Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 227: Căn Cứ Bị Phát Hiện Rồi

Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:48

Ôn Thiển nhìn thấy dưới lầu có một người quen mặt, cùng với ba người lạ.

Người quen là Kỳ Họa của căn cứ Tìm Người, người lạ thì không biết tên, nhưng nhìn trang phục của họ Ôn Thiển cũng đoán được đại khái thân phận.

Giống như những kẻ truy sát Ôn Thiển ở nước ngoài lúc trước, bọn họ cũng mặc cùng một loại quân phục tác chiến.

Ôn Thiển ném ống nhòm xuống, xoay người dịch chuyển tức thời xuống lầu.

Ôn Nhượng thấy thế cũng vội vàng đi theo, tiếc là không có bản lĩnh như em gái, chỉ đành ngoan ngoãn đi thang máy.

Sau khi ra khỏi căn cứ, Ôn Thiển đứng ở một góc tối quan sát trận chiến ở cự ly gần.

Tuy không biết họ có ân oán gì, nhưng nhìn chiêu thức và lực đạo ra đòn của ba người kia, là thực sự muốn g.i.ế.c người.

Ôn Thiển dựa vào tường, nhìn bốn người đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại.

Một chọi ba, Kỳ Họa tuy không thể thoát thân ngay, nhưng cũng không hề rơi vào thế hạ phong quá nhiều.

Có thể thấy, cô ta đã mạnh hơn lần trước Ôn Thiển gặp không ít.

Bốn người mải mê chiến đấu, nên không phát hiện ra Ôn Thiển xuất quỷ nhập thần. Thậm chí còn chẳng để ý đến bức tường cực cao gần đó có khắc bốn chữ lớn "Căn cứ Tiểu Bạch".

Ôn Thiển cứ lẳng lặng đứng nhìn như vậy, không có ý định giúp đỡ.

Cô nghĩ nếu Kỳ Họa thua, thì cô sẽ g.i.ế.c ba người kia. Nếu Kỳ Họa thắng, thì cô sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, quay về lầu.

Thế nhưng, tiếng động của cuộc chiến quá lớn, thu hút hết đám tang thi và động vật quanh đó lại đây.

Ôn Thiển lén sao chép dị năng của Phó Dư An trên lầu, cố gắng biến mình thành "người vô hình", không để những thứ phi nhân loại này phát hiện.

Nhưng sự xuất hiện của Ôn Nhượng, khiến chúng ngửi thấy mùi và đuổi theo.

Kỳ Họa đang tập trung đối phó với người trước mặt và những sinh vật thỉnh thoảng xuất hiện, ngay lúc cô ta đang có chút bực bội, không hiểu sao tự nhiên lại bị ba tên thần kinh bám riết lấy, thì thấy ba người này bỗng nhiên phân tán sự chú ý.

Bọn họ nhìn về một hướng nào đó, sau đó động tác cứng đờ, bị Kỳ Họa đ.á.n.h trúng.

Kỳ Họa đ.á.n.h lui bọn họ vài bước, vội vàng liếc nhìn theo hướng bọn họ nhìn, khi nhìn thấy Ôn Nhượng cũng không khỏi sững sờ.

Sao anh ta lại ở đây?

Kỳ Họa trước đây từng gặp Ôn Nhượng, chính là lần ở bến cảng, anh ta đi cùng Ôn Thiển.

Cô ta kinh ngạc và bất ngờ quan sát xung quanh, sau đó nhìn thấy biểu tượng của căn cứ Tiểu Bạch, lập tức trố mắt.

Ôn Thiển chú ý đến phản ứng của cô ta, lại thấy ba tên kia muốn c.h.ế.t chuyển mục tiêu lao về phía Ôn Nhượng, cô thở dài, bị ép phải ra tay.

Vào thời khắc mấu chốt Ôn Thiển cũng không muốn làm mấy trò màu mè, cô có kỹ năng sao chép trong người, mà lúc này trong căn cứ của cô có mấy chục dị năng giả, cho nên cô muốn dùng dị năng gì, cứ việc tùy ý lựa chọn.

Những tia sét chói mắt xuất hiện xung quanh mấy người, bóng đêm quá tối, bọn họ không phát hiện ra vũng nước dưới chân mình, cũng như những cành lá như dây leo mọc lên từ mặt đất.

Ba loại dị năng kết hợp lại với nhau, khiến ba người đang bị trói buộc hành động trong nháy mắt bị giật cháy đen cả người.

Bọn họ giống như con mồi bị mạng nhện quấn chặt, không thể giãy giụa, cũng không còn sức giãy giụa.

Ôn Thiển dựa vào góc tường, không yên tâm lại phóng thêm một ngọn lửa, thiêu người ngay tại chỗ.

Làm xong những việc này, cô mới từ trong bóng tối bước ra, nương theo ánh trăng nhìn Kỳ Họa đang bị thương trên người, xoay người đi vào trong căn cứ.

"Ôn Thiển!"

Kỳ Họa vội vàng gọi tên cô, không ngờ mình chạy loạn lại phát hiện ra vị trí căn cứ của cô.

Ôn Thiển không để ý đến cô ta, ngược lại là Ôn Nhượng, trực tiếp bắt người lôi vào căn cứ.

Không thể để cô ta đi dễ dàng như vậy được, nếu bây giờ để cô ta rời đi, thì không quá vài tiếng đồng hồ, đám người của căn cứ tìm người chắc chắn sẽ chạy hết đến đây.

Trở về căn cứ, Ôn Thiển thấy đám người Mộ Từ đều đã ra ngoài.

Cô nhẹ giọng nói một câu "không sao", bảo mọi người tiếp tục về nghỉ ngơi, sau đó cùng Ôn Nhượng đưa Kỳ Họa lên lầu.

Không về nhà mình, mà đi đến tầng dưới đó.

Đóng cửa phòng lại, Ôn Thiển ngồi phịch xuống ghế sofa, hai tay khoanh trước ngực, quét mắt nhìn Kỳ Họa từ trên xuống dưới.

"Cô nói xem, tôi nên xử lý cô thế nào đây?"

Cứ thế g.i.ế.c người thì hơi vô lý.

Nhưng cứ thế thả người, trong lòng cũng không thoải mái.

Ôn Thiển chưa bao giờ là người để bản thân chịu thiệt thòi, thế là cô nói.

"Đã cô biết vị trí căn cứ của tôi rồi, vậy nói cho tôi biết hang ổ của các cô ở đâu, như vậy cũng công bằng, đúng không?"

Kỳ Họa im lặng một lát, trả lời.

"Tôi không có cách nào nói cho cô biết."

"Vậy cô chỉ đành bị nhốt ở đây thôi."

"Tôi không có ý đó." Kỳ Họa thấy sắc mặt cô lạnh lùng, có vẻ tức giận, bổ sung thêm: "Vị trí căn cứ của chúng tôi không cố định, cho nên thực sự không có cách nào nói cho cô biết vị trí cụ thể."

Ôn Thiển và Ôn Nhượng nghe vậy, nhìn nhau một cái.

Vị trí căn cứ không cố định là có ý gì? Chẳng lẽ...

Ôn Thiển nghi hoặc hỏi: "Căn cứ của các cô, không phải là một đoàn xe di động đấy chứ?"

Kỳ Họa c.ắ.n răng gật đầu, bị đoán trúng rồi, cô ta cũng không có cách nào phủ nhận.

Ôn Thiển nhớ tới chuyện căn cứ Tây Thành vẫn luôn tìm kiếm căn cứ tìm người, nhưng không tìm thấy.

Ngay cả Trì Trần liên tục chạy ra ngoài nhiều ngày như vậy, cũng không thu được thông tin gì hữu ích.

Cô vốn tưởng đám người này quá giỏi chơi trốn tìm, trốn quá kỹ, nên mới không bị phát hiện.

Dù sao Tân Thành cũng có rất nhiều núi, bọn họ trốn trong hang động nào đó, hay khu chung cư nào đó, đều là chuyện rất bình thường.

Nhưng cô quả thực không ngờ tới, bọn họ lại sống trực tiếp trên xe.

Có điều...

Ôn Thiển hơi nhíu mày, khó hiểu truy hỏi.

"Không phải các cô đã sáp nhập với các căn cứ khác rồi sao? Nhiều người như vậy, trên xe chứa nổi à? Còn nữa, xe cộ luôn cần đổ xăng, luôn phải thay đổi địa điểm, các cô nhiều xe như vậy, không có lý do gì lâu thế mà không bị phát hiện."

Điều cô muốn hỏi cũng là điều Ôn Nhượng muốn nói, tính sơ qua số lượng người của căn cứ tìm người hiện tại, ít nhất cũng phải sáu bảy mươi người, cho dù là xe khách lớn, xe RV, cũng không thể nào một chiếc chứa hết được.

Họ ít nhất cũng phải có ba chiếc xe cỡ lớn đi cùng nhau, tình huống như vậy, bên căn cứ Tây Thành không có lý do gì không tìm thấy mới đúng.

Kỳ Họa nghe Ôn Thiển truy hỏi, lại im lặng một lúc, sau đó có chút ý vị vò đã mẻ lại sứt.

Cô ta thở dài, trả lời.

"Bởi vì chúng tôi không thường xuyên thay đổi địa điểm, hơn nữa căn cứ chúng tôi có dị năng giả, có thể khiến chúng tôi không bị phát hiện hành tung."

Ôn Thiển nhướng mày, dị năng này có chút thú vị, nghe có vẻ giống với Phó Dư An. Có điều dị năng của Phó Dư An là không bị tang thi phát hiện, còn cái cô ta nói, là không bị con người phát hiện.

Ôn Thiển cười một cái: "Liên lạc với người của các cô đi, đã không xác định được vị trí hiện tại của bọn họ, thì hỏi cho ra, sau đó, tôi đích thân đưa cô về."

Kỳ Họa vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại, cô ta không có lý do gì để từ chối.

Bọn họ chẳng phải muốn tìm cô ta sao? Bây giờ có thể trực tiếp đưa cô ta về, còn gì phải do dự nữa?

Kỳ Họa nhìn Ôn Thiển vài giây, khẽ mở miệng nói: "Được, tôi liên lạc với lão đại chúng tôi ngay đây."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.