Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 262: Nó Được Mà Tôi Không Được?

Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:56

Mộ Bắc Xuyên một mặt hoàn toàn yên tâm, một mặt lại thầm mắng mình như thằng ngu thích bị ngược.

Anh ta một bụng lửa giận không chỗ phát tiết, bèn nhắm vào lũ tang thi trước mắt.

Thế là, lũ tang thi ngửi thấy mùi người sống tươi ngon, chảy nước miếng hớn hở lao tới, đến nơi thì hối hận.

Chúng quay đầu muốn chạy, nhưng đến cũng đến rồi, còn muốn chạy đi đâu?

Rất nhanh, đợt tang thi này bị dọn sạch sành sanh không còn một mống.

Ôn Thiển nhìn xác tang thi đầy đất, cũng không dùng kỹ năng thu hút hỏa lực nữa.

Mặc Hàn dẫn đội ra ngoài chưa biết là có nhiệm vụ gì, giữ chân người ở đây, lỡ làm lỡ việc chính thì phiền phức to.

Bốn phía dần dần yên tĩnh trở lại, mọi người hoặc đứng thở hồng hộc, hoặc mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.

Ôn Thiển cũng dựa vào chiếc xe khách lớn chưa kịp thu vào không gian, cầm chai nước uống từng ngụm nhỏ.

Mộ Từ đi đến trước mặt cô, nhìn cô muốn nói lại thôi, không biết mở lời thế nào.

Ôn Thiển nhìn cậu ta cười trêu chọc, "Sao, đến thú nhận thân phận à?"

Mộ Từ nghe cô nói vậy, sắc mặt hơi đổi, nghe thấy Ôn Thiển lại nói.

"Nếu biết sớm anh là em trai của Mộ Bắc Xuyên..."

Mộ Từ không đợi cô nói hết, ngắt lời cô: "Cô thích Mộ Bắc Xuyên sao?"

Lần trước ra ngoài, tình cờ gặp nhóm Mộ Bắc Xuyên, Mộ Từ đã cố tình trốn trên xe không xuống, chính là để không chạm mặt anh ta.

Lúc đó cậu ta ngồi trong xe, nhìn thấy sự tương tác giữa Mộ Bắc Xuyên và Ôn Thiển, biết hai người này trước đây chắc chắn có quen biết, hơn nữa quan hệ có vẻ cũng không tệ.

Ôn Thiển nghe câu hỏi của Mộ Từ, trợn mắt há mồm.

Mẹ ơi con lạy, cô rốt cuộc đã làm sai chuyện gì, mà khiến người ta có ảo giác cô thích Mộ Bắc Xuyên thế này?

Ôn Thiển cau mày nhìn Mộ Từ, "Đàn anh, anh có muốn bình tĩnh lại chút không?"

Mộ Từ dường như cũng nhận ra mình nói lời không nên nói, hiếm khi để lộ một chút bồn chồn của độ tuổi này.

Cậu ta vò đầu, nói: "Không thích là tốt rồi. Anh ta là anh ta, tôi là tôi, tôi không muốn dính líu gì đến anh ta, cho nên trước đó cũng không nói với em. Nhưng nói chung, lừa em là tôi sai, xin lỗi."

Cậu ta nghiêm túc xin lỗi, sau đó nhìn Ôn Thiển với ánh mắt có vài phần cầu khẩn. "Thiển Thiển, đừng đuổi tôi đi."

Ôn Thiển thở dài.

"Nói thật, thân phận của anh đúng là hơi phiền phức. Nhưng cũng không phải vấn đề tôi đuổi anh hay không, Mộ Bắc Xuyên đến Tân Thành là để tìm anh, anh không đi theo anh ta, phía gia đình anh cũng không ăn nói được đúng không?"

Ôn Thiển không có ý định can thiệp vào chuyện nhà người khác, nhưng nếu nhà họ Mộ cứ bám riết không buông, can thiệp vào chuyện căn cứ của cô, thì cô chắc chắn sẽ thấy phiền.

"Đã gặp nhau rồi thì nói chuyện đàng hoàng đi, cũng không phải kẻ thù, không cần thiết cứ trốn tránh không gặp. Hơn nữa thế giới bây giờ..." Ôn Thiển cười khổ, "Nói câu không hay, chúng ta sống được đến bao giờ bản thân còn không rõ, cho nên đừng để mình phải hối tiếc."

Ôn Thiển liếc nhìn về phía Mộ Bắc Xuyên, đối phương cũng đang đi về phía cô.

Mộ Bắc Xuyên rất nhanh đã đi tới bên cạnh họ, đi thẳng vào vấn đề hỏi Ôn Thiển: "Nó bây giờ ở căn cứ của cô?"

"Ừ, không được sao?" Ôn Thiển khoanh tay trước ngực, lý lẽ hùng hồn, "Sao, cái căn cứ nhỏ bé này của tôi không chứa nổi người nhà họ Mộ các anh?"

Mộ Bắc Xuyên tức cười, "Không phải, dựa vào đâu mà nó được tôi không được? Cô tổ tông cô nói cho tôi nghe xem, tôi kém thằng nhãi ranh này ở chỗ nào?"

Mộ Bắc Xuyên cầu xin cô nhận mình, cô không chịu, kết quả Mộ Từ thằng nhóc thối tha này lại chạy đến bên cạnh cô ăn sung mặc sướng.

"Làm gì có nhiều tại sao thế? Tôi nói không được là không được."

Ôn Thiển trừng mắt nhìn anh ta, vẻ mặt không nói lý lẽ.

"Hai người hiếm khi gặp mặt, tôi không làm phiền hai người nữa. Lên xe từ từ nói chuyện, nhưng đừng có đ.á.n.h nhau."

Ôn Thiển nghiêm túc nói.

"Em trai anh dù sao cũng là đàn anh của tôi, giao tình giữa tôi và anh ta sâu hơn anh. Hơn nữa anh ta bây giờ là người của căn cứ tôi, nếu động thủ, tôi cảnh cáo anh nhé, tôi sẽ giúp anh ta đ.á.n.h anh đấy."

Ôn Thiển nói thật lòng, cô là người bao che khuyết điểm, không thể nhìn người của mình bị bắt nạt.

Nói xong cô bước đi, nhường chỗ cho hai anh em này.

Cũng không biết câu nói nào của Ôn Thiển đã làm hài lòng Mộ Từ, khiến khóe miệng cậu ta hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Nhưng Mộ Bắc Xuyên đang trừng mắt nhìn Ôn Thiển, nên cũng không phát hiện ra sự khác thường của cậu ta. Đợi khi quay đầu nhìn cậu ta, cậu ta lại trở về cái bộ dạng "tôi không quen anh" đáng đ.á.n.h đòn kia rồi.

Mộ Bắc Xuyên tức nghiến răng, xách cổ áo cậu ta ném lên xe.

Ôn Thiển nhìn quanh, tìm kiếm Mặc Hàn, vẫn tò mò sao anh lại ở đây.

Ánh mắt cô quét qua đám đông, rất nhanh đã thấy mục tiêu.

Mặc Hàn đang đứng bên đường, cùng nhóm Lâm Yến đứng một chỗ, giữa các ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c đang cháy.

Đây là lần đầu tiên Ôn Thiển thấy anh đụng đến thứ này, nên không khỏi có chút bất ngờ. Nhưng nhìn kỹ thêm vài lần thì biết, anh không hút, chỉ để mặc điếu t.h.u.ố.c cháy.

Anh đang nghe nhóm Lâm Yến nói gì đó, vẻ mặt lạnh lùng như đang nghe báo cáo cuối năm, hoàn toàn không hợp với điếu t.h.u.ố.c trên tay.

Nhóm Lâm Yến không khí lại sôi nổi, đều đang hút thuốc, cũng không biết kiếm được bảo bối ở đâu, lâu lắm rồi mỗi người một điếu, đều không nỡ hút nhanh.

So ra thì, Mặc Hàn trông như đang lãng phí vật tư.

Trong làn khói t.h.u.ố.c lượn lờ, ánh mắt Ôn Thiển chạm phải ánh mắt Mặc Hàn từ xa.

Chỉ một cái nhìn, cô đã nhận ra đối phương tâm trạng không tốt.

Ôn Thiển nhướng mày, thầm nghĩ ai to gan thế, còn dám chọc giận anh?

Nhưng rất nhanh, sự chú ý của cô đã bị Hùng Ngọc Song đột nhiên lao tới cắt ngang.

Hùng Ngọc Song bình thường nói xấu Mặc Hàn sau lưng thì hăng hái lắm, nhưng gặp thật, nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng lại chi phối cô, khiến cô không dám làm càn.

Đây là thói quen của tất cả mọi người ở Tổng đài điều khiển, cảm giác áp bức cấp trên tạo ra cho cấp dưới, không chỉ đơn thuần là ngoài mặt, mà còn là do hệ thống cấy vào trong lòng họ.

Cho nên Hùng Ngọc Song ôm chặt lấy cánh tay Ôn Thiển, nói năng cũng có chút lắp bắp.

"Mặc, Mặc Hàn đến rồi!"

Cô ấy căng thẳng liếc nhìn về phía Mặc Hàn, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, sợ đến mức quay phắt đầu lại, không dám chạm mắt với anh.

"Thiển đội, chúng ta mau chạy đi, tôi cảm giác anh ta sắp lao tới g.i.ế.c người rồi..."

Ôn Thiển cúi đầu nhìn bộ dạng sợ hãi của cô, cười nói: "Cô nghĩ gặp anh ấy rồi, chạy trốn có tác dụng không?"

Hùng Ngọc Song: "Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, sao lại gặp anh ta ở đây chứ!"

Thiển đội nói đúng, gặp Mặc Hàn thì không cần chạy, bởi vì nếu anh ta muốn g.i.ế.c cô, thì sẽ không để cô chạy thoát.

Ôn Thiển bị cô kéo cánh tay, cũng không dừng bước chân đi về phía Mặc Hàn, chỉ là đi chậm hơn chút.

Hùng Ngọc Song vẫn đang thì thầm báo cáo tin tức cô ấy vừa nghe được.

"Tôi nghe thấy người anh ta mang đến thì thầm to nhỏ, nói hôm nay anh ta tâm trạng không tốt. Thiển đội, lát nữa cô nói chuyện cẩn thận một chút, đừng có chọc vào anh ta!"

Ôn Thiển bĩu môi, "Lại không phải tôi chọc, tôi không tin anh ấy dám trút giận lên người tôi."

Hùng Ngọc Song: "..."

Cứu mạng cô ấy đang nói cái gì vậy trưởng quan trút giận còn cần lý do sao!

Hu hu hôm nay mình có phải sẽ c.h.ế.t ở đây không?

Không sao, gấu nhỏ dũng cảm không sợ c.h.ế.t!

Chỉ cần Mặc Hàn dám động vào Thiển đội, cô ta dám lao lên đỡ đạn! Tuyệt đối không để anh ta được như ý!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.