Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 348: Cảm Thấy Ôn Thiển Giống Kẻ Biến Thái
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:34
Mộ Dung Nhã nói xong câu này, Mộ Dung Diễm khẽ cau mày, không lên tiếng.
Ông ta chỉ vỗ nhẹ mu bàn tay Mộ Dung Nhã an ủi, ý bảo cô ta đừng nóng vội.
Phó Thịnh thấy Mộ Dung Diễm còn chưa tỏ thái độ, mình càng không cần thiết phải hứa hẹn gì. Thế là hắn cười nói lảng sang chuyện khác, đợi Ôn Thiển đến.
Ôn Thiển đến căn cứ Tây Thành đúng giờ, còn dẫn theo một đám tang thi đuổi theo dọc đường, khiến lính gác căn cứ luống cuống tay chân một hồi.
Đến ngoài cổng căn cứ, Ôn Thiển mới bảo Trì Trần biến thành hình dáng Lâm Yến. Dù sao thời gian hiệu lực chỉ có một tiếng, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
Người tiếp ứng xác nhận thân phận Ôn Thiển xong, mở cửa cho vào.
Cùng lúc đó, Phó Thịnh nghe được báo cáo của thủ hạ ở cổng qua bộ đàm.
Phó Thịnh và Mộ Dung Diễm trước đó vẫn luôn tò mò, hôm nay Ôn Thiển đến sẽ mang theo bao nhiêu người, bao nhiêu xe.
Cũng vì không xác định được phô trương thanh thế lần này của đối phương, nên họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng khi Phó Thịnh nghe nói, Ôn Thiển chỉ lái một chiếc xe bảy chỗ đến, hắn thực sự không nhịn được kinh ngạc.
Chiếc xe bảy chỗ rách nát, trừ người ngồi trong xe ra, còn chứa được bao nhiêu đồ? Con nhóc c.h.ế.t tiệt này hôm nay thực sự đến lấy vật tư sao?
Nghĩ mãi không ra Ôn Thiển định giở trò gì, trái tim Phó Thịnh treo lơ lửng giữa không trung.
Trì Trần vì quá hiểu rõ môi trường căn cứ Tây Thành, nên sau khi vào trong, liền phát hiện người dẫn đường đang đưa họ về phía khu nhà ở, chứ không phải khu kho chứa vật tư.
Xe chạy gần hai mươi phút mới dừng lại.
Ôn Thiển nhìn thấy Phó Thịnh đứng ở cửa biệt thự, cười cười, trêu chọc: "Phó tổng thật có lòng, trời lạnh thế này mà đích thân ra đón."
Phó Thịnh đâu phải có lòng với cô, hắn chỉ đơn thuần là lo lắng, sợ tin tức của mình sai lệch, Ôn Thiển dẫn theo Mặc Hàn trực tiếp xông vào, nên mới ra làm màu chút thôi.
Phó Thịnh nở nụ cười giả tạo, nhìn chằm chằm chiếc xe màu đen kia.
Khi người trong xe lần lượt bước xuống, nụ cười trên mặt hắn cũng dần dần biến mất.
Đặc biệt là sau khi nhìn thấy khuôn mặt của "Lâm Yến", biểu cảm của hắn càng đông cứng lại trong giây lát.
Có vài giây ngắn ngủi, Phó Thịnh cảm thấy mình khó thở.
Mẹ kiếp!
Thảo nào chỉ lái một chiếc xe đến, hóa ra là mang theo cái kho di động sống!
Trái tim đang treo lơ lửng của Phó Thịnh cuối cùng cũng rơi xuống vực thẳm, c.h.ế.t hẳn.
Lần trước Lâm Yến đến căn cứ Tây Thành, vừa lấy đồ vừa phá hoại, chọc Phó Thịnh tức đến tăng huyết áp! Đến tận bây giờ, hắn nhìn thấy khuôn mặt kia vẫn còn bị ám ảnh tâm lý!
Phó Thịnh người cứng đờ đứng tại chỗ, thật sự không ngờ, nhân vật quan trọng như Lâm Yến, Mặc Hàn lại dễ dàng phái đến bên cạnh Ôn Thiển như vậy! Anh ta có biết dị năng không gian của tên nhóc này dùng tốt thế nào không?!
Ôn Thiển xuống xe nhìn thấy biểu cảm của Phó Thịnh, không nhịn được cười trộm.
Trì Trần không biết ân oán giữa Phó Thịnh và Lâm Yến trước đây, cậu ta thấy Phó Thịnh cứ trừng mắt nhìn mình hung tợn, liền không kiêu ngạo không tự ti nhìn lại.
Cái vẻ không sợ trời không sợ đất đó, lại chọc tức Phó Thịnh!
Khiêu khích! Đây quả thực là khiêu khích trắng trợn!
"Phó tổng, đã lâu không gặp."
Ôn Thiển đi đến trước mặt Phó Thịnh, chủ động chào hỏi. Phó Thịnh lúc này mới cố gắng thu hồi tầm mắt từ trên mặt "Lâm Yến", chuyển sang người cô.
Sắc mặt Phó Thịnh âm trầm, im lặng vài giây, giới thiệu cho Ôn Thiển.
"Đây là ông Mộ Dung Diễm đến từ Kinh Bắc và con gái ông ấy Mộ Dung Nhã."
Ôn Thiển nghiêng đầu nhìn hai cha con bên cạnh, ánh mắt lướt nhẹ qua mặt Mộ Dung Nhã, chạm mắt với Mộ Dung Diễm.
"Xin chào." Ôn Thiển nhẹ giọng nói, cô vừa dứt lời, liền nghe thấy Mộ Dung Nhã khó chịu hỏi.
"Sao cô mặt dày đến đây được vậy?"
Ôn Thiển vẻ mặt nghi hoặc, "Tôi đến lấy đồ của mình, tại sao phải mặt dày?"
"Cô...!"
"Được rồi, bên ngoài trời lạnh đất đóng băng, vào nhà nói chuyện." Mộ Dung Diễm cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, đi trước vào nhà.
Ôn Thiển nhún vai với Mộ Dung Nhã, chọc Mộ Dung Nhã tức muốn đ.á.n.h cô. Nhưng ký ức sâu sắc về lần bị cô dạy dỗ trước đó vẫn còn in trong xương tủy, nên ít nhiều vẫn có chút không dám.
Ôn Thiển biết Phó Thịnh sẽ không sảng khoái giao vật tư cho mình, cho dù hắn đã đồng ý, cho nên liền đi theo mấy người vào nhà.
Trong biệt thự, điều hòa đang bật, nhiệt độ thích hợp.
Mặc dù cư dân tầng lớp thấp trong căn cứ Phó Thịnh sống rất khổ cực, nhưng hắn chưa bao giờ bạc đãi bản thân. Cho nên rét đậm hay nóng bức gì đó đối với hắn, chỉ cần không ra khỏi cửa thì không thành vấn đề.
Mộ Dung Nhã ngồi xuống sofa, thấy Ôn Thiển đến đây mà không có chút sợ hãi nào, trong lòng nuốt không trôi cục tức này.
Ánh mắt cô ta khẽ chuyển, suy nghĩ một lát, hỏi Ôn Thiển: "Cô biết chú Phó ở đây có một khu vui chơi tang thi không?"
Ôn Thiển hơi ngẩn ra, nghe thấy Mộ Dung Nhã lại nói.
"Cô không sợ tôi ném cô vào đó cho tang thi ăn sao?"
Mộ Dung Nhã vốn tưởng mình nói câu này, sẽ nhìn thấy một tia sợ hãi trên mặt Ôn Thiển.
Nhưng cô ta vạn lần không ngờ tới, mắt Ôn Thiển lại sáng rực lên trong nháy mắt!
Muốn nhốt cô cùng với đám tang thi cao cấp đặc cấp của Phó Thịnh? Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Khi nào? Bây giờ à? Cô đồng ý! Cô lúc nào cũng được!
Ôn Thiển nhất thời không kiểm soát được biểu cảm của mình, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Mộ Dung Nhã: "..."
Mộ Dung Nhã đột nhiên cảm thấy cô giống một kẻ biến thái.
Người này không biết khu vui chơi tang thi là nơi nào sao? Cho dù không biết, chỉ nghe cái tên đó cũng đoán ra được đại khái chứ?
Mộ Dung Diễm và Phó Thịnh nhìn thấy phản ứng của Ôn Thiển, cũng lạnh sống lưng.
Đặc biệt là Phó Thịnh, không biết tại sao, hắn đột nhiên có một cảm giác -
Đó là đừng để Ôn Thiển đến gần khu vui chơi tang thi! Nếu không sẽ gặp xui xẻo lớn!
Cảm giác này đến thật khó hiểu, nhưng lại khiến Phó Thịnh tim đập chân run.
Ôn Nhượng quay đầu nhìn em gái, quả thực không nỡ nhìn thẳng.
May mà Mộ Dung Nhã chỉ nói miệng, nếu thật sự đưa Ôn Thiển đến đó, con nhóc c.h.ế.t tiệt này tám phần mười nước miếng chảy ròng ròng rồi.
Ôn Thiển hậu tri hậu giác, thu lại nụ cười.
Cô đi đến chiếc sofa rộng rãi bên cạnh ngồi xuống, nhìn Phó Thịnh, hỏi thẳng: "Phó tổng, khi nào chúng ta đi lấy vật tư?"
"Vẫn còn sớm, không vội." Phó Thịnh đè nén cảm giác không ổn trong lòng, gượng gạo nói với Ôn Thiển: "Hiếm khi cô đến căn cứ tôi một chuyến, hay là ở lại đây chơi một thời gian?"
Mắt Ôn Thiển lại sáng lên.
Phó Thịnh: "..."
Rất muốn đuổi cô đi ngay bây giờ. Ngay lập tức, ngay bây giờ.
Ôn Thiển khó xử trả lời: "Mặc dù tôi cũng rất muốn đồng ý, nhưng đáng tiếc, tôi còn có việc quan trọng phải làm, cho nên hôm nay phải về."
"Cô có thể có việc gì?" Mộ Dung Nhã tiếp lời hỏi: "Về bám lấy Mặc Hàn à?"
Ôn Thiển nhìn Mộ Dung Nhã, dưới vẻ mặt bình tĩnh có chút tức giận.
Không phải giận Mộ Dung Nhã thích Mặc Hàn, chỉ là cảm thấy với thân phận bối cảnh này của cô ta, cô ta não tàn hơi quá đáng rồi.
