Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 193: Tủi Thân

Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:42

Ôn Thiển giây trước còn bày ra vẻ mặt tự đắc "Ghen tị à, hết cách rồi tôi ưu tú thế đấy", giây sau đã ỉu xìu, khí thế bay sạch.

Không hiểu sao, cô lại nhớ đến câu "Tôi muốn bắt đầu theo đuổi em" mà anh nói riêng với cô mấy hôm trước.

Thực ra từ sau khi anh nói câu đó, giữa bọn họ cũng chẳng khác gì trước kia. Vẫn là anh dẫn đội của anh, cô đi theo anh trai chạy lung tung khắp nơi.

Tất nhiên Ôn Thiển cũng biết, bọn họ đang ở nước ngoài, nhiệm vụ lại nặng nề, nên cách chung sống như vậy mới là đúng đắn. Nhưng trong lòng vẫn có chút để ý, có chút tò mò xem anh sẽ làm gì.

Ôn Thiển không phải chưa từng được người khác theo đuổi, nhưng bình tĩnh như anh thì đúng là người đầu tiên.

Lúc này, nghe anh hỏi mình, cô rũ mắt xuống, trả lời.

"Biết chứ, tối qua còn ăn sủi cảo, chấm giấm ăn nữa."

Ôn Thiển cười trêu chọc, nói xong lại ngẩng đầu nhìn anh, "Mau tìm chỗ đi, tôi đưa đồ cho anh rồi về."

Mặc Hàn không động đậy, chỉ đứng tại chỗ nhìn cô.

Ôn Thiển giục: "Ngẩn ra đó làm gì? Đi thôi."

Mặc Hàn không muốn đi, bởi vì anh biết tốc độ của mình càng nhanh, cô rời đi cũng càng nhanh.

Bọn họ ít gặp nhau, xa cách nhiều, nếu không có sự kiện đặc biệt, một tháng nhiều nhất cũng chỉ gặp được hai ba lần. Lần nào cũng vội vội vàng vàng gặp mặt, nói vài câu rồi lại chia xa.

Mà phần lớn trường hợp, bọn họ thậm chí còn chẳng gặp được nhau.

Căn cứ hai người cách xa nhau, hiện tại lại đang là trạng thái Cực đêm. Ra ngoài vốn đã không an toàn, Mặc Hàn mỗi ngày lại bị đủ loại công việc phiền phức níu chân.

Nếu không phải anh dăm bữa nửa tháng kiếm cớ hẹn gặp cô, anh đối với cô vĩnh viễn sẽ chỉ là một người lạ hơi quen thuộc mà thôi.

Những vấn đề này anh đều biết rõ, anh cũng đang nghĩ cách giải quyết, đây không phải điều anh muốn.

Đôi môi mỏng của Mặc Hàn khẽ động đậy, anh có vài lời muốn nói với Ôn Thiển. Nhưng đúng lúc này, phía xa truyền đến tiếng bước chân.

Mặc Hàn nhíu mày, theo bản năng muốn kéo cổ tay Ôn Thiển trốn vào chỗ tối, không để người khác phát hiện bọn họ ở đây. Nhưng Ôn Thiển lại né tránh, trong lúc Mặc Hàn ngẩn người, người đó đã đi về phía bọn họ.

"Nghe họ nói cô tới, còn tưởng là lừa người chứ." Mộ Bắc Xuyên cười tủm tỉm nhìn Ôn Thiển, "Rảnh không?"

Anh ta biết rõ còn cố hỏi, anh ta biết Ôn Thiển đến đây không phải để đi dạo, càng biết Mặc Hàn không muốn bị người khác quấy rầy, nhưng anh ta vẫn cứ tới.

Mặc Hàn rũ mắt xuống, nhìn bàn tay vừa bắt hụt của mình ngẩn ngơ.

Tại sao cô ấy lại tránh?

Lồng n.g.ự.c Mặc Hàn tràn đầy khó chịu, sau đó nghe thấy Ôn Thiển nói.

"Bây giờ không rảnh, lát nữa mới rảnh, tìm tôi có việc gì?"

"Ừ. Cô biết đấy, dạo trước mất tinh hạch nhiều nhất là căn cứ của ông cụ nhà tôi. Nghe nói cô giúp tìm lại được tinh hạch rồi, ông ấy bảo tôi phải cảm ơn cô đàng hoàng. Thực ra ông ấy vốn định tự mình qua đây, nhưng bị tôi khuyên ngăn lại rồi."

Khóe miệng Ôn Thiển cong lên, "Vậy thì đúng là phải cảm ơn anh rồi. Tôi với Mặc Hàn qua kia đưa chút đồ, anh đợi một lát nhé?"

"Được, vậy tôi đợi ở đây."

Mộ Bắc Xuyên nói xong, liếc nhìn thân hình cứng đờ của Mặc Hàn, cười đầy ẩn ý.

Ôn Thiển thu hồi tầm mắt nhìn Mặc Hàn, "Đi thôi."

Đi sâu vào trong nữa không phải là nơi Mộ Bắc Xuyên có thể vào, phía trước khoảng mười mét có một cánh cổng lớn, bên trong chứa vật tư, bên ngoài có người canh gác.

Mặc Hàn đứng ngây ra tại chỗ một lúc, không nói gì, sải bước đi về phía trước.

Ôn Thiển đi theo sau anh, nhìn thấy cánh cổng lớn kia thì nhướn mày, bởi vì lần trước cô tới vẫn chưa có.

Lính gác cổng thấy người tới là Mặc Hàn, vội vàng mở cửa.

Sau khi vào cửa, không còn ai có thể đi theo nữa. Màn đêm đen kịt tĩnh lặng, trên đỉnh đầu bay qua một đàn quạ đen, do máy chắn sóng gần đó nên không phát hiện ra bọn họ.

Ngược lại là Ôn Thiển, ngẩng đầu nhìn đám súc sinh kia, hơi nheo mắt lại, lẩm bẩm: "Không biết thứ này ăn được không nhỉ?"

"Cái gì cũng muốn ăn, bỏ đói em à?"

Giọng Mặc Hàn không mặn không nhạt vang lên, không có cảm xúc gì phập phồng, như đang cố tình kiềm chế.

"Cái đó thì không, chỉ tò mò mùi vị thế nào thôi, dù sao trước kia chưa từng nếm thử."

Ôn Thiển uể oải trả lời, sau đó nghĩ mạt thế lâu như vậy rồi, chắc chắn có người đói quá làm liều nếm thử mùi vị của đám động vật này, không biết có bị nhiễm bệnh không.

Bị chúng lây nhiễm, cũng sẽ biến thành tang thi sao? Hay là sẽ có phản ứng khác?

Ôn Thiển thất thần suy nghĩ, tiếp đó lờ mờ cảm nhận được người bên cạnh dường như đang nhìn mình, bèn quay đầu sang, chạm phải ánh mắt của anh.

"Vừa nãy tại sao lại tránh?"

Mặc Hàn không nhịn được hỏi, Ôn Thiển nghe xong hỏi ngược lại, "Không được tránh à?"

Cô không hỏi tránh cái gì, chứng tỏ cô biết anh đang nói cái gì, vừa rồi cũng không phải vô tình tránh tay anh.

Cô chỉ đơn thuần là, không muốn có tiếp xúc cơ thể với anh.

Ý nghĩ này khiến trái tim Mặc Hàn trầm xuống trong nháy mắt, nghe thấy Ôn Thiển lại nói: "Cũng không biết anh ta định cảm ơn tôi thế nào, không phải là mời tôi ăn cơm chứ?"

Mặc Hàn cũng không biết Mộ Bắc Xuyên định cảm ơn cô thế nào, nhưng anh biết mình sắp bị dày vò đến c.h.ế.t rồi.

Ôn Thiển vẫn đang nhìn ngó xung quanh, nhìn thấy một bãi đất trống phía xa, bèn tăng tốc bước tới, lấy số vật tư định đưa cho anh ra.

"Hai thùng này là đồ đông lạnh, tốt nhất là ăn càng sớm càng tốt."

Ôn Thiển cố ý chỉ vào hai thùng container, nhắc nhở Mặc Hàn. Kết quả phát hiện anh dường như đang mất tập trung, mắt cứ nhìn chằm chằm vào cô.

Ôn Thiển khua tay trước mặt anh, "Nghĩ gì thế? Có nghe thấy tôi nói gì không đấy?"

"... Nghe thấy rồi."

"Được, vậy chúng ta về thôi."

Nói xong cô xoay người định đi về, dường như chẳng muốn ở riêng với anh chút nào.

Mặc Hàn thực sự sốt ruột, lại lần nữa đưa tay giữ chặt cổ tay cô, không cho cô đi.

"Sáng nay anh dậy từ năm giờ, dẫn đội ra ngoài g.i.ế.c mấy ngàn con tang thi, về lại họp mấy tiếng đồng hồ, nghe không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, đến giờ một bữa cơm cũng chưa được ăn."

Giọng anh khàn khàn, ngữ khí cũng rất bình tĩnh, nhưng Ôn Thiển cảm thấy cô dường như nghe ra được một tia tủi thân trong từng câu chữ.

Mặc Hàn cảm nhận nhiệt độ trên cổ tay cô, lại nói.

"Anh mấy ngày không gặp em rồi, để anh nhìn thêm một lúc cũng không được sao? Tên Mộ Bắc Xuyên kia có gì tốt, anh chỗ nào không bằng hắn?"

Hai người đứng rất gần, trong hơi thở của Ôn Thiển đều là mùi hương thanh lạnh trên người anh.

Trong lòng cô khẽ động, muốn làm chút gì đó nhưng lại nhịn xuống. Rũ mắt che đi cảm xúc nơi đáy mắt, chậm rãi mở miệng.

"Không nói là không được, cũng không nói anh ta tốt hơn anh, gấp cái gì?"

Bây giờ sắp năm giờ chiều rồi, anh cả ngày chưa ăn gì? Cũng không đến mức bận rộn như thế chứ, chẳng lẽ anh cũng thấy cơm căng tin căn cứ bọn họ không ngon, ăn ngán rồi, nên không đói đến mức chịu không nổi thì không nghĩ đến chuyện ăn?

Ôn Thiển thầm đoán trong lòng, ngước mắt lại nhìn Mặc Hàn một cái, vừa khéo nhìn thấy yết hầu anh chuyển động.

Ôn Thiển vội vàng dời tầm mắt, nhìn sang chỗ khác, nhỏ giọng nói.

"Tôi mời anh ăn cơm, anh buông tôi ra trước đã."

Anh ấn cô vào container, lại chắn trước người cô, dựa sát vào, như đang ôm cô vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 193: Chương 193: Tủi Thân | MonkeyD