Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 197: Ôn Nhượng: Hóa Ra Kẻ Ngu Ngốc Lại Là Chính Mình
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:43
Ôn Thiển có một hệ thống, chuyện này Ôn Nhượng đã biết từ sớm.
Bao gồm cả cái không gian kia, cũng là nhờ có sự hỗ trợ của hệ thống mới tồn tại được.
Chuyện này nói ra có chút kỳ ảo, nhưng sau mạt thế tang thi chạy đầy đường, đủ loại dị năng lần lượt xuất hiện. Cộng thêm hướng làm việc của Ôn Nhượng những năm gần đây chủ yếu là trí tuệ nhân tạo và thế giới ảo, nên đối với anh mà nói, chuyện này ngược lại là dễ chấp nhận nhất.
Thời gian qua, Ôn Nhượng đã đưa ra rất nhiều nhận xét về hệ thống này của Ôn Thiển.
Nhưng dù là trâu bò hay có lỗi (bug), anh vẫn luôn nhìn nhận nó dưới góc độ của người ngoài cuộc, chưa từng nghĩ mình có liên quan gì đến nó.
Mà bây giờ, anh nhìn nội dung trên màn hình máy tính, cả người tê dại.
[Hệ thống phục hồi chiến lực Thiển Thiển]
[Quy trình kế hoạch mở rộng không gian]
[Quản lý thành viên liên kết hệ thống]
[Bổ sung dự trữ vũ khí cửa hàng]
[Phương án tấn công phòng thủ căn cứ]
...
Mười mấy mục chính, mỗi mục bấm vào đều là những thứ vừa xa lạ vừa quen thuộc với Ôn Nhượng.
Anh chăm chú nhìn kỹ nội dung trên màn hình, đầu đau như sắp nổ tung. Nhưng anh vẫn không đổi sắc mặt, thậm chí ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái, mặc cho mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Anh xem rất lâu, đến cuối cùng, phát hiện mấy chương trình bên dưới trống không, tiêu đề viết là [Không kịp biên soạn nữa sau này làm tiếp chiếm chỗ trước], anh không nhịn được bật cười thành tiếng.
Nói thế nào nhỉ, quả thực là phong cách của anh. Chưa kể anh sợ có người cướp mất hào quang và công lao của mình, trong mỗi chương trình nhỏ đều đ.á.n.h dấu chữ ký quen thuộc độc quyền của anh, cứ như ch.ó đi dạo đái đ.á.n.h dấu lãnh thổ vậy.
Ôn Nhượng nhắm mắt lại, nhớ tới phản ứng chế giễu của Mặc Hàn khi nói về hệ thống của Ôn Thiển trước kia. Anh thật sự hận không thể xuyên không về thời điểm đó, bóp c.h.ế.t chính mình lúc đang buông lời ngông cuồng.
Thằng ngu nào viết thế này?
Thằng ngu này đáng c.h.ế.t!
Khóe miệng Ôn Nhượng co giật, anh thực sự không ngờ, thằng ngu mà anh từng c.h.ử.i không biết bao nhiêu lần, lại chính là bản thân mình.
Ôn Nhượng lặng lẽ tiêu hóa sự thật này, qua một lúc lâu, mới lấy lại dũng khí xem những thứ trong các thư mục khác.
Trong một thư mục công khai có vài tài liệu, những thông tin liên quan đến đài điều khiển trung tâm, Ôn Nhượng đều đã tự giải thích rõ ràng cho mình.
Anh đọc lướt nhanh xong, liền đi nghiên cứu những tệp tin mật có khóa.
Mật khẩu lần này không đơn giản như lúc mở máy nữa, ngón tay Ôn Nhượng lướt nhanh trên bàn phím, loay hoay mười mấy phút, thuận lợi mở được một thư mục.
Tự cảm thấy mình trâu bò quá đi mất.
Ôn Nhượng đắc ý cười một cái, thầm nghĩ không hổ là mình, ưu tú thế đấy. Trong thư mục công khai đã có nhiều thứ hữu ích như vậy, cái thư mục bị khóa này chẳng lẽ là vũ khí tối thượng để lại cho mình? Anh sẽ không cũng chuẩn bị cho mình một hệ thống phục hồi chiến lực chứ? Vậy thì đúng là có tầm nhìn xa trông rộng quá...
Ôn Nhượng đang cười cười, bỗng nhiên không cười nổi nữa.
Anh lại lần nữa cứng đờ toàn thân, nhìn chằm chằm vào hàng trăm bức ảnh trên màn hình mà nhân vật chính chỉ có một người phụ nữ, tai đỏ bừng lên một mảng.
Mẹ kiếp!
Cái thứ gì thế này?!
Mình là biến thái hay sao mà lén lưu nhiều ảnh của người ta thế này!
Ôn Nhượng không nhịn được c.h.ử.i thầm trong lòng.
Hai tay anh đẩy mạnh vào bàn một cái, chiếc ghế công thái học theo đà trượt ra sau vài mét.
Ôn Nhượng tránh xa bàn máy tính, đứng dậy quay người lại như gặp ma, đi nhanh đến cái giường cách đó không xa nằm xuống, kéo chăn trùm kín người, giả c.h.ế.t.
Một lát sau lại đột nhiên "xác c.h.ế.t vùng dậy", bò dậy đi khóa cửa phòng, sau đó quay lại nhắm mắt, c.h.ế.t lâm sàng tại chỗ.
Ôn Thiển cảm thấy anh trai mình tối nay hơi lạ, đến giờ cơm cũng không thấy bóng dáng.
Cô chạy đến cửa thư phòng gọi người, còn dọa anh, "Anh mà không ra em ăn hết sườn xào chua ngọt không chừa miếng nào cho anh đâu!", anh vẫn bình chân như vại chẳng vội chút nào, chỉ ném cho cô một câu——
"Ăn hết đi, tối nay cứ coi như anh là người c.h.ế.t."
Ôn Thiển: "?"
Bị kích thích gì rồi đây?
Ôn Thiển thấy không ổn, nhưng cô không gõ cửa được, lại sợ xông vào nhìn thấy cảnh tượng xấu hổ anh trai mình đang lén khóc, nên đành quay lại phòng ăn, báo cáo tình hình với ba mẹ.
"Con cảm thấy Ôn Nhượng đến tuổi nổi loạn rồi." Ôn Thiển nhỏ giọng mách lẻo.
Lý Mặc cười lạnh, "Thế thì nó nổi loạn hơi muộn đấy."
Ôn Trường Ninh càng khinh thường "hừ" một tiếng, nói: "Hôm nào ba tẩn cho nó mấy trận là hết nổi loạn ngay. Kệ nó, chúng ta ăn."
Ôn Thiển vừa ăn cơm vừa lén nhìn về hướng thư phòng, trong lòng vẫn để ý.
Thế là ăn cơm xong cô chui vào phòng, lấy điện thoại gọi cho Mặc Hàn. Vừa nghe thấy giọng đối phương, liền vội vàng hỏi.
"Trong cái máy tính anh đưa cho anh trai tôi có thứ quỷ quái gì thế? Anh ấy xem xong đến cơm tối cũng không ăn!"
Mặc Hàn nghĩ đến nội dung trong máy tính đó, cảm thấy dùng từ "thứ quỷ quái" để hình dung cũng không sai.
"Cậu ta không ăn cũng không sao, một bữa cũng không c.h.ế.t đói được. Còn em, ăn chưa?"
Mặc Hàn hiện đang ở ký túc xá, vừa tắm xong, cả người thả lỏng, ngay cả giọng nói cũng mang theo vẻ lười biếng.
Hai người họ không thường xuyên gọi điện, dù Mặc Hàn đôi khi nhớ cô cũng sẽ không tùy tiện gọi, sợ cô đang ở bên ngoài, tiếng chuông điện thoại có thể mang lại nguy hiểm cho cô.
Hôm nay hiếm khi anh rảnh rỗi, bên cạnh lại không có ai quấy rầy. Cho nên mặc dù mấy tiếng trước anh vừa gặp người ở đầu dây bên kia, còn được đối phương thưởng cho một bữa tối thịnh soạn. Nhưng hiện tại anh vẫn bị nỗi nhớ nhung cuồn cuộn bao vây.
Mặc Hàn nằm dựa vào sofa, trong lòng ngứa ngáy.
"... Con người anh, sao giỏi đ.á.n.h trống lảng thế? Tôi nói cho anh biết, ngày mai anh trai tôi mà không ăn cơm nữa, tôi sẽ tìm anh tính sổ!"
"Cũng được, vậy hay là ngày mai tôi trích ra hai tiếng đến căn cứ của em một chuyến, để em trút giận nhé?"
Mặc Hàn tính khí tốt trả lời, trong lời nói còn nghe ra một tia ý cười.
Ôn Thiển nghiến răng không lên tiếng, nghe anh nói tiếp.
"Yên tâm đi, anh trai em không sao đâu. Có thể là phát hiện ra chút lịch sử đen tối của bản thân, cho nên bây giờ đang ở trong trạng thái vừa mất mặt vừa không muốn thừa nhận."
Lịch sử đen tối?
Ôn Thiển cố gắng nhớ lại, trong ký ức hiện có của cô, những lúc Ôn Nhượng mất mặt không nhiều lắm.
Hồi nhỏ chủ yếu là dẫn cô chơi trò chơi ở nhà, cậy cô còn bé, tạm thời chưa phân biệt được tốt xấu nên toàn lừa cô, sau đó bị Ôn Trường Ninh phát hiện đ.á.n.h cho tét mông.
Ôn Thiển còn nhớ có một lần hai người chơi đồ hàng ở nhà, anh trát bột mì đầy mặt Ôn Thiển, còn mình thì lấy phấn mắt và chì kẻ mày của Lý Mặc bôi đen sì mặt mũi. Sau đó không biết kiếm đâu ra hai tờ giấy đỏ ngậm trong miệng, giả làm Hắc Bạch Vô Thường.
Lúc đó đúng lúc Ôn Trường Ninh về nhà lấy đồ, vừa vào cửa tối om om, quay đầu lại còn thấy hai con quỷ nhỏ tay cầm đèn pin, dọa ông giật mình run bắn.
Sau đó bật đèn lên phát hiện ra chuyện gì, ông tức đến mức đuổi theo Ôn Nhượng chạy mấy vòng quanh khu tập thể, vừa đuổi vừa đánh, dọa Ôn Nhượng chạy rơi cả giày.
