Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 327: Cảm Giác Không Làm Mà Hưởng Thật Tuyệt Vời!
Cập nhật lúc: 27/12/2025 14:06
Ôn Nhượng chắc chắn không được như ý nguyện.
Đừng nói bây giờ bắt Ôn Thiển và Mặc Hàn ra ngoài g.i.ế.c tang thi, ngay cả ngày hôm sau, họ cũng chẳng ra khỏi cửa được.
Bởi vì tình hình thời tiết bên ngoài thực sự quá tồi tệ.
Chỉ qua một đêm, sương mù trên biển ngày càng dày đặc, tầm nhìn chưa đầy hai mét. Gió lớn thổi sóng biển cao mấy mét, nếu không phải con tàu này đủ lớn, thì đã bị lật úp trong tích tắc.
Trong tình huống này, Phó Thịnh chắc chắn sẽ không cùng họ ra ngoài mạo hiểm nữa.
Hơn nữa vệ sĩ của hắn là Hạ Nhiên tối qua đã biến mất, hắn bây giờ rất thiếu cảm giác an toàn. Nên hắn quyết định kiên quyết không rời khỏi tàu, còn phải nghĩ cách giữ chân chiến lực mạnh nhất là Mặc Hàn ở bên cạnh.
Phó Thịnh tối qua đã phái người lên bờ xem xét tình hình, nhưng vì Ôn Thiển phóng một mồi lửa thiêu rụi hết những cái xác đó, nên họ cũng không xác định được Hạ Nhiên có ở trong đó hay không.
"Dù sao trước đó tìm bao nhiêu nơi cũng chẳng thấy vật tư, hay là chúng ta bỏ cuộc đi." Phó Thịnh khuyên. "Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, chúng ta về bàn bạc kỹ lại, qua đợt này đi thành phố khác xem sao?"
"Vậy lần này chúng tôi ra ngoài, chẳng phải là tay trắng trở về sao." Mặc Hàn khó xử nói: "Phó tổng cũng biết căn cứ tôi đông người như vậy, đều phải ăn cơm cả."
Phó Thịnh c.h.ử.i thầm trong lòng, mẹ kiếp ai mà chẳng phải ăn cơm? Chỉ có các người phải ăn chắc?
Nhưng ngoài miệng hắn vẫn rất biết điều, vì nếu hôm nay Mặc Hàn thực sự mang cả người của anh và Ôn Thiển đi, thì hắn thực sự gặp nguy hiểm rồi.
Mặc dù không nhìn rõ tình hình trên bờ hiện tại, nhưng hắn chắc chắn, ở đây rất nguy hiểm, nguy hiểm gấp mấy lần trước đó.
Thế là Phó Thịnh c.ắ.n răng nói: "Nếu vật tư của căn cứ Mặc trưởng quan không đủ, tôi vẫn có thể giúp cung cấp một ít. Mọi người giúp đỡ lẫn nhau, là chuyện nên làm mà."
Ôn Thiển ở bên cạnh nghe thấy lời này, lên tiếng.
"A! Tối qua tôi hình như bị Hạ Nhiên đ.á.n.h bị thương rồi!" Cô ôm bụng vẻ mặt đau đớn nhìn Phó Thịnh, hỏi: "Phó tổng, thật sự không phải ông phái cô ta dẫn người đến g.i.ế.c tôi đấy chứ?"
Phó Thịnh tức đến hít một hơi khí lạnh.
Con nhóc c.h.ế.t tiệt này! Ăn vạ không biết chán à?
"Không phải tôi! Tối qua tôi đã nói rồi, tôi hoàn toàn không biết chuyện này! Hơn nữa Ôn Thiển, tối qua cô nói với tôi là đau tay, sao hôm nay lại chuyển xuống bụng rồi?"
"Tôi đau toàn thân không được à? Ông còn hỏi nữa là tôi nằm lăn ra đất đấy!"
Phó Thịnh không dám nói nữa.
Cô mà nằm xuống, không tống tiền hắn mấy chục tấn lương thực thì chắc không chịu đứng dậy đâu.
Ôn Thiển rất hài lòng với phản ứng của hắn, đứng thẳng người nói.
"Hay là thế này đi, Phó tổng, hôm nay tôi ở lại tàu nghỉ ngơi với ông một ngày, ngày mai hẵng ra ngoài tìm vật tư. Hôm nay chúng ta chơi đấu địa chủ đi, nhưng có cá cược nhé."
Người của căn cứ Ôn Thiển nghe thấy lời này, mắt tối sầm lại.
Cô đang nói cái gì vậy!
Trong lòng cô không có chút khái niệm nào sao?
Chỉ với chút trình độ gà mờ đó mà muốn đ.á.n.h bài thắng đồ của người ta?
Tần Bạch Trúc và những người khác nhao nhao bước tới, lắc đầu lia lịa với cô.
Ôn Thiển vẻ mặt không phục, "Các người coi thường tôi đúng không?"
Tần Bạch Trúc: "Đúng. Cho nên xin cô, tự biết mình biết ta chút đi."
Ôn Thiển: "..."
Phó Thịnh thấy đám người kia không giống như đang giả vờ, do dự một lát rồi đồng ý với Ôn Thiển.
"Được thôi, hiếm khi được thư giãn, nghe theo cô. Cô muốn cược gì?"
Ôn Thiển quay đầu nhìn hắn. "Ông mà thua một ván thì đưa tôi một vạn tinh hạch tang thi, một tấn gạo. Tôi mà thua một ván thì đưa ông hai tấn gạo, thế nào?"
Tần Bạch Trúc và những người khác quay người đập đầu vào tường, muốn nhảy tàu.
Phó Thịnh bật cười thành tiếng, cũng không biết Ôn Thiển lấy đâu ra dũng khí đó.
"Được, đồng ý. Nhưng chúng ta nói trước lời khó nghe, đến lúc đó cô không được đổi ý đâu đấy. Bao nhiêu người nhìn vào, chúng ta phải giữ lời, đúng không?"
"Đúng. Chúng ta phải giữ lời."
Phó Thịnh nhìn Mặc Hàn, hỏi: "Mặc trưởng quan chơi không?"
Mặc Hàn im lặng vài giây, "Tôi không giỏi món này lắm."
"Không sao, chúng ta chơi vui thôi mà."
"Được rồi, tiếp các người vậy." Mặc Hàn bất đắc dĩ nói.
Rất nhanh, mọi người di chuyển đến phòng đ.á.n.h bài trong khoang tàu.
Bên phía Ôn Thiển ai nấy đều ủ rũ như đưa đám, bên phía Phó Thịnh thì ngược lại hoàn toàn.
Nhưng rất nhanh, không khí trong phòng dần thay đổi.
Mắt Tần Bạch Trúc và mọi người càng mở càng to, không dám tin người ngồi đó toàn thân toát ra vẻ "tự tin", "vô địch" kia là Ôn Thiển.
Cô không biết chơi mà?!
Lúc đ.á.n.h bài với họ trong căn cứ cô còn trộm bài cơ mà! Giấu lá bài to dưới m.ô.n.g ấy! Còn trẻ con hơn cả trẻ con!
Sắc mặt Phó Thịnh ngày càng đen, hắn chơi năm ván rồi, chưa thắng ván nào.
Ván thứ sáu kết thúc, Phó Thịnh ném bài lên bàn, cau mày nhìn Ôn Thiển.
Sau lưng Ôn Thiển toàn là người của hắn, nếu có giở trò gì, không thể không bị phát hiện.
Nhìn phản ứng của người căn cứ cô trước đó, cô quả thực không giống người biết chơi. Nhưng tình hình hiện tại là thế nào?
Ôn Thiển cười nhìn Phó Thịnh, biết rõ còn hỏi.
"Sao thế Phó tổng? Không thích đấu địa chủ à? Thế chúng ta đổi món khác? Đánh mạt chược nhé?"
Phó Thịnh: "Được!"
"Nhưng tôi không chơi máy mạt chược tự động đâu, lòng người khó đoán, đúng không Phó tổng?"
Phó Thịnh sai người mang mạt chược đến, Thôi Nham bị bắt ngồi cạnh Phó Thịnh cho đủ tay.
Nhưng kết quả là, Phó Thịnh thua càng t.h.ả.m hơn.
Cả buổi sáng, Ôn Thiển thắng từ tay Phó Thịnh hai mươi vạn tinh hạch hai mươi tấn gạo, hoàn toàn không biết mùi vị thua cuộc là gì.
Cuối cùng, cô xoa bụng, buông một câu "Tôi đói rồi", khiến Phó Thịnh thở phào nhẹ nhõm.
"Đói rồi thì mau đi ăn cơm đi! Nghỉ chơi đã!"
Phó Thịnh đập bàn đứng dậy, đùng đùng bỏ đi.
Ôn Thiển vui vẻ dựa lưng vào ghế, cảm giác không làm mà hưởng này thật tuyệt vời!
Nhóm Tần Bạch Trúc xem kịch vui cả buổi sáng, không nhịn được hỏi cô.
"Cô không biết chơi mà?"
"Cô ấy không biết chơi?" Nghiệp Tinh Hoa nghe thấy lời này bật cười. "Các cậu có cơ hội thì đi hỏi Mộ Bắc Xuyên xem, năm đó bị cô ấy thắng đến mức không nói nên lời như thế nào."
Cố Nhiên: "Cô ấy chơi mấy trò này chưa bao giờ thua."
Ôn Thiển đứng dậy vỗ vai Tần Bạch Trúc, bất đắc dĩ nói.
"Hết cách rồi, quá mạnh là thế đấy. Nhưng chơi xấu cũng là một cách chơi mà, đúng không? Nếu tôi cứ thắng mãi, sao các cậu chịu chơi cùng tôi chứ?"
Tần Bạch Trúc lạnh mặt không nói gì.
Ôn Thiển lại nói: "Sau này chơi mạt chược với các cậu tôi cũng sẽ nhường, yên tâm."
Đối với người Tứ Xuyên như Tần Bạch Trúc, đây quả thực là một sự sỉ nhục.
"Về chơi ngay! Không được nhường!"
Ôn Thiển: "Cái này là cậu nói đấy nhé, đến lúc đó đừng hối hận."
Ôn Thiển vui vẻ bước ra khỏi phòng đ.á.n.h bài, về phòng mình.
Mặc Hàn theo sát phía sau, sau nữa là Ôn Nhượng.
Mặc Hàn định nhốt Ôn Nhượng ở ngoài cửa, "Cậu có thể đừng như cái đuôi bám theo chúng tôi được không?"
"Không thể." Ôn Nhượng thành thật trả lời: "Ghen tị làm con người ta xấu xí, tôi bây giờ chính là kẻ ăn chanh chua loét không chịu được cảnh người khác ân ân ái ái, cậu làm gì được tôi?"
"Đường Khê tối qua kích thích cậu thế nào? Khiến đầu óc cậu không bình thường rồi à?"
Mặt Ôn Nhượng đỏ bừng, một tay che mặt, một tay đ.ấ.m Mặc Hàn một cái, thẹn thùng hết sức.
Mặc Hàn: "?"
Nói cậu ta ngu ngốc, còn hơi oan uổng cho hai chữ ngu ngốc.
