Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C106

Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:01

CHƯƠNG 106: LÂU ĐÀI RẠN NỨT – KHÚC VĨ THANH CỦA SỰ PHẢN TRẮC

Kinh thành vào tiết Kinh Trập, sấm vang rền rĩ trên tầng không, báo hiệu những cơn mưa rào đầu mùa chuẩn bị gột rửa lớp bụi mờ của mùa đông cũ. Nhưng tại Lâm phủ, bầu không khí không mang vẻ tươi mới của vạn vật sinh sôi, mà đặc quánh mùi t.ử khí của một đế chế đang tự thối rữa từ bên trong tâm khảm. Những bức tường dát vàng, những cột gỗ sưa đỏ chạm trổ rồng phượng vốn là biểu tượng của sự uy nghiêm, giờ đây trong mắt kẻ hầu người hạ lại giống như những thanh củi khô chờ ngày phát hỏa.

Tại tầng cao nhất của Vân Dinh, Tĩnh Nhu ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế "Vạn Long Triều Phụng". Trước mặt cô là bộ ấm trà bằng gốm sứ trắng mỏng như cánh ve, làn khói trà sen tỏa ra thanh khiết, đối lập hoàn toàn với những âm thanh hỗn tạp đang phát ra từ hệ thống thính mộc truyền tin ngầm. Những ống dẫn âm bằng tre già giấu kín trong xà nhà Lâm phủ đang truyền tải về đây từng nhịp thở hổn hển, từng tiếng bát đĩa vỡ tan và cả tiếng nghiến răng trắc trở của những kẻ đang cùng đường.

Tĩnh Nhu khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, để vị đắng thanh thấm nhuần đầu lưỡi. Cô không vội vã. Nghệ thuật của người thợ mộc vĩ đại nhất không nằm ở nhát b.úa cuối cùng, mà nằm ở việc kiên nhẫn đợi cho thớ gỗ tự nứt ra theo đúng quy luật của sự mục rỗng.

Bên kia đường, tại đại sảnh Lâm phủ, tấn bi kịch đã lên đến đỉnh điểm.

Lâm lão gia, người từng là "hùm xám" của ngành gỗ sưa Kinh kỳ, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn trên chiếc xe lăn bằng gỗ mun đen. Nửa khuôn mặt lão xệ xuống do cơn tai biến, đôi mắt đục ngầu chứa chan sự phẫn uất tột độ. Đối diện với lão là bà Tô — người vợ kế vốn nổi tiếng với sự khéo léo, nhu mì — nay tóc tai rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.

Xung quanh họ, hơn mười gia nhân đứng bất động, đầu cúi thấp nhưng đôi tai lại căng ra để thu nhận từng chi tiết. Họ chính là lữ đoàn Bóng Đêm của Tiểu Mao. Trong bộ đồng phục gia nhân của Lâm gia, họ im lặng như những pho tượng, nhưng thực chất là những "điểm nút" ghi lại toàn bộ bằng chứng cho sự sụp đổ của một gia tộc.

"Lâm Định Quốc! Ông tưởng tôi không biết ông đã lén lút ký giấy ủy quyền cho con ranh A Châu kia sao?" Bà Tô gào lên, tay cầm một xấp tài liệu khống mà Tĩnh Nhu đã khéo léo tuồn vào. "Ông định để tôi và con trai tôi ra đường với hai bàn tay trắng sau mười năm hầu hạ ông như một con ch.ó? Ông nhìn lại mình đi, ông chỉ là một phế nhân! Nếu không có sự tháo vát của tôi, Lâm gia đã sụp đổ từ vụ hỏa hoạn mười năm trước rồi!"

Lâm lão gia ú ớ, bàn tay trái còn cử động được run rẩy chỉ vào mặt vợ, cổ họng phát ra những tiếng khò khè đứt quãng: "Bà... bà... con mụ... rắn độc... Toàn bộ... tiền mặt... bà giấu... ở đâu?"

"Tiền mặt?" Bà Tô cười sằng sặc, tiếng cười lảnh lót vang lên giữa sảnh đường vắng lặng. "Số tiền đó tôi đã chuyển hết sang tài khoản của Hội Ái Hữu rồi! Tôi thà dâng cho người ngoài còn hơn để ông mang đi nuôi nhân tình! Ông muốn kiện tôi sao? Cứ việc! Để xem cái bản sổ cái thứ hai mà tôi đang nắm giữ có khiến ông thối rữa trong ngục tối trước khi kịp ly hôn tôi không!"

Sự xô xát bắt đầu khi Lâm lão gia, trong cơn uất hận tột cùng, đã dùng hết sức lực cuối cùng lao người về phía trước, hất tung chiếc bàn trà bằng sưa đỏ. Bộ ấm chén quý giá tan tành, những mảnh sứ văng tung tóe. Lão túm lấy cổ áo bà Tô, đôi tay gầy guộc siết c.h.ặ.t như muốn bóp c.h.ế.t kẻ phản bội.

Bà Tô không vừa, bà ta vung tay tát mạnh vào gương mặt đang méo mó của chồng. Những tiếng chát, chát vang lên khô khốc. Hai kẻ từng đầu ấp tay gối giờ đây lăn xả vào nhau giữa đại sảnh, cấu xé và nguyền rủa bằng những ngôn từ chợ b.úa nhất. Cảnh tượng ấy tàn khốc đến mức khiến những gia nhân Bóng Đêm dù đã được rèn luyện tinh thần thép cũng phải khẽ rùng mình.

Tại Vân Dinh, Tĩnh Nhu lắng nghe tiếng động ấy với một nụ cười lạnh lẽo. Cô biết rõ, khi sự ghen tuông của bà Tô kết hợp với sự đa nghi của Lâm lão gia, nó sẽ tạo thành một loại áp lực khiến mộng khóa của lòng người tan nát. Mỗi lời bà Tô thốt ra về việc tẩu tán tài sản cho Hội Ái Hữu chính là những nhát đục chí mạng. Bà ta không biết rằng, Hội Ái Hữu chính là cánh tay nối dài của Tĩnh Nhu. Bà ta đang tự tay dâng nộp toàn bộ tài sản của Lâm gia cho kẻ thù mà bà ta hằng căm ghét nhất.

"Tiểu thư, Lâm Tuyết Vy vừa về đến cổng," giọng Tiểu Mao vang lên qua hệ thống truyền tin. "Cô ta đang điên cuồng vì bị tước quyền hội viên mỹ thuật quốc tế. Khi thấy cảnh tượng này, tôi e rằng cô ta sẽ không chịu nổi."

Tĩnh Nhu khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt rực sáng sự quyết tuyệt: "Càng hỗn loạn càng tốt. Hãy để họ tự xâu xé nhau. Khi một tòa lâu đài đã rạn nứt từ nền móng, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để biến nó thành bình địa. A Lực, hãy chuẩn bị sẵn lực lượng của Bộ trưởng Trần. Khi Lâm Tuyết Vy bước vào căn phòng đó và chứng kiến cảnh cha mẹ mình cấu xé nhau, đó là lúc pháp luật sẽ chính thức can thiệp."

Chi tiết quyền mưu của Tĩnh Nhu ở đây đạt đến độ tinh vi của một bậc thầy kiến trúc. Cô không trực tiếp g.i.ế.c người, cô để Dục vọng g.i.ế.c c.h.ế.t họ. Cô đã gài bẫy để bà Tô tin rằng mình đang thắng, để Lâm lão gia tin rằng mình bị phản bội, và để Lâm Tuyết Vy tin rằng mình vẫn còn cơ hội cứu vãn. Sự rạn nứt này là không thể cứu vãn vì nó dựa trên sự thật của những tội ác chung mười năm trước. Khi niềm tin bị phá vỡ, những bí mật mà họ dùng để che chở cho nhau giờ đây trở thành v.ũ k.h.í để họ tiêu diệt nhau.

Lúc này, Lâm Tuyết Vy lao vào đại sảnh. Chứng kiến cảnh cha mình đang nằm sõng soài trên sàn, bị bà mẹ kế liên tục nhục mạ, Tuyết Vy như điên dại. Cô ta lao vào cuộc chiến, ba con người, ba thế hệ của sự dối trá đang quằn quại giữa đống đổ nát của vinh quang giả tạo.

"Dừng lại! Tất cả dừng lại!" Tuyết Vy gào thét. "Các người muốn c.h.ế.t hết sao? Cảnh sát đang ở ngoài kia! Hội Ái Hữu đang siết nợ toàn bộ xưởng dệt! Chúng ta phải đoàn kết!"

"Đoàn kết cái gì?" Bà Tô đẩy Tuyết Vy ngã nhào. "Cha cô định vứt mẹ con tôi ra đường! Cô cũng chỉ là một con l.ừ.a đ.ả.o bị cả thế giới phỉ nhổ! Lâm gia hết rồi! Tôi đã bán sạch bí mật kinh doanh cho đối thủ rồi!"

Tiếng sét ngoài trời nổ vang, ánh chớp rạch ngang bầu trời Kinh kỳ, chiếu sáng gương mặt lạnh lùng của Tĩnh Nhu tại Vân Dinh. Cô lấy chiếc khánh bạc ra, khắc thêm vạch khía thứ hai mươi chín — vạch của sự "Tan Rã Tuyệt Đối".

Cái giá của sự phản bội là sự đơn độc. Lâm gia, mười năm trước dùng lửa để thiêu rụi người khác, giờ đây đang bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của sự đố kỵ trong lòng mình. Tĩnh Nhu đứng dậy, tà áo nhung đen lướt nhẹ trên sàn gỗ sưa trắng. Cô chuẩn bị bước ra khỏi Vân Dinh, không phải để tham chiến, mà để thu dọn những mảnh vỡ.

Sự sâu sắc của chương này nằm ở chỗ bóc trần bản chất của quyền lực dựa trên sự dối trá. Khi ánh hào quang tắt đi, thứ còn lại chỉ là sự trần trụi của nhân cách bị tha hóa. Tĩnh Nhu không cần dùng đến một giọt m.á.u của mình, cô dùng chính cái "ác" của đối phương để trả nợ cho đối phương.

"Lâm Tuyết Vy, Lâm Định Quốc, bà Tô..." Tĩnh Nhu thầm thì trong gió đêm, giọng nói chứa đựng sự phán xét tối cao. "Mười năm trước, gia đình tôi đã tan rã trong biển lửa. Hôm nay, gia đình các người sẽ tan rã trong biển hận. Mộng khóa đã khép, và không ai trong các người có thể thoát ra được nữa."

Kinh thành đêm nay sẽ không ngủ. Tiếng đổ vỡ tại Lâm phủ chỉ là sự bắt đầu cho một cuộc thanh trừng quy mô lớn nhất lịch sử Thủ đô. Và người thợ mộc mười ba tuổi, với chén trà sen trong tay, đã hoàn thành nhát bào quan trọng nhất của cuộc đời mình: Gọt sạch sự liêm sỉ cuối cùng của kẻ thù.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.