Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C123

Cập nhật lúc: 25/03/2026 16:05

CHƯƠNG 123: SỰ ĐIÊN CUỒNG CUỐI CÙNG – LƯỠI DAO TRONG CƠN BĨ CỰC

Đêm Kinh thành vốn dĩ đang hân hoan trong ánh sáng rực rỡ của biển hiệu "Vân Thị" vừa được thắp lên, thì tại một góc khuất tăm tối của khu biệt thự cũ đang bị niêm phong, một cơn bão lòng người đang cuộn xoáy đến mức điên dại. Bà Tô – người đàn bà từng một thời hô phong hoán vũ trong hậu cung Lâm gia, kẻ từng dùng tơ lụa thượng hạng để quấn thân và dùng vàng ròng để đắp điếm cho sự trống rỗng của tâm hồn – giờ đây chỉ còn là một bóng ma rũ rượi.

Mọi thứ sụp đổ quá nhanh. Chỉ trong vòng chưa đầy bốn mươi tám giờ, bà ta từ vị thế phu nhân chủ tịch đã trở thành kẻ không nhà, không cửa, không một đồng xu dính túi. Lệnh tịch biên tài sản của Ngân hàng và Tòa án như một nhát c.h.é.m nghiệt ngã, tước đoạt từ chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay đến cả bộ sưu tập túi xách da cá sấu mà bà ta hằng nâng niu.

Bên trong căn phòng dành cho gia nhân ở tầng hầm – nơi duy nhất chưa bị dán băng niêm phong đỏ vì giá trị đồ đạc quá thấp – bà Tô ngồi bệt dưới sàn đá lạnh lẽo. Mái tóc b.úi cao quý phái ngày nào giờ xõa xượi, rối bời như tổ quạ. Đôi mắt bà ta đỏ ngầu, không phải vì khóc thương cho chồng hay con gái, mà vì sự uất hận tột cùng trước cảnh trắng tay.

"Tại sao... tại sao nó còn sống?" bà ta lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau. "Đứa con ranh của Vân Kiều... đáng lẽ nó phải c.h.ế.t cháy cùng con mụ đó từ mười năm trước!"

Sự điên cuồng bắt đầu nhen nhóm khi bà ta nhìn thấy trên màn hình chiếc tivi cũ nát đang phát lại cảnh Tĩnh Nhu dõng dạc tuyên bố hồi sinh Vân thị. Với bà Tô, Tĩnh Nhu không chỉ là kẻ thù, mà là hiện thân của sự phán xét mà bà ta hằng trốn chạy. Trong cơn mê loạn, bà ta bỗng nhớ đến một người – kẻ mà bà ta cho là "cái gai" cuối cùng, là nguồn cơn dẫn dắt Tĩnh Nhu trở về để hủy diệt cuộc đời bà ta.

"Vú nuôi Trương... đúng rồi, là con mụ già đó!" Bà Tô cười sằng sặc, tiếng cười lanh lảnh vang lên trong không gian u tối nghe rợn người. "Mười năm qua nó giả vờ câm điếc, giả vờ trung thành để bí mật nuôi dưỡng con ranh đó. Chính nó đã mở đường cho con quỷ trở về!"

Bà Tô đứng phắt dậy, vơ lấy con d.a.o gọt hoa quả sắc lẹm trên bàn gỗ cũ. Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt điên dại của người đàn bà mất hết nhân tính. Bà ta không còn gì để mất, và khi một kẻ phù hoa mất đi vinh quang, thứ duy nhất còn lại là bản năng hủy diệt những gì họ cho là phản bội.

Bà ta lảo đảo bước qua những dãy hành lang tối tăm, nơi những bức tường vốn dĩ treo đầy tranh quý nay chỉ còn lại những vệt loang lổ và những mảnh giấy niêm phong lạnh lùng. Bước chân bà ta dồn dập, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ sưa đỏ vang lên như tiếng gõ cửa của t.ử thần.

Tại căn phòng nhỏ cuối dãy hành lang phía Tây, v.ú nuôi Trương đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Người đàn bà lam lũ ấy, người đã dành cả đời để che chở cho dòng m.á.u họ Vân trong thầm lặng, lúc này đang nhìn về phía Vân Tháp rực sáng với một nụ cười thanh thản. Vú Trương biết, sứ mệnh của mình đã hoàn thành. Tĩnh Nhu đã về, công lý đã thực thi.

Rầm!

Cánh cửa bị đá văng ra. Bà Tô xông vào như một cơn gió độc, tay vung con d.a.o nhọn hoắt về phía v.ú Trương.

"Con mụ già khốn kiếp! Mày đã lừa tao mười năm!" Bà Tô gào lên, gương mặt méo mó vì căm hận. "Mày đã nuôi dưỡng con quỷ đó để nó về cướp sạch mọi thứ của tao! Hôm nay tao sẽ tiễn mày xuống địa ngục cùng với con mụ Vân Kiều!"

Vú nuôi Trương không hề né tránh, cũng không hề sợ hãi. Bà đứng dậy, phong thái điềm tĩnh lạ thường của một người đã trải qua mọi bão giông của định mệnh. Đôi mắt bà nhìn thẳng vào bà Tô, ánh nhìn ấy chứa đựng sự thương hại sâu sắc hơn là căm thù.

"Bà phu nhân," v.ú Trương cất giọng trầm buồn, "không phải tôi nuôi dưỡng Tĩnh Nhu. Mà là chính sự chính trực của họ Vân và sự tàn ác của ông bà đã nuôi dưỡng ý chí của cô ấy. Bà trắng tay không phải vì tôi phản bội, mà vì bà đã xây dựng lâu đài trên đống tro tàn của người khác."

"Câm mồm! Tao không cần mày dạy đời!" Bà Tô điên cuồng lao tới. Lưỡi d.a.o vung lên, sượt qua cánh tay v.ú Trương khiến m.á.u đỏ tươi chảy ra, thấm đẫm vạt áo nâu sồng.

Cảnh tượng lúc này trở nên cực kỳ căng thẳng. Trong căn phòng chật hẹp, một bên là người đàn bà điên dại vì mất tiền tài, một bên là người v.ú nuôi già yếu nhưng mang linh hồn thép. Bà Tô như một con thú bị thương, liên tiếp đ.â.m loạn xạ vào không trung, miệng không ngừng nguyền rủa những lời cay độc nhất.

Ngay khi bà Tô định giáng nhát d.a.o quyết định vào n.g.ự.c v.ú Trương, một tiếng vút xé gió vang lên. Một thanh đoản kiếm gỗ mun đen bay đến, đ.á.n.h văng con d.a.o trong tay bà Tô, cắm phập vào cánh cửa gỗ sau lưng bà ta.

Tĩnh Nhu bước vào từ bóng tối, tà áo nhung đen bay nhẹ nhàng. Phía sau cô là A Lực và Tiểu Mao. Ánh mắt Tĩnh Nhu lạnh lẽo như băng giá đại dương khi nhìn thấy vết m.á.u trên tay v.ú Trương.

"Bà Tô," Tĩnh Nhu cất giọng, thanh âm nhỏ nhưng đanh thép như tiếng đục đóng vào quan tài. "Mười năm trước, bà nhìn mẹ tôi c.h.ế.t cháy mà không cứu. Mười năm sau, bà lại định dùng m.á.u của người thân cận nhất của tôi để rửa sạch sự nhục nhã của mình sao?"

Bà Tô ngã quỵ xuống sàn, đôi bàn tay run rẩy cào cấu vào những thớ gỗ. Bà ta nhìn Tĩnh Nhu, thấy trước mặt không phải là một đứa trẻ, mà là một vị thẩm phán tối cao đang nắm giữ sợi dây định mệnh của bà ta.

"G.i.ế.c tôi đi! Mày g.i.ế.c tôi luôn đi!" Bà Tô gào khóc t.h.ả.m thiết. "Tao thà c.h.ế.t còn hơn phải sống kiếp nghèo hèn, phải nhìn mày ngồi trên ngai vàng của con gái tao!"

Tĩnh Nhu tiến lại gần, khẽ nâng v.ú nuôi Trương dậy, trao cho bà một tấm khăn lụa để cầm m.á.u. Cô nhìn bà Tô bằng ánh mắt thương hại tột cùng: "C.h.ế.t là một sự giải thoát quá dễ dàng đối với bà. Tôi muốn bà phải sống. Sống để nhìn thấy cái tên Lâm gia bị xóa sổ vĩnh viễn, sống để thấy con gái bà mục nát trong ngục tối, và sống để cảm nhận cái nghèo hèn mà bà hằng khinh rẻ. Đó mới là hình phạt dành cho kẻ dùng lụa để che đậy tâm hồn quỷ dữ."

Tĩnh Nhu ra lệnh cho cảnh sát kinh tế — những người đang làm nhiệm vụ kê biên bên ngoài — vào áp giải bà Tô đi vì tội mưu toan g.i.ế.c người. Khi người đàn bà điên loạn ấy bị lôi đi, tiếng gào thét của bà ta vẫn còn vang vọng dọc hành lang, nghe như tiếng rú của một con thú rừng bị sập bẫy.

Căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có. Tĩnh Nhu cầm chiếc khánh bạc ra, khía thêm vạch thứ bốn mươi ba — vạch của sự "Bảo Vệ Ân Nhân".

"Vú Trương, con về muộn rồi," Tĩnh Nhu khẽ nói, đầu dựa vào vai người v.ú già.

Vú Trương xoa đầu cô, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài: "Không muộn, tiểu thư. Gỗ sưa trắng đã nở hoa rồi, sương mù đã tan rồi. Từ nay, không ai có thể làm hại người của họ Vân nữa."

Sự sâu sắc của chương này nằm ở chỗ bóc trần sự mục nát cuối cùng của Lâm gia. Họ không chỉ thua về tiền bạc, mà thua hoàn toàn về nhân tính. Sự điên cuồng của bà Tô chính là minh chứng cho việc khi con người ta sống chỉ vì vật chất, thì khi vật chất mất đi, họ chỉ còn là một cái xác rỗng đầy thù hận.

Tĩnh Nhu đứng dậy, đi tới ban công tòa biệt thự cũ. Cô nhìn về phía tòa tháp Vân Tháp đang rực sáng chữ "VÂN". Đêm nay, một kỷ nguyên của sự lừa dối đã thực sự kết thúc bằng nhát d.a.o tuyệt vọng của kẻ thua cuộc. Ngày mai, dưới bàn tay của Tĩnh Nhu, những thớ gỗ của Kinh thành sẽ chỉ còn mang hơi thở của nghệ thuật và lòng trung trinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.