Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C109
Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:01
CHƯƠNG 109: KHI MÃNH HỔ GẶP THỢ SĂN – ĐÒN KẾT LIỄU TRÊN BÀN CỜ GỖ
Bầu trời Kinh thành sáng hôm ấy không có nắng, chỉ có những dải mây xám xịt sà thấp như muốn đè bẹp những mái ngói rêu phong của phố Thiên Minh. Giữa quảng trường, tiếng động cơ xe bọc thép gầm rú và tiếng bước chân rầm rập của binh sĩ tạo nên một bản nhạc sát khí đầy kinh hoàng. Nhưng bên trong văn phòng của Vô Niên Các, thời gian dường như ngưng đọng. Mùi hương trầm mặc của gỗ sưa đỏ hòa quyện với cái lạnh lẽo của sự thật, tạo nên một không gian đối đầu nghẹt thở giữa một mãnh hổ đầy s.ú.n.g đạn và một thợ săn mang linh hồn của gỗ.
Đại tá Nguyễn đứng sững sờ trước chiếc tráp mộng khóa đang mở toang. Những tờ giấy ố vàng, những tấm ảnh trắng đen chụp lại hiện trường vụ hỏa hoạn tại Tỉnh lỵ mười lăm năm trước, cùng chiếc khánh bạc quân đội bị móp méo... tất cả hiện lên như những bóng ma đang gào thét đòi mạng. Gã nhìn Tĩnh Nhu, đứa trẻ mười ba tuổi đang ngồi đối diện với một phong thái ung dung đến lạ lùng. Trong mắt gã, Tĩnh Nhu không còn là một con nhóc nhặt rác, mà là một thực thể đáng sợ đang tháo rời từng thớ thịt quyền lực của gã bằng những nhát đục vô hình.
"Làm sao... làm sao một đứa trẻ như mày có thể nắm giữ những thứ này?" Giọng Đại tá Nguyễn khàn đặc, bàn tay gã đặt trên bao s.ú.n.g run rẩy kịch liệt.
Tĩnh Nhu khẽ nâng chén trà sen, làn khói mỏng manh che khuất nửa gương mặt thanh tú. "Đại tá, ông gọi tôi là 'đứa trẻ', nhưng ông lại quên rằng gỗ sưa đỏ cần hàng trăm năm để tích lũy tinh hoa trong lõi. Tôi đã dùng bảy năm ở bãi rác Thanh Khê để học cách nhặt nhạnh từng mảnh vụn của sự thật. Ông dùng lửa để xóa dấu vết, nhưng lửa không thiêu rụi được ký ức của đất đá và sự căm hận của những linh hồn bị oan khuất."
Cô chậm rãi đẩy tập hồ sơ về phía gã. Đây là kết quả của Giai đoạn 2: Ký Sinh. Suốt hai năm, lữ đoàn Bóng Đêm đã không chỉ thâm nhập vào Lâm gia, mà còn len lỏi vào tận kho lưu trữ của Bộ Quốc phòng dưới danh nghĩa những thợ mộc sửa chữa bàn ghế cổ. Họ đã âm thầm dùng "Nhãn Mộc" để chụp lại từng trang nhật ký công tác, từng lệnh điều động quân đội bất hợp pháp mà Đại tá Nguyễn đã ký để bảo kê cho các lô gỗ lậu của họ Hắc.
"Ông nhìn vào trang thứ mười hai đi," Tĩnh Nhu nói, giọng điệu bằng phẳng nhưng sắc lẹm. "Đó là bản kê khai số lượng vàng ròng mà Lâm gia đã hối lộ cho ông để đổi lấy việc ông cho binh lính giả danh lâm tặc sát hại gia đình ông thợ mộc họ Trần tại Linh Nham. Ông nghĩ rằng không ai sống sót? Ông nhầm rồi. Đứa con trai út của gia đình đó hiện đang là thành viên ưu tú nhất trong đội Bóng Đêm của tôi. Cậu ấy đã đợi mười lăm năm chỉ để nhìn thấy vẻ mặt này của ông."
Đại tá Nguyễn lảo đảo lùi lại, va vào chiếc giá sách bằng gỗ mun. Gã cảm thấy như toàn bộ hệ thống quyền lực mà gã dày công xây dựng đang tan rã như một khối gỗ bị mọt đục rỗng hoàn toàn. Súng đạn ngoài kia bỗng chốc trở nên nực cười. Gã có thể b.ắ.n nát tòa nhà này, nhưng gã không thể b.ắ.n nát những bản sao của hồ sơ này đã được Tĩnh Nhu gửi đến các hộp thư mật của Thanh tra Bộ Quốc phòng và các đại sứ quán quốc tế.
"Mày muốn gì?" Gã rít qua kẽ răng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
Tĩnh Nhu đứng dậy, tà áo nhung đen lướt nhẹ trên sàn gỗ sưa trắng, cô tiến lại gần cửa sổ, nhìn xuống đoàn quân đang bao vây bên dưới. "Tôi đưa ra cho ông một Tối hậu thư. Hoặc là ông ngay lập tức ra lệnh rút quân, im lặng đứng nhìn Lâm gia sụp đổ và tự mình nộp đơn xin từ chức vì 'lý do sức khỏe'. Nếu ông làm vậy, tôi sẽ để tập hồ sơ này nằm yên trong tráp mộng khóa này mãi mãi, cho ông một con đường sống để dưỡng già."
Cô quay lại, ánh mắt rực sáng sự chiến thắng lạnh lẽo: "Hoặc là, ngày mai, toàn bộ hồ sơ này sẽ nằm trên bàn của Thanh tra Bộ Quốc phòng và được đăng tải trên các trang tin quốc tế. Khi đó, không chỉ ông, mà cả dòng tộc họ Nguyễn sẽ bị xóa tên khỏi lịch sử Kinh thành. Ông sẽ không c.h.ế.t dưới họng s.ú.n.g của quân đội, mà sẽ c.h.ế.t dưới sự phỉ nhổ của thiên hạ. Chọn đi, Đại tá. Ông có mười giây."
Sự im lặng bao trùm văn phòng. Tiếng đồng hồ mộng khóa tích tắc nghe như tiếng đếm ngược của t.ử thần. Đại tá Nguyễn bàng hoàng nhận ra mình đã "nuôi ong tay áo" bấy lâu nay. Gã tưởng rằng việc bảo kê cho Vô Niên Các là để lợi dụng tài năng của Tĩnh Nhu, nhưng gã không ngờ chính sự dung dưỡng đó đã tạo điều kiện cho cô bé này đ.â.m những nhát d.a.o thấu xương vào chính gánh nặng quá khứ của gã.
Gã nhìn xuống chiếc khánh bạc quân đội móp méo — vật chứng của vụ g.i.ế.c người diệt khẩu năm xưa. Đó không chỉ là một miếng kim loại, đó là xiềng xích mà Tĩnh Nhu đã dùng để khóa c.h.ặ.t linh hồn gã. Mãnh hổ của Kinh kỳ giờ đây chỉ còn là một con mèo ướt sũng, co rúm trước họng s.ú.n.g của sự thật.
"Tao... tao sẽ rút quân," Đại tá Nguyễn sụp đổ hoàn toàn. Gã hiểu rằng trong ván cờ này, Tĩnh Nhu là thợ săn bậc thầy, còn gã chỉ là con mồi tội nghiệp đang giãy giụa trong cái bẫy mộng khóa vĩ đại nhất lịch sử.
Gã cầm loa cầm tay, bước ra ban công với đôi chân run rẩy. Giọng nói của gã vang lên giữa quảng trường, không còn chút uy lực nào, chỉ còn sự bạc nhược đến t.h.ả.m hại: "Toàn quân... rút lui! Có sự nhầm lẫn về lệnh kiểm tra an ninh! Tất cả thu quân về doanh trại ngay lập tức!"
Đám đông bên dưới và hàng trăm binh sĩ ngơ ngác nhìn nhau, nhưng lệnh đã ban, họ nhanh ch.óng lên xe rút chạy. Những chiếc xe tải quân sự hối hả rời đi, để lại quảng trường phố Thiên Minh một bầu không khí vắng lặng đến rợn người. Mãnh hổ đã cụp đuôi, nhường chỗ cho sự thống trị tuyệt đối của thợ săn mười ba tuổi.
Tĩnh Nhu lấy chiếc khánh bạc ra, khía thêm vạch thứ ba mươi mốt — vạch của sự "Triệt Hạ Lá Chắn". Cô nhìn theo chiếc xe của Đại tá Nguyễn đang khuất dần trong làn sương mù, đôi mắt không có sự hận thù, chỉ có một sự thanh thản đến lạ lùng.
"Cha, mẹ," Tĩnh Nhu thầm thì, thanh âm tan biến vào gió đêm. "Kẻ mang s.ú.n.g bảo vệ họ Lâm đã gục ngã. Giờ đây, Lâm Tuyết Vy chỉ còn lại một mình giữa biển lửa của sự trừng phạt. Con đã tháo rời toàn bộ những khớp mộng bảo vệ quanh ả ta. Ngày mai, Kinh thành sẽ chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế dối trá."
Đêm đó, cả Kinh thành chấn động trước tin Đại tá Nguyễn đột ngột nộp đơn từ chức. Tòa tháp Lâm Thị trơ trọi hoàn toàn, mất đi lá chắn cuối cùng. Tĩnh Nhu đứng giữa "Thánh đường Mộng khóa", bao quanh bởi những thớ gỗ sưa trắng tỏa hương thơm khiết, chuẩn bị cho nhát bào cuối cùng để kết thúc một huyền thoại đen tối.
Mọi quân cờ đã vào vị trí. Vàng son của họ Vân đang rực sáng trên đống tro tàn của sự phản bội. Và người thợ mộc mười ba tuổi đã chính thức trở thành người nắm giữ hơi thở của Thủ đô.
