Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 292: Cô Ấy Chính Là Vị Thần Của Họ!
Cập nhật lúc: 25/12/2025 23:14
Lâm Yến dừng bước, đầu óc trống rỗng.
Hắn đứng trước dãy nhà trệt đó, mở to hai mắt, kinh hoàng nhìn về phía đó, nhìn những cái máng ăn được gắn trên tường.
Sau khi cửa sổ mở ra, người bên trong có thể thò tay lấy đồ ăn trong máng.
Lâm Yến không nói rõ được cảm giác hiện tại của mình là gì.
Tức giận không? Tức giận.
Trước mạt thế, bộ quần áo hắn mặc trên người, huy hiệu đeo trên vai lúc nào cũng nhắc nhở hắn, trách nhiệm của hắn là bảo vệ an toàn cho nhân dân.
Bất lực không? Bất lực.
Sau mạt thế, càng ngày càng nhiều chuyện xảy ra khiến hắn biết mình là một sự tồn tại nhỏ bé đến nhường nào. Hắn có thể cứu người, nhưng hắn không cứu được tất cả mọi người.
Vì vậy Lâm Yến nhìn những người bị nhốt, những người vì phát hiện ra hắn mà trong mắt ánh lên hy vọng, đập cửa sổ cầu cứu hắn, hắn có chút luống cuống.
Không cứu được, hắn không có bản lĩnh lớn đến thế để đưa họ rời đi.
Hơi thở của Lâm Yến có chút dồn dập, hắn bỗng cảm thấy buồn nôn.
Không phải vì mùi ở đây quá khó ngửi, cũng không phải vì những người trong nhà trông quá bẩn thỉu, mà là vì sự bất lực.
Cổ họng Lâm Yến chuyển động vài cái, hắn đỏ hoe mắt lùi lại hai bước.
"Xin lỗi."
Lâm Yến thì thầm.
Thật sự xin lỗi, tôi không cứu được các người.
Lâm Yến quay người, rời đi trong những tiếng gào khóc đau đớn đó.
Mỗi bước đi của hắn đều vô cùng nặng nề, hắn chưa từng căm hận Phó Thịnh đến thế.
Bên này cũng có người chịu trách nhiệm canh giữ, từ xa nhìn thấy Lâm Yến đi tới, còn chưa nhận ra có phải người mình hay không thì đã bị Lâm Yến đ.á.n.h ngất.
Lâm Yến quá tức giận, hắn thực sự rất muốn thu hết tất cả mọi thứ ở đây đi, để Phó Thịnh trở thành kẻ trắng tay!
Nhưng hắn lại sợ, sợ không còn những gia súc này, không có thịt ăn, Phó Thịnh sẽ đi ăn thịt những người đó.
Hắn vừa thử rồi, hắn không thể thu những người đó vào không gian.
Lâm Yến kìm nén cảm xúc trong lòng, lấy những thứ cần lấy, đi đường tắt vượt qua bức tường cao, rời khỏi căn cứ Tây Thành.
Trong trường hợp bình thường, không ai có thể làm được điều này. Bởi vì bức tường cao ở rìa căn cứ cao tới năm mét, hơn nữa trên tường còn có lưới điện.
Nhưng Lâm Yến có thể, bởi vì hắn là dị năng hệ thực vật, hắn có thể lợi dụng độ cao của dây leo để đưa mình lên, thuận lợi trốn thoát.
Sau khi rời đi, Lâm Yến lập tức dùng bộ đàm liên lạc với những người khác.
Khoảng cách liên lạc của bộ đàm lên tới mười mấy cây số, hoàn toàn không bị hạn chế.
Sau khi biết bọn họ đã thuận lợi trở lại xe, Lâm Yến thở phào nhẹ nhõm. Hẹn gặp họ ở một địa điểm, sau đó chạy về phía đó.
Trong căn cứ Tây Thành, những dây leo đã xô đổ nhà cửa, x.é to.ạc mặt đất, trói c.h.ặ.t đám đông, bỗng nhiên biến mất không dấu vết.
Giống như số vật tư bị mất tích kia, trong chốc lát đã không thấy đâu nữa.
Phó Thịnh nhìn cảnh tượng trước mắt, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Mặc Hàn!!!
Phó Thịnh thật sự không ngờ dưới trướng Mặc Hàn lại có người như vậy!
Nếu sớm biết dị năng của Lâm Yến, hắn tuyệt đối sẽ không đưa hắn đến khu vật tư!
Ý định ban đầu của Phó Thịnh là muốn sỉ nhục bọn họ một phen, không ngờ bây giờ lại "tiền mất tật mang". Hắn cảm giác tim mình đang rỉ m.á.u!
Và những tổn thất ngày hôm nay, hắn nhất định sẽ ghi lên đầu Mặc Hàn và Ôn Thiển!
*
Lâm Yến và đồng đội thuận lợi hội ngộ, sau khi lên xe, hắn nhận lấy chai nước đồng bọn đưa, uống một hơi hết hơn nửa chai.
Trong xe rất yên tĩnh, ngoại trừ người lái xe, ba người còn lại đều nhìn chằm chằm Lâm Yến không chớp mắt.
Lâm Yến điều hòa hô hấp một chút, ném chai nước xuống sàn, giọng khàn khàn lên tiếng.
"Có gì muốn hỏi thì hỏi đi."
"Mẹ kiếp!" Hắn vừa mở miệng, lập tức có người không nhịn được. "Ngày nào cũng kéo bọn tao c.h.é.m gió tán dóc, kết quả một mình mày lén lút nỗ lực đúng không!?"
"Lâm Yến mày là thằng khốn! Lén lút vượt mặt bọn tao đúng không!?"
"Mày có khác gì đám học sinh tao ghét nhất hồi đi học, sau lưng lén lút học bài, lên lớp giả vờ ngủ đâu!"
Lâm Yến suýt chút nữa bị bọn họ đè xuống sàn đạp cho một trận, hắn oan ức nói. "Tao không có! Tao không làm thế! Bọn mày nghe tao giải thích!"
"Giải thích cái gì! Bọn tao muốn xem tên tra nam thối tha mày nói được cái gì!"
Lâm Yến dở khóc dở cười.
"Tao thật sự không có lén lút nỗ lực sau lưng bọn mày, tao cũng không biết tao bây giờ lại lợi hại như thế."
Thằng này đúng là ngứa đòn. Mặc kệ, cứ đập cho một trận đã rồi tính!
Lâm Yến bị mấy người đ.ấ.m cho một trận, nằm liệt trên sàn cũng lười cử động, tiếp tục nói.
"Hôm nay, chính là hôm nay, tao mới lột xác về chất! Thiển Thần hôm nay chẳng phải đến căn cứ sao? Cô ấy cho tao một thứ, bọn mày đoán xem là gì?"
Mấy người nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.
Lâm Yến: "Thuốc tinh hạch! Thuốc tinh hạch vô hại một trăm phần trăm! Gần hai trăm viên! Tao uống xong thì biến thành thế này!"
Lời của hắn khiến mấy người im lặng.
Cứ tưởng hắn có bí quyết gì để mạnh lên, thế thì bọn họ còn có thể học theo.
Nhưng nếu là t.h.u.ố.c...
Ôn Thiển quan hệ tốt với hắn mới cho hắn nhiều t.h.u.ố.c như vậy, không thể nào gặp ai cũng cho.
Vì vậy sau khi nhận ra mình không có cơ hội mạnh lên, bọn họ đều có chút thất vọng.
"Mẹ kiếp, ghen tị quá."
"Người ta nói một người làm quan cả họ được nhờ, đằng này mày thành tiên rồi bọn tao vẫn đứng tại chỗ."
"Người anh em, mày nói ai là cả họ?"
Bọn họ c.h.ử.i bới, thở ngắn than dài.
Lâm Yến cười hì hì, "Có gì mà ghen tị? Bọn mày đều có! Thiển Thần mang đến mấy chục hộp t.h.u.ố.c, trên hộp t.h.u.ố.c có ghi tên từng người. Hai mươi mấy anh em lần trước đồng ý đến căn cứ của cô ấy, không thiếu một ai, tất cả đều có phần! Số lượng mỗi người đều như nhau, cô ấy tuyệt đối không thiên vị bất kỳ ai!"
Mắt mấy người sáng rực lên, ngay cả hơi thở cũng ngưng trệ.
Lại còn có chuyện tốt như vậy sao?!
Lâm Yến: "Nhưng cũng không thể nói là ai cũng có phần, lão đại của chúng ta thì không có. Thiển Thần nói anh ấy không cần, tao thấy anh ấy có vẻ hơi không vui. Nhưng thế thì có sao đâu?"
Lâm Yến ngồi dậy từ dưới sàn. "Lát nữa về căn cứ bọn mình đi tìm lão đại, t.h.u.ố.c đều ở ký túc xá của anh ấy. Nhưng tao nói cho bọn mày biết, uống t.h.u.ố.c xong là sẽ có phản ứng đấy. Tao ngất xỉu mấy lần trước mặt lão đại, mất hết cả mặt mũi."
Mấy người gật đầu lia lịa, Lâm Yến lại nói.
"Còn nữa, chuyện này phải kín mồm kín miệng, đừng có nói lung tung ra ngoài. Nếu không ai cũng chạy đến xin t.h.u.ố.c Thiển Thần, cô ấy sẽ gặp rắc rối lớn đấy!"
"Yên tâm đi, mọi người đều biết điều mà!"
Ôn Thiển đối tốt với họ như vậy, suy bụng ta ra bụng người, sao họ có thể hại cô ấy được?
Sau này cô ấy chính là vị thần của họ!
Cô ấy bảo họ đi hướng Đông họ tuyệt đối không đi hướng Tây!
Xe chạy băng băng trên đường, an toàn trở về căn cứ Tân Thành.
Những người từ thành phố khác đến đều phái người canh chừng động tĩnh ở cổng, thấy người Mặc Hàn phái đi về nhanh như vậy đều có chút bất ngờ.
Nhóm Lâm Yến lái xe vào bãi đậu, khóa cửa xe rồi đi tìm Mặc Hàn.
Mặc Hàn, Ôn Thiển và Ôn Nhượng đang ngồi trong phòng khách đợi họ, thấy họ bình an trở về, Ôn Thiển vui vẻ hỏi: "Phó Thịnh có bị các anh chọc tức c.h.ế.t không?"
