Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 297: Dựa Vào Các Người Mà Đòi Giết Tôi?
Cập nhật lúc: 25/12/2025 23:14
Coi mạng người là cái gì?
Đối phương nghe thấy lời Ôn Thiển, như nghe được chuyện cười gì đó khẽ bật cười thành tiếng.
"Chỉ có đồ phế phẩm như mày mới quan tâm đến mạng người.
Thế giới song song có nhiều như vậy, thế giới này đã bị Tổng bộ Điều khiển định cấp là thế giới phế thải không thể kiểm soát, cho nên người ở đây sống hay c.h.ế.t chẳng có ý nghĩa gì cả. Trong mắt tao, bọn chúng chỉ là sâu kiến."
Cho nên g.i.ế.c một người hay g.i.ế.c sạch, chẳng có gì khác biệt.
Hôm nay sở dĩ bà ta đến đây, không phải vì biết trước Ôn Thiển ở đây. Mà đơn giản vì đây là căn cứ chính thức, nạn dân rất nhiều.
Cho nên chỉ cần bắt những người này làm con tin, thì không sợ không ép được Ôn Thiển ra mặt.
Nhưng không ngờ mọi chuyện còn đơn giản hơn dự tính, Ôn Thiển đang ở ngay đây.
Ôn Thiển nghe xong câu trả lời của bà ta, không hiểu sao trong lòng lại chẳng hề thấy bất ngờ. Dường như câu trả lời này là đáp án tiêu chuẩn, cũng từng tồn tại trong đầu cô.
Ôn Thiển bỗng nhớ ra một số chuyện, liên quan đến Tổng bộ Điều khiển.
Đúng như lời bà lão trước mặt nói, thế giới song song thực sự rất nhiều, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện đủ loại vấn đề.
Sự tồn tại của Tổng bộ Điều khiển chính là để bảo trì những thế giới này, tránh xảy ra tình trạng như thế giới hiện tại, biến thành trạng thái không thể kiểm soát.
Không để thế giới bị hủy diệt, nghe có vẻ rất vĩ đại đúng không?
Một nhóm người ngày đêm giám sát vô số thế giới song song, phát hiện vấn đề kịp thời phái người giải quyết.
Họ không cần thù lao, dù mỗi lần hành động gần như đều có thương vong, nhưng vẫn kiên trì làm việc này không ngừng nghỉ.
Mà nực cười là, khi họ từ bỏ những thế giới này, lại đơn giản và nhẹ nhàng đến mức khiến người ta phẫn nộ.
Tổng bộ Điều khiển đ.á.n.h giá một thế giới có còn cần thiết phải cứu vãn hay không, chủ yếu dựa vào cái gì? Dựa vào việc người được phái đến có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không.
Nếu đặc nhiệm hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi trở về Tổng bộ Điều khiển, thì mọi chuyện bình an vô sự.
Nếu đặc nhiệm không giải quyết được vấn đề hiện tại và c.h.ế.t ở đó, thì thế giới này sẽ bị định là từ bỏ. Đặc nhiệm cũng không được cứu viện.
Sẽ không phái thêm viện binh, sẽ không thay đổi phương án, trực tiếp từ bỏ.
Họ ngạo mạn cho rằng, vấn đề mà ngay cả nhân viên chiến đấu được Tổng bộ Điều khiển tuyển chọn kỹ càng cũng không giải quyết được, thì chính là vô phương cứu chữa, không cần lãng phí thêm thời gian ở đây.
Dù sao thế giới song song còn nhiều như vậy. Biến mất một cái cũng chẳng sao cả.
Giống như thế giới này mỗi giây mỗi phút đều có t.a.i n.ạ.n xe cộ xảy ra, trong thế giới song song cũng mỗi ngày đều có thế giới biến mất.
Chúng có thể biến mất vì bệnh dịch thiên tai, hoặc biến mất vì chiến tranh thế giới. Tóm lại nơi nào có con người thì ắt sẽ có tranh chấp, sẽ có sinh t.ử tồn vong, sẽ có những tai họa không thể lường trước.
Tất nhiên, thế giới biến mất đồng thời cũng sẽ có thế giới mới sinh ra, đây chính là điều kỳ diệu của vũ trụ.
Nguyên nhân ban đầu khiến Ôn Thiển bất mãn và nghi ngờ Tổng bộ Điều khiển, cũng nằm ở chỗ này.
Cô là đội trưởng đội đặc nhiệm, đội viên của cô được phái đến các thế giới thực hiện nhiệm vụ, gặp nguy hiểm không cho cô cứu viện, dù cô đang trong kỳ nghỉ có đủ thời gian, đây mẹ nó là cái quy định ch.ó má gì?!
Thế giới họ không cứu được thì không cần cứu nữa? Đây mẹ nó lại là chuyện cười nhảm nhí gì?!
Coi họ là cái gì? Là Thượng đế sao?
Họ cũng chỉ là con người thôi, dù gen đã được cải tạo, dù đã được sàng lọc kỹ càng vô số lần, nhưng họ rốt cuộc vẫn là con người!
Ôn Thiển đã trải qua rất nhiều lần đội viên t.ử vong, có thể nói đội đặc nhiệm là nơi thay người nhanh nhất và thường xuyên nhất trong tất cả các bộ phận.
Cô từng tức giận, từng hoang mang, từng bất lực và cũng từng tê liệt, cuối cùng cô bắt đầu phản kháng, rồi nhận được kết quả như thế này.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Ôn Thiển nhớ lại không ít chuyện cũ.
Cô nhìn bà lão trước mặt, giọng điệu có chút bất lực.
"Muốn g.i.ế.c tôi đến thế sao?"
Bà lão cười khẩy, "Đồ phế phẩm tinh thần bị ô nhiễm, không cần thiết phải giữ lại."
Ồ, đúng rồi, ô nhiễm tinh thần.
Ban đầu cô chính vì tiếp xúc với quá nhiều thế giới, thực hiện quá nhiều nhiệm vụ, nên mọi hành vi cuối cùng đều bị định nghĩa là "ô nhiễm tinh thần".
Trong cái Tổng bộ Điều khiển nhàm chán đến mức khiến người ta nghẹt thở đó, sự khác thường của cô bị mọi người coi là một loại bệnh tâm thần.
Không đùa đâu, là họ thực sự nghĩ như vậy, cho rằng tinh thần của cô đã bị ô nhiễm.
"Nhưng phải làm sao đây? Tôi còn chưa muốn c.h.ế.t." Ôn Thiển buồn rầu nói: "Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, tôi có bố mẹ có bạn bè, còn có bạn trai, ngày tháng tốt đẹp của tôi còn chưa hưởng đủ đâu."
"Chuyện này không do mày quyết định!"
Ôn Thiển hừ cười một tiếng, "Thật sự không do tôi quyết định thì tại sao bây giờ tôi vẫn đứng đây yên lành."
"Mày...!"
"Bà già à, đã bà vừa nói thế giới song song có nhiều như vậy, biến mất một cái cũng chẳng sao. Vậy thì tương tự, Tổng bộ Điều khiển có nhiều người như vậy, thiếu một mình bà, cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu nhỉ?"
Nụ cười của Ôn Thiển rạng rỡ.
"Đã đến rồi thì đừng hòng đi nữa."
"Nực cười!" Bà lão lạnh lùng quát lớn, "Dựa vào mày bây giờ mà đòi g.i.ế.c tao?"
Chiến lực và ký ức của cô đã sớm bị xóa sạch, dù bây giờ đột phá gông cùm và có được một số năng lực, nhưng cũng tuyệt đối không thể so sánh với lúc trước!
Bà lão nhìn Ôn Thiển, trong mắt đầy vẻ u ám.
Người này không thể giữ lại, bởi vì cô hết lần này đến lần khác thoát khỏi sự kiểm soát của Tổng bộ Điều khiển.
Kiểm soát tinh thần ban đầu là một lần, rõ ràng chương trình biên soạn gen của mọi người đều giống nhau, duy chỉ có cô xảy ra biến dị, còn lây nhiễm cho cả một đám người!
Sau khi xóa ký ức và chiến lực, cô vốn nên c.h.ế.t ở thế giới trước.
Dù mạt thế đó vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát, nhưng Tổng bộ Điều khiển đã can thiệp vào cơ thể cô, khiến cô không thể tiến hóa ra dị năng giống như những người khác.
Nhưng điều khiến tất cả mọi người vạn lần không ngờ tới là, trong tình huống đó, cô lại tiến hóa ra dị năng tàng hình để giữ mạng!
Hơn nữa không biết vì lý do gì, cô lại chuyển đến thế giới này. Theo thông tin liên quan hiện tại, cô đã có một phần chiến lực và dị năng, cho nên Tổng bộ Điều khiển muốn giải quyết cô càng sớm càng tốt, chứ không phải tiêu diệt cô thông qua sự hủy diệt của thế giới này.
Dù làm vậy là vi phạm quy định liên quan, nhưng tiếp tục kéo dài không có lợi gì cho Tổng bộ Điều khiển, không ai dám chắc cô còn gây ra rắc rối gì nữa không.
Nếu cô lại trốn thoát khỏi thế giới này, trốn đến thế giới khác, thì phải làm sao?
Chỉ cần cô còn sống, Tổng bộ Điều khiển sẽ gặp nguy hiểm.
Bà lão siết c.h.ặ.t cây gậy trong tay, cùng lúc đó, từ trong bóng tối sau lưng bà ta lại xuất hiện rất nhiều bóng người.
Ôn Thiển nhìn những bóng người đang đi về phía mình, tạm thời vẫn chưa nhìn rõ dung mạo của họ. Nhưng nghĩ cũng biết, chắc chắn không phải đến giúp mình.
"Có g.i.ế.c được bà hay không, phải thử mới biết chứ. Nói thật lòng, các người phái đến bao nhiêu người, chẳng có ai đ.á.n.h đ.ấ.m ra hồn cả."
Ôn Thiển vừa nói vừa khởi động gân cốt.
"Bà già sống từng tuổi này rồi cũng đừng ngây thơ quá, chẳng lẽ bà nghĩ, dựa vào các người mà g.i.ế.c được tôi?"
