Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 572: Đồ Gà Mờ, Đã Lâu Không Gặp
Cập nhật lúc: 11/01/2026 19:22
"Đồ gà mờ, đã lâu không gặp."
Ôn Thiển chặn đường Hạ Nhiên, mở miệng là một đòn chí mạng.
Bước chân Hạ Nhiên dừng lại, theo bản năng lùi về sau một bước, cố gắng kéo giãn khoảng cách với Ôn Thiển.
Ôn Thiển nhìn phản ứng của cô ta, khẽ nhướng mày. Tuy không nói gì, nhưng ánh mắt và nụ cười bên môi lại đủ châm chọc.
Sự áp sát đột ngột của Ôn Thiển cũng dọa đám người sau lưng Hạ Nhiên giật mình, dù sao cũng là nhân vật trong truyền thuyết, bất kể trước đây đã gặp người thật hay chưa, cảm giác sợ hãi trong lòng đã tích tụ đủ nhiều rồi.
Hạ Nhiên cố tỏ ra bình tĩnh đứng tại chỗ, cách Ôn Thiển chỉ hơn một mét, điều này khiến lông tơ toàn thân cô ta dựng đứng.
Rõ ràng mấy tháng trước cũng từng gặp Ôn Thiển, nhưng lúc đó hoàn toàn không có cảm giác này.
"Không phải đặc biệt đến bắt tôi sao? Chạy cái gì?" Ôn Thiển thấy cô ta không lên tiếng, nghi hoặc hỏi. "Làm ra trận thế lớn thế này, chắc không phải đến giúp tôi g.i.ế.c tang thi chứ?"
Tầm mắt Hạ Nhiên vượt qua Ôn Thiển, tìm kiếm Hà Thanh vừa rời đi.
Cách đó vài mét, Hà Thanh đã bị Hùng Ngọc Song đá ngã lăn ra đất.
Hùng Ngọc Song nhìn thấy hắn là bực mình, không nhịn được vừa đ.á.n.h hắn vừa c.h.ử.i bới.
"Chính mày tự xưng là mạnh nhất Tổng đài điều khiển hả? Chính mày dẫn theo một đám sắt vụn đi bắt bọn tao khắp nơi hả! Coi thường Hạ Nhiên thì thôi đi, mày dựa vào đâu mà coi thường bọn tao?"
Hùng Ngọc Song càng nói càng tức.
"Thứ mèo mả gà đồng nào cũng dám so sánh với đội trưởng nhà tao! Còn mạnh nhất, tao thấy mày là mạnh mồm thì có! Đến tao còn đ.á.n.h không lại, đồ gà mờ!"
Hùng Ngọc Song đi theo Ôn Thiển lâu ngày, mấy câu c.h.ử.i người cơ bản cũng đều học từ Ôn Thiển, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu đó.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Hạ Nhiên nhíu mày thật c.h.ặ.t. Đám người sau lưng cô ta càng ngơ ngác, tiêu hóa vài giây mới dám tin vào mắt mình.
Trong lòng Hạ Nhiên lại trầm xuống.
Cô ta đã sớm biết Hùng Ngọc Song, nhưng hiểu biết không nhiều, chỉ biết cô ấy là đội phó do Ôn Thiển sau khi nhậm chức đội trưởng đội đặc nhiệm đích thân đề bạt lên.
Đội đặc nhiệm đông người, ngoại trừ loại cực kỳ đặc biệt như Ôn Thiển ra, không phải ai cũng sẽ được lưu lại tất cả hồ sơ và dữ liệu tác chiến.
Hạ Nhiên trước kia tiếp xúc với Hùng Ngọc Song rất ít, cũng chưa từng cùng cô ấy thực hiện nhiệm vụ. Từ trung tâm dữ liệu có thể tra được một số tư liệu về cô ấy, nhưng đều rất cơ bản. Hơn nữa nói thật, dữ liệu đó cũng không có gì đặc biệt xuất sắc.
Cho nên Hạ Nhiên từng một thời gian không để Hùng Ngọc Song vào mắt, cho dù sau khi Ôn Thiển biến mất, Hùng Ngọc Song lập tức dẫn theo một nhóm thành viên đội đặc nhiệm rời đi. Hạ Nhiên cũng chỉ cho rằng cô ấy sợ bị vạ lây, đơn thuần là chạy trốn mà thôi.
Nội tâm Hạ Nhiên cực kỳ phức tạp, mà khi cô ta còn chưa kịp thu dọn xong cảm xúc tồi tệ này, đã cảm thấy tầm nhìn trước mắt tối sầm. Giây tiếp theo, cô ta cảm thấy bụng đau nhói!
Ôn Thiển nhân lúc cô ta thất thần đã kéo gần khoảng cách, vung một đ.ấ.m tới, để tránh việc cô ta bị đ.á.n.h bay, tay kia còn đặc biệt túm lấy cánh tay cô ta.
Lực lượng khổng lồ khiến cơ thể Hạ Nhiên theo quán tính bay về phía sau, sau đó lại vì sự kìm kẹp của Ôn Thiển, bị cứng rắn kéo giật lại!
Cánh tay cô ta trong nháy mắt bị trật khớp, thậm chí hình như còn nghe thấy tiếng xương nứt!
Ôn Thiển nhìn thấy sự thay đổi biểu cảm trên mặt cô ta, ghé vào tai cô ta thì thầm hỏi.
"Trước mặt tôi mà còn dám phân tâm, Hạ Nhiên bé nhỏ, cô coi thường tôi đến thế sao?"
Ôn Thiển nghiêm túc nhớ lại chuyện xưa, cô nhớ mình hồi ở đội đặc nhiệm cũng rất nghiêm khắc với các thành viên.
Cộng thêm chiến tích khiến người ta nghe tiếng đã sợ mất mật của cô, cho dù cô đã rời đi một thời gian dài, nhưng cũng không có lý do gì khiến họ quên mất tính khí của vị đội trưởng cũ mới phải.
Hạ Nhiên đau đến mức gần như không nói nên lời, Ôn Thiển thấy vậy cười khẩy.
"Thế này đã không chịu nổi rồi? Vậy nếu tôi trả lại hết những thứ các người từng dùng lên người tôi cho cô, cô chịu đựng thế nào đây?"
Cơ thể Hạ Nhiên cứng đờ.
Trí nhớ của Ôn Thiển cũng hoàn toàn khôi phục rồi?
Không có thời gian để tìm hiểu sự thật, Hạ Nhiên ngay sau đó lại cảm thấy một cơn đau khiến cô ta nghẹt thở.
Cô ta không nhịn được ho vài tiếng, khóe miệng rỉ m.á.u, cố gắng gượng dậy muốn phản kích. Nhưng phản ứng đó trong mắt Ôn Thiển, lại chẳng khác gì gãi ngứa.
Chiến lực của Hạ Nhiên trong số người bình thường tự nhiên là mạnh, bởi vì cấu tạo cơ thể cô ta vốn dĩ đã dẻo dai hơn người thường, cộng thêm bao năm nay ở Tổng đài điều khiển bị đám người Viện nghiên cứu liên tục dùng t.h.u.ố.c cải tạo.
Nhưng có mạnh đến đâu, cô ta cũng có giới hạn.
Tất cả các thành viên đi theo Hạ Nhiên, ánh mắt đều tập trung vào hai người.
Trong đó một bộ phận cực nhỏ là người cũ, nhìn nhau trao đổi ánh mắt xong, hoàn toàn không có ý định ra tay.
Họ điên rồi sao? Đó là Ôn Thiển! Động thủ với cô ấy thì có mấy cái mạng cũng không đủ dùng!
Còn một bộ phận là người mới, muốn ra tay, nhưng cơ thể lại vì áp lực mạnh mẽ tỏa ra từ người Ôn Thiển mà không nghe sai khiến.
Bộ phận còn lại là nghé con không sợ hổ (không biết gì nên không sợ), tuy tim đập như sấm, nhưng vẫn đầu óc nóng lên xông tới.
"Đội trưởng! Chị đ.á.n.h trả đi!" Trong đám hỗn loạn, Ôn Thiển nghe thấy có người hét với Hạ Nhiên.
"Chị đừng quên chúng ta đến để làm gì! Ngàn vạn lần đừng vì còn niệm tình xưa mà nương tay với cô ta!"
Ôn Thiển kinh ngạc.
Đây là con ch.ó l.i.ế.m ở đâu ra vậy? Còn biết nịnh hơn cả cô?
Niệm tình xưa? Hắn ta nói ai? Hạ Nhiên á?!
Ôn Thiển khiếp sợ quay đầu nhìn người vừa nói, Hạ Nhiên thấy vậy muốn nhân cơ hội đ.á.n.h lén, lại bị Ôn Thiển dễ dàng hóa giải ứng đối.
Cùng lúc đó, tên đội viên ch.ó l.i.ế.m của cô ta cũng bị Ôn Thiển không chút tình cảm đ.á.n.h cho gãy xương toàn thân.
"Tuy không biết cậu là ai, nhưng tôi không thể không khen cậu một câu, nịnh nọt rất có trình độ." Ôn Thiển chân thành nói.
"Tiếc là cậu không hiểu đội trưởng của mình."
Cái gì mà niệm tình xưa chứ!
Hạ Nhiên nếu có một chút tình cảm với cô, năm xưa cô đã không bị hại thê t.h.ả.m như vậy!
Mắt Ôn Thiển hơi đỏ lên, không phải buồn, chỉ đơn thuần là bị chọc tức.
Giận Hạ Nhiên kẻ ăn cây táo rào cây sung vong ơn bội nghĩa này, cũng giận bản thân năm xưa có mắt như mù, sao lại mắc bẫy của cô ta.
Nhưng Ôn Thiển là người luôn nhìn về phía trước, mọi việc nhìn về phía trước, đi về phía trước, luôn tốt hơn là đứng tại chỗ hồi tưởng quá khứ.
Cho nên cô rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng, không còn xoắn xuýt chuyện tại sao năm xưa mình lại phạm sai lầm, mà trút hết hỏa khí lên người Hạ Nhiên.
Cô thực sự muốn đ.á.n.h cô ta từ lâu rồi!
Từ lần gặp lại đầu tiên ở nước ngoài mấy tháng trước, Ôn Thiển đã muốn động thủ. Loanh quanh đợi đến bây giờ, Ôn Thiển tự nhiên sẽ không nương tay.
Trong không khí sấm chớp giật đùng đùng, Ôn Thiển ra tay xuất quỷ nhập thần, khiến Hạ Nhiên hoàn toàn không bắt được bóng dáng động tác của cô.
Các thành viên Hạ Nhiên mang đến trơ mắt nhìn cô ta bị đ.á.n.h không còn sức đ.á.n.h trả, từ vọng tưởng phản kích ban đầu, đến cuối cùng chật vật nằm rạp trên mặt đất, bò cũng không bò dậy nổi.
Mà những người vốn còn muốn tiến lên giúp đỡ, lúc này cũng bị cuồng phong tàn phá và mưa đá khổng lồ bay tứ tung đ.á.n.h cho ngơ ngác.
Lần đầu tiên gặp mặt đội trưởng tiền nhiệm, đã bị giáo d.ụ.c đến mức nghi ngờ nhân sinh!
