Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C104
Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:01
CHƯƠNG 104: MỐI NGHI KỴ NẢY MẦM – NHỮNG CHỐT MỘNG KHÓA CỦA SỰ PHẢN TRẮC
Đêm Kinh thành rủ xuống một màn sương xám xịt, bao trùm lấy dinh thự Lâm gia như một tấm vải liệm khổng lồ. Bên trong những bức tường dát vàng ấy, hơi ấm của sự sang trọng đã bị thay thế bởi cái lạnh lẽo của sự ngờ vực. Tĩnh Nhu hiểu rằng, đỉnh cao của nghệ thuật mộc khóa không phải là tạo ra một cấu trúc hoàn hảo, mà là biết rút đi đúng cái chốt then chốt để toàn bộ khối gỗ tự sụp đổ dưới sức nặng của chính nó. Và ở Lâm phủ, cái chốt đó chính là lòng tham và sự đố kỵ của bà vợ kế họ Tô.
Tại Vân Dinh, Tĩnh Nhu ngồi trước hệ thống "Nhãn Mộc", đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu những dòng dữ liệu đang chảy trôi. Cô không dùng vũ lực, cô dùng Thông tin. Những mảnh ghép của sự thật được nhào nặn với những lời nói dối tinh vi, tạo thành một loại "mọt gỗ" tâm lý đang âm thầm đục khoét vào cuộc hôn nhân vụ lợi của Lâm lão gia và bà Tô.
Sáng hôm ấy, khi bà Tô đang ngồi trong phòng trà, gương mặt hằn học nhìn vào những hóa đơn chi tiêu bị cắt giảm, một phong bì thư không tên được lữ đoàn Bóng Đêm bí mật đặt lên bàn trang điểm của bà ta. Bên trong không phải là thư tống tiền, mà là những Chứng từ ngân hàng khống được Tĩnh Nhu đích thân thiết kế.
Đó là những lệnh chuyển tiền trị giá hàng chục triệu tệ vàng từ các tài khoản ẩn của Lâm lão gia sang một quỹ tín thác mang tên "A Châu". Những con số đỏ ch.ót, những con dấu giả nhưng trông thật đến mức hoàn hảo, hiện lên như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào mắt bà Tô.
"Quỹ riêng khổng lồ? Mười triệu tệ cho con ranh đó sao?" Bà Tô run rẩy, hơi thở dồn dập, đôi bàn tay gầy guộc siết c.h.ặ.t tờ giấy đến nát vụn. "Lão già khốn kiếp, lão nói với tôi là Lâm gia đang cạn kiệt dòng tiền, ép tôi phải bán đi bộ trang sức kim cương để cứu vãn cổ phiếu, vậy mà lão lại lén lút dâng cả giang sơn cho nhân tình?"
Nhưng Tĩnh Nhu không dừng lại ở đó. Cô hiểu rằng sự ghen tuông cần một "ngòi nổ" mạnh hơn để biến thành hành động tàn khốc. Cùng lúc đó, tại phòng đọc sách của Lâm lão gia, Linh Nhi – trong vai trò thư ký lưu trữ – đã khéo léo để lộ một bản thảo Thỏa thuận ly hôn và Di chúc sửa đổi ngay trên mặt bàn mà bà Tô chắc chắn sẽ đi ngang qua.
Trong bản thảo đó, Tĩnh Nhu dùng b.út pháp giả mạo chữ ký của Lâm lão gia một cách điêu luyện, ghi rõ: "Mọi quyền sở hữu dinh thự Thiên Minh và các khu rừng sưa phía Bắc sẽ được bàn giao hoàn toàn cho vợ mới sau khi thủ tục ly hôn với bà Tô Hoài được hoàn tất do sự không phù hợp về đạo đức và quản lý tài chính."
Đòn đ.á.n.h này của Tĩnh Nhu mang tính chất "Mộc Khóa Nghịch Chuyển". Cô dùng chính sự nghi kỵ vốn có giữa hai kẻ sống với nhau bằng tiền bạc để tiêu diệt họ. Bà Tô không còn là người vợ kế tận tụy che giấu tội ác cho chồng nữa; bà ta đã biến thành một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng c.ắ.n xé bất cứ ai để bảo vệ miếng ăn của mình.
Chiều hôm đó, một trận lôi đình bùng nổ ngay tại chính sảnh Lâm phủ. Tiếng bát đĩa vỡ tan tành hòa cùng tiếng gào thét khàn đặc của bà Tô vang vọng đến tận cổng lớn.
"Lâm lão già! Ông định rước con hồ ly kia về để đuổi tôi ra đường sao? Ông tưởng tôi không biết ông đang lén lút chuyển tiền cho nó à?" Bà Tô ném xấp chứng từ giả vào mặt Lâm lão gia – người đang ngồi trên xe lăn, gương mặt ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lâm lão gia run rẩy, miệng ú ớ không thành tiếng: "Bà... bà nói cái gì... tiền nào..."
"Đừng có giả vờ! Bản di chúc ly hôn đã nằm trên bàn kia kìa! Ông định tẩu tán tài sản phía Bắc cho nó, để tôi trắng tay sau mười năm hầu hạ ông như một con nô lệ sao?" Bà Tô điên cuồng lao vào xé nát những bức tranh quý hiếm trong phòng, miệng không ngừng nguyền rủa.
Trong cơn hỗn loạn, sự nghi kỵ nảy mầm thành sự phản bội thực sự. Bà Tô, trong cơn tuyệt vọng và muốn "trả thù", đã chạy thẳng vào thư viện bí mật của Lâm phủ. Bà ta mở ngăn kéo chứa bộ Sổ cái thứ hai — thứ mà Tĩnh Nhu đang khao khát — với ý định dùng nó để uy h.i.ế.p Lâm lão gia hoặc bán cho đối thủ để lấy tiền bỏ trốn.
Tĩnh Nhu ngồi tại Vân Dinh, lặng lẽ quan sát tất cả qua hệ thống Nhãn Mộc. Cô không hề ngạc nhiên. Sự sụp đổ của một tượng đài luôn bắt đầu từ những vết nứt nhỏ nhất của lòng người.
"Tiểu Mao, chuẩn bị cho A Châu rút lui. 'Con mồi' đã c.ắ.n câu sâu đến mức không thể nhả ra được nữa rồi," Tĩnh Nhu ra lệnh, thanh âm lạnh lẽo như băng giá. "Hãy để bà Tô mang cuốn sổ cái đó ra khỏi Lâm phủ. A Lực sẽ đợi ở cổng sau. Tôi muốn cuốn sổ đó phải nằm trên bàn làm việc của tôi trước khi trời sáng."
Sự sâu sắc của chương này nằm ở chỗ Tĩnh Nhu thấu hiểu: Kẻ thù đáng sợ nhất không phải là kẻ cầm kiếm, mà là kẻ ngồi chung giường với mình. Cô đã dùng A Châu như một cái bóng để phóng đại sự bất an của bà Tô, và dùng những tài liệu giả để biến sự bất an đó thành hành động tự sát. Khi bà Tô quyết định phản bội chồng mình để cứu lấy bản thân, đó cũng chính là lúc toàn bộ hệ thống phòng thủ của Lâm gia tan rã hoàn toàn.
Đêm khuya, bà Tô trùm khăn kín mít, tay ôm c.h.ặ.t bọc tài liệu quý giá, lén lút rời khỏi dinh thự theo lối cửa sau. Bà ta không hề biết rằng, mọi bước chân của mình đều đang nằm trong "Mạng nhện" mà Tĩnh Nhu đã giăng sẵn. Sự ghen tuông đã khiến một người đàn bà sắc sảo trở nên mù quáng, tự tay dâng nộp t.ử huyệt của gia tộc cho kẻ thù mà bà ta hằng căm ghét.
Tại Vân Dinh, Tĩnh Nhu lấy chiếc khánh bạc ra, khắc thêm vạch khía thứ hai mươi bảy — vạch của sự "Ly Tâm". Cô nhìn vào màn sương mù bao phủ Kinh thành, đôi mắt rực sáng sự chiến thắng của một người thợ mộc đã tháo rời thành công khớp nối cuối cùng của sự đoàn kết.
"Lâm lão gia, Lâm Tuyết Vy... hai người dùng mười năm để xây dựng một vương quốc của sự dối trá. Giờ đây, hãy nhìn người phụ nữ thân cận nhất của mình tự tay tháo dỡ nó đi."
Mối nghi kỵ đã nảy mầm, và quả ngọt của sự báo thù đã chín muồi. Ngày mai, khi Lâm lão gia tỉnh dậy trong căn nhà trống rỗng, và Lâm Tuyết Vy trở về thấy toàn bộ bí mật tài chính đã bị đ.á.n.h cắp, đó sẽ là lúc phán quyết cuối cùng chính thức bắt đầu.
