Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 333: Bắt Mặc Hàn Giao Ôn Thiển Ra

Cập nhật lúc: 28/12/2025 06:01

"Chẳng có gì đáng nói."

Mộ Dung Diễm lặp lại mấy chữ này, rồi cười khẩy.

"Vậy sao cô ta dám bắt nạt con gái tôi chứ?"

Phó Thịnh cười gượng gạo, thầm nghĩ tôi cũng muốn biết lắm đây.

Vì sự cứng đầu của Ôn Thiển trước đó, nên bây giờ Phó Thịnh cũng từ bỏ ý định giúp cô, chỉ muốn xem cô nếm chút mùi đau khổ.

Hắn do dự một chút, nói: "Cô gái nhỏ trông cũng khá xinh xắn, nếu không cũng chẳng lọt vào mắt xanh của Mặc trưởng quan, đúng không?"

Phó Thịnh hai ba câu đã lái chủ đề sang Mặc Hàn.

"Theo tôi biết, quan hệ giữa Ôn Thiển và Mặc trưởng quan không bình thường. Lần này xảy ra mâu thuẫn tranh chấp với Mộ Dung tiểu thư, chắc cô ta cũng ỷ vào việc có Mặc trưởng quan chống lưng, nên mới dám làm vậy."

Mộ Dung Nhã nghe xong lời Phó Thịnh, hừ lạnh một tiếng.

"Cháu thấy cô ta đáng nói cũng chỉ có mỗi cái mặt đó thôi! Để xem rạch nát mặt cô ta rồi, Mặc Hàn có còn bảo vệ cô ta như thế nữa không?!"

Mấu chốt của vấn đề nằm ở Mặc Hàn, điều này khiến Mộ Dung Diễm nhíu mày thật c.h.ặ.t.

Tên Mặc Hàn này quả thực hơi khó chơi.

Mộ Dung Diễm trước đây chưa từng gặp Mặc Hàn, ông ta đã nghe ngóng một vòng ở Kinh Bắc, trong số người quen biết cũng chẳng ai hiểu rõ về người này.

Chẳng ai biết anh ta đột nhiên chui ra từ đâu, tóm lại thái độ của đám cao tầng đối với anh ta đều giống nhau đến lạ, kiểu vừa có chút coi thường, nhưng lại rõ ràng không làm gì được anh ta.

Điều này khiến Mộ Dung Diễm càng thêm tò mò về con người Mặc Hàn.

Thêm vào đó gió chiều hiện tại đều thổi về phía Tân Thành, trong một khoảng thời gian dài sắp tới, Tân Thành đều sẽ trở thành trọng điểm, thậm chí là thành phố tác chiến trung tâm của cả nước. Điều này khiến thân phận chấp hành quan căn cứ chính thức Tân Thành của Mặc Hàn, cũng trở nên quan trọng hơn.

Mộ Dung Diễm cụp mắt im lặng không nói, Phó Thịnh thấy thế, hỏi.

"Mộ Dung tiên sinh lần này đến Tân Thành, không biết sẽ ở lại bao lâu?"

"Tạm thời chưa xác định." Mộ Dung Diễm nhìn sang, thẳng thắn nói: "Một số tin đồn bên ngoài chắc ông cũng nghe rồi, sau này, rất có thể tôi phải nhờ Phó tổng chiếu cố đấy."

Phó Thịnh biết ông ta ám chỉ việc cấp trên có ý định ưu tiên khôi phục sản xuất xây dựng ở Tân Thành, vội vàng cười nói.

"Mộ Dung tiên sinh nói đùa rồi, nếu ông đến Tân Thành, thì sau này căn cứ lớn nhất Tân Thành, chắc chắn phải đổi sang họ Mộ Dung rồi."

Lời này của Phó Thịnh có vài phần tâng bốc, nhưng cũng có vài phần thật lòng, dù sao thực lực của nhà Mộ Dung cũng bày ra đó.

Hiện tại mấy căn cứ bên phía họ về cơ bản đều dựa vào nhà Mộ Dung nuôi sống, nếu Mộ Dung Diễm chuyển hết số tài nguyên này đến Tân Thành, thì cái căn cứ rách nát của Mặc Hàn, căn bản chẳng tính là gì!

Con người đều thức thời, đến lúc đó chỉ cần đàm phán điều kiện tốt, muốn đào những người có chút bản lĩnh dưới trướng Mặc Hàn đi cũng không phải vấn đề gì.

Phó Thịnh có ý muốn leo lên con thuyền của nhà Mộ Dung, cho nên lúc này, hắn cũng muốn thể hiện thành ý của mình.

Phó Thịnh ra hiệu cho người bên cạnh, rất nhanh, người đó mang đến một tấm bản đồ.

Phó Thịnh đưa bản đồ cho Mộ Dung Diễm, chỉ vào một vị trí trên đó, nói.

"Mộ Dung tiên sinh thấy mảnh đất này thế nào?"

Mộ Dung Diễm liếc nhìn bản đồ, thấy Phó Thịnh chỉ vào một khu dân cư.

Nơi đó gần biển, bên cạnh sát công viên rừng rậm, tựa núi nhìn sông, xét riêng về vị trí địa lý thì rất tốt, rất thích hợp để ở.

Phó Thịnh thấy Mộ Dung Diễm không lên tiếng, lại nói.

"Trước khi thời tiết cực lạnh ập đến, tôi từng phái thuộc hạ đi dạo quanh thành phố mấy vòng, chọn lựa một số địa điểm thích hợp để xây căn cứ.

Chỗ này rất tốt, vị trí nằm giữa chỗ tôi và căn cứ Tân Thành, mặc dù khu biệt thự này không lớn, nhưng sau này hoàn toàn có thể mở rộng.

Nếu Mộ Dung tiên sinh ưng ý, tôi sẽ sắp xếp người qua đó chiếm chỗ trước, tiện cho các ông khởi công xây căn cứ bất cứ lúc nào."

Mộ Dung Diễm trầm tư một lát, đáp lại.

"Cảm ơn ý tốt của Phó tổng, tôi suy nghĩ thêm đã. Nếu Phó tổng tiện, mấy hôm nữa tôi và Phó tổng cùng đến chỗ ông nói xem thử, thế nào?"

"Được chứ, vậy tôi đợi tin của Mộ Dung tiên sinh."

Mộ Dung Diễm mới đến Tân Thành, chưa hiểu rõ nơi này.

Hiện tại xem ra vị trí Phó Thịnh nói quả thực không tồi, nhưng nó quá gần biển.

Khí hậu thay đổi hiện nay quá quỷ dị, mặc dù Tân Thành không nằm trong vành đai động đất, cũng chưa từng xuất hiện thiên tai như sóng thần. Nhưng trong thời mạt thế, ai dám lấy kinh nghiệm trước đây ra đảm bảo chứ?

Huống hồ xây căn cứ không phải chuyện nhỏ, chọn xong vị trí, đồng nghĩa với việc sau này họ phải sống ở đó một thời gian rất dài, cho nên Mộ Dung Diễm cần phải lựa chọn thật kỹ càng.

Mộ Dung Diễm và Phó Thịnh trò chuyện thêm một lúc, sau đó nghỉ lại một đêm ở căn cứ Tây Thành. Sáng hôm sau, ông ta dẫn Mộ Dung Nhã xuất phát đến căn cứ Tân Thành.

Phó Thịnh biết đây là đi tìm Mặc Hàn tính sổ, vì hiện tại chỉ có bên phía Mặc Hàn biết Ôn Thiển đang ở đâu.

Mộ Dung Diễm muốn đòi lại công bằng cho con gái, thì chắc chắn phải bắt Mặc Hàn giao người ra mới được.

Nhận thấy có kịch hay để xem, Phó Thịnh chủ động đề nghị đi cùng.

Đoàn người đến căn cứ Tân Thành, trước đó không hề gọi điện báo cho Mặc Hàn.

Khi Mặc Hàn biết chuyện, họ đã ở ngoài cổng căn cứ rồi.

Mặc Hàn vừa kết thúc một cuộc họp qua điện thoại, đặt điện thoại xuống đã nghe Nghiệp Tinh Hoa báo cáo, nói cha con Mộ Dung Diễm và Phó Thịnh đang ở ngoài căn cứ.

Cậu ta vừa dứt lời, đã nhạy bén cảm nhận được nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống.

Nhìn gương mặt lạnh như băng của Mặc Hàn, Nghiệp Tinh Hoa thầm thở dài.

Mặc Hàn hai ngày nay bận đến mức không có thời gian ăn cơm, mấy kẻ nhà giàu rảnh rỗi này, đúng là biết cách gây phiền phức cho người khác.

Mặc Hàn nén giận, đã đoán được nguyên nhân Mộ Dung Diễm đến đây.

Đúng lúc điện thoại lại reo, anh nhìn Nghiệp Tinh Hoa, nói: "Đưa họ đến khu tiếp khách đợi trước, tôi còn chút việc, xong sẽ qua."

Nghiệp Tinh Hoa vội vàng quay người đi làm, đưa người đến nơi, truyền đạt lại lời Mặc Hàn, không ngờ đối phương hoàn toàn không tin.

Đặc biệt là Phó Thịnh, vì hắn từng có kinh nghiệm bị Mặc Hàn cho leo cây ngoài cổng căn cứ, nên hắn tin chắc lần này Mặc Hàn cũng cố ý.

Mộ Dung Diễm thì phản ứng không lớn lắm, dù sao cũng là lần đầu đến đây, lần đầu gặp Mặc Hàn, ông ta không muốn làm căng, nên định cho đối phương chút thể diện.

Nhưng Mộ Dung Nhã mấy ngày nay đã ấm ức muốn c.h.ế.t, ngày nào cũng tiêm t.h.u.ố.c uống t.h.u.ố.c, cứ nhắm mắt lại là nhớ đến bộ mặt ngông cuồng của Ôn Thiển, nên cô ta nóng lòng muốn bố đòi lại công bằng cho mình.

"Bố, Mặc Hàn chắc chắn cố ý! Con không tin anh ta bận đến mức ngay cả thời gian gặp mặt chúng ta một lần cũng không có! Con biết văn phòng anh ta ở đâu, chúng ta đi tìm anh ta!"

Nghiệp Tinh Hoa người còn chưa đi, nghe thấy Mộ Dung Nhã nói vậy, sắc mặt trầm xuống.

"Mộ Dung tiểu thư nói vậy có phải hơi thiếu lương tâm không? Trưởng quan chúng tôi vì sự an nguy và phát triển của Tân Thành, mỗi ngày bận đến mức cơm không kịp ăn, sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt là gặp các người mà giả vờ bận đâu!"

"Đồ ch.ó cậy gần nhà! Đến mày cũng dám bắt nạt tao?"

Mộ Dung Nhã đứng dậy, tát thẳng vào mặt Nghiệp Tinh Hoa.

"Đừng tưởng tao không biết mày có quan hệ tốt với con ả họ Ôn kia, hừ, tao nói cho mày biết, tao sẽ không để nó sống yên ổn đâu!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 333: Chương 333: Bắt Mặc Hàn Giao Ôn Thiển Ra | MonkeyD