắn. Vậy tại sao còn đến góp vui làm gì? Thật sự không sợ c.h.ế.t à?

"Đến nhặt đồng nát." Ôn Thiển thuận miệng trả lời, ngáp một cái đuổi người: "Về xe của các anh đi, tôi muốn rửa mặt đi ngủ."

Gần một ngày một đêm không chợp mắt, bây giờ cô buồn ngủ đến mức sắp nổ tung rồi.

Mộ Bắc Xuyên không muốn đi lắm, hắn lặng lẽ ngồi thẳng người, hạ thấp giọng, dùng giọng điệu nịnh nọt thương lượng:

"Tôi có thể ở lại đây không? Tôi chỉ ngồi ở đây thôi, đảm bảo không đi đâu cả!"

Sô pha trong xe RV thoải mái hơn ghế sau xe địa hình nhiều, Mộ Bắc Xuyên thấy trong xe này có điện có nước, trên mặt viết hai chữ "ghen tị" to đùng, cũng rất muốn ra ngoài nhặt một chiếc về.

Ôn Thiển còn chưa kịp lên tiếng từ chối, đã thấy Mặc Hàn lên xe, xách cổ hắn lên.

Mộ Bắc Xuyên vừa thấy bóng dáng Mặc Hàn lập tức ngoan ngoãn ngay, cũng không biết mấy ngày nay đã chịu thiệt thòi gì ở chỗ Mặc Hàn, tóm lại bây giờ là một chút cũng không dám phản kháng.

Mặc Hàn quay đầu nhìn Ôn Thiển, muốn nói gì đó, lại nghe Ôn Thiển nhàn nhạt mở miệng:

"Ra ngoài hết đi, tôi muốn đi ngủ."

Mộ Bắc Xuyên không sợ c.h.ế.t cười nói: "Ê hê, đại trưởng quan cũng bị từ chối kìa."

Ôn Thiển đuổi hết mọi người xuống xe, khóa kỹ cửa xe, cùng Ôn Nhượng vào không gian rửa mặt trước.

Cố Nhiên ngồi ở ghế lái, đợi đám người Mặc Hàn lái xe dẫn đường xong, cũng nổ máy đi theo phía sau.

Dưới màn đêm đen kịt, cậu nhìn qua kính chiếu hậu thấy Hạ Nhiên đang đứng một mình trước cửa nhà, mặt không cảm xúc nhìn theo bọn họ rời đi.

Đoàn xe dần dần đi xa, Hạ Nhiên cũng xoay người đi về hướng ngược lại, rất nhanh, bóng dáng đã biến mất trong màn đêm.

Căn cứ thành phố Đàm.

Trong phòng họp dưới lòng đất đèn đuốc sáng trưng, trên màn hình lớn đang hiển thị cận cảnh mấy khuôn mặt ma quỷ được phóng to.

Quanh bàn họp, có mười mấy người đang ngồi vây quanh. Bọn họ vẻ mặt nghiêm túc nhìn hình ảnh trên màn hình, bàn luận về sự kiện trọng đại là mấy điểm vật tư liên tiếp bị cướp sạch.

"Hiện tại quan trọng nhất không phải là số vật tư bị cướp, mà là những vật thí nghiệm thành phẩm cùng dữ liệu thí nghiệm."

Người đàn ông ngồi ở vị trí chính giữa bàn lạnh lùng mở miệng nói:

"Đến nay, đây là manh mối duy nhất chúng ta có được. Chúng ta phải nhanh chóng tra ra thân phận của bọn chúng, tìm được hành tung của bọn chúng, cướp lại đồ về."

"Nhưng chỉ dựa vào mấy tấm ảnh cắt từ camera giám sát này, chúng ta có thể tra được cái gì chứ?" Có người lên tiếng đáp lại: "Ngay cả mặt mũi đối phương chúng ta còn không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy mặt nạ của bọn chúng, tra thế nào đây? Hơn nữa bây giờ lại là cực dạ, muốn tìm được bọn chúng thực sự quá khó."

Rất nhanh lại có người lên tiếng: "Nhìn màu tóc của bọn họ, hình như là màu đen. Chẳng lẽ... là người nước Hoa?"

"Theo nguồn tin đáng tin cậy, gần đây đúng là có một nhóm người nước Hoa lẻn vào trong lãnh thổ nước ta. Nhưng bọn họ hẳn là không có bản lĩnh này mới đúng."

"Đúng vậy, cái đám 'Đông Á bệnh phu' ngu xuẩn đó tuyệt đối không có gan và thực lực này, có lẽ bọn chúng chỉ đội tóc giả, muốn cố ý dẫn dụ chúng ta đoán sai."

"Nhưng nghe nói thuộc hạ chúng ta phái đi vây quét người nước Hoa đều không có ai bình an trở về, có khi nào chúng ta thực sự đã khinh địch rồi không."

"Chúng ta chưa bao giờ khinh địch! Nếu người nước Hoa thực sự có thực lực này, ông cho rằng bọn họ sẽ án binh bất động, không nhân cơ hội này phát động tấn công chúng ta sao?"

"Bọn họ chưa bao giờ chủ động phát động tấn công với bất kỳ quốc gia nào."

"Đó là trước kia, không phải bây giờ. Đám thỏ giảo hoạt đó tuyệt đối sẽ không từ bỏ cơ hội đ.á.n.h lén chúng ta đâu!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 167: Chương 167: Nhìn Màu Tóc Bọn Họ, Lẽ Nào Là Người Nước Hoa? | MonkeyD