Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C136
Cập nhật lúc: 25/03/2026 16:06
CHƯƠNG 136: CHIẾC LỒNG VÔ HÌNH CỦA BÓNG ĐÊM
Trận mưa đêm tại bãi phế liệu Thanh Khê đã tạnh, nhưng bóng tối vẫn đặc quánh như đổ chì lên khu ổ chuột xập xệ phía sau bến xe Phố Huyện. Nơi đây không có ánh đèn đường, chỉ có những đống rác cao ngất ngưởng và những mái nhà lợp giấy dầu xộc xệch, rách nát. Lâm Tuyết Vy, sau cuộc hội ngộ kinh hoàng với Tĩnh Nhu, đã hoàn toàn sụp đổ về mặt lý trí. Cô ta chạy. Cô ta chạy điên cuồng qua những rãnh bùn lầy, đôi chân trần giẫm lên mảnh sành rớm m.á.u nhưng không còn cảm thấy đau đớn.
Trong tâm trí hỗn loạn của Tuyết Vy, cô ta chỉ muốn thoát khỏi cái bóng ma khổng lồ mang tên Tĩnh Nhu. Nhưng cô ta không biết rằng, thế giới rộng lớn ngoài kia đã sớm biến thành một chiếc l.ồ.ng vô hình được đan bằng những sợi tơ của "Bóng Đêm".
Lâm Tuyết Vy thở hổn hển, tựa lưng vào một bức tường gạch mục nát. Cô ta lén nhìn ra đầu ngõ, hy vọng có thể lẻn lên một chuyến xe khách liên tỉnh để trốn khỏi cái huyện X quỷ ám này. Thế nhưng, ngay tại trạm gác dân phòng đầu khu, cô ta thấy hai gã đàn ông mặc áo khoác đen, cổ tay thêu hình đóa hoa trà trắng nhỏ xíu – ký hiệu của lữ đoàn Bóng Đêm. Họ không đuổi theo cô ta, họ chỉ đứng đó, im lặng và quan sát bằng ánh mắt lạnh lẽo của những thợ săn kiên nhẫn.
"Tại sao... tại sao chúng nó lại ở đây?" Tuyết Vy lẩm bẩm, hàm răng va vào nhau lập cập. "Tao phải đi... tao phải về Kinh thành... tao vẫn còn những người bạn... họ sẽ cứu tao..."
Cô ta quay đầu chạy hướng ngược lại, xuyên qua con hẻm nhỏ dẫn ra cánh đồng sưa. Nhưng ở đó, những người nông dân vốn dĩ nghèo khổ nay lại mặc những bộ đồ lao động mới tinh của Vân Thị. Họ nhìn cô ta, không phải bằng sự tò mò, mà bằng một sự khinh miệt được lập trình sẵn.
"Tiểu thư Lâm, định đi đâu sớm thế?" Một người đàn bà hất gáo nước rửa bát xuống ngay chân Tuyết Vy. "Chủ tịch Vân đã mua lại cả khu ổ chuột này rồi. Chúng tôi được lệnh 'chăm sóc' cô thật tốt. Đừng phí sức chạy nữa, cái huyện này giờ là sân sau của họ Vân rồi."
Sự thật tàn khốc giáng xuống đầu Tuyết Vy: Tĩnh Nhu không cần nhốt cô ta vào nhà lao chính thống. Cô đã dùng tiền để mua đứt cả không gian sinh tồn của Tuyết Vy. Những kẻ nghèo khổ ở đây giờ là cai ngục của cô ta. Mỗi ngày, họ sẽ ném cho cô ta một bát cơm thiu, một mẩu bánh mì mốc để cô ta không c.h.ế.t đói, nhưng tuyệt đối không một ai cho cô ta quá hai bước chân ra khỏi ranh giới của khu ổ chuột.
Đây là một loại giam lỏng cao tay nhất: Cô ta có tự do trên danh nghĩa, nhưng thực tế lại bị xích bởi sự thù ghét của cả một cộng đồng và sự giám sát của Bóng Đêm.
Để triệt hạ nốt chút lý trí cuối cùng của Tuyết Vy, Tiểu Mao đã thực hiện một yêu cầu đặc biệt từ Tĩnh Nhu. Gã cho người bí mật lắp đặt hàng chục bộ chuông gió mộng khóa xung quanh căn chòi nát nơi Tuyết Vy trú ngụ.
Những bộ chuông gió này không làm bằng kim loại, mà được chế tác từ những mẩu gỗ vụn của các xưởng mộc cũ. Cơ chế mộng khóa bên trong được tinh chỉnh một cách quỷ quyệt: mỗi khi có gió thổi qua, sự va chạm giữa các thớ gỗ không tạo ra âm thanh thanh tao, mà lại phát ra tiếng cộc... cộc... cạch... khô khốc.
Đó chính xác là tiếng đục gỗ, tiếng bào gỗ của ông nội Tĩnh Nhu và cha cô mười năm trước tại Vân Dinh.
Cộc... cộc... cạch...
Tuyết Vy ngồi co quắp trong góc chòi, hai tay bịt c.h.ặ.t tai nhưng âm thanh ấy vẫn len lỏi qua từng kẽ ngón tay, đ.â.m thẳng vào não bộ.
"Dừng lại! Đừng đục nữa! Đừng gõ nữa!" Cô ta gào lên điên cuồng. "Vân lão gia... tôi không g.i.ế.c ông... là cha tôi... là cha tôi làm mà! Làm ơn đi... đừng hiện về đòi mạng tôi!"
Trong cơn ảo giác, Tuyết Vy nhìn thấy những thớ gỗ trên vách chòi bỗng nhiên chuyển động, chúng ghép lại thành gương mặt nghiêm nghị của người thợ mộc già họ Vân. Tiếng chuông gió mộng khóa mô phỏng nhịp điệu làm việc của ông, như thể ông đang đóng một bộ quan tài ngay bên cạnh giường ngủ của cô ta. Tĩnh Nhu đã dùng mộc nghệ để biến gió thành lời nguyền, biến không gian thành ngục tù tâm linh. Tuyết Vy không thể ngủ, mỗi khi nhắm mắt, tiếng gỗ va chạm lại nhắc nhở cô ta về món nợ m.á.u của gia tộc.
Một buổi chiều muộn, Tuyết Vy đói lả, bò ra đống rác trước bến xe để tìm kiếm chút gì đó có thể bỏ vào bụng. Đôi bàn tay từng được nâng niu bằng lụa quý giờ đây đầy những vết ghẻ lở, mưng mủ vì nhiễm trùng và sương gió. Bỗng nhiên, mắt cô ta dán c.h.ặ.t vào một tờ báo cũ bám đầy bùn đất nằm lăn lóc bên lề đường.
Trang bìa tờ Thời đại Mỹ nghệ Quốc tế in hình một người phụ nữ phương Đông thanh tú, mặc bộ lễ phục mộng khóa rực rỡ, đang đứng trên bục vinh quang tại Paris để nhận giải thưởng thiết kế xuất sắc nhất toàn cầu.
Là Tĩnh Nhu.
Gương mặt Tĩnh Nhu rạng rỡ, đôi mắt trong veo đầy kiêu hãnh của một con phượng hoàng đã thực sự vươn mình ra khỏi tro tàn. Dòng tít lớn in đậm: "Vân Tĩnh Nhu – Thiên tài mộc nghệ đưa tinh hoa phương Đông thống trị thế giới".
Tuyết Vy run rẩy cầm tờ báo lên, nước mắt hòa cùng bùn đất chảy xuống nhòe cả mặt giấy. Cô ta nhìn vào đôi tay mình — đôi tay đầy ghẻ lở, đen kịt chất bẩn — rồi lại nhìn vào đôi tay cầm cúp vàng của Tĩnh Nhu. Sự đố kỵ gặm nhấm cô ta như hàng vạn con kiến đỏ, nhưng sau sự đố kỵ là một nỗi hối hận muộn màng đến tê tái.
"Nếu ngày đó tao không đốt nhà... nếu ngày đó tao không xua đuổi nó... liệu bây giờ tao có đang đứng ở Paris cùng nó không?" Cô ta bật cười điên dại giữa bến xe bụi bặm. Tiếng cười khàn đặc, t.h.ả.m hại khiến những người qua đường phải dạt ra vì tưởng gặp phải kẻ điên. Sự trừng phạt lớn nhất mà Tĩnh Nhu dành cho cô ta không phải là cái c.h.ế.t, mà là để cô ta phải tỉnh táo để thấy kẻ mình từng chà đạp đang bay cao tới những vì sao, còn mình thì đang mục rữa trong vũng bùn mà mình đã tạo ra.
Đêm xuống, tiếng chuông gió mộng khóa lại bắt đầu gõ nhịp. Cộc... cộc... cạch...
Tuyết Vy nằm vật ra sàn chòi, miệng lảm nhảm những câu kinh vô nghĩa. Ngoài cửa, bóng của một thành viên Bóng Đêm in dài trên vách giấy dầu.
"Ăn đi." Một bát cơm thiu với vài cọng rau héo được ném qua khe cửa.
Tuyết Vy vồ lấy bát cơm như một con thú hoang. Cô ta không còn danh dự, không còn liêm sỉ, chỉ còn bản năng sinh tồn hèn hạ. Vừa nhai cơm, cô ta vừa nhìn chằm chằm vào bức tường, nơi tiếng chuông gió vẫn đang gào thét tên họ Vân.
Ở phương Tây xa xôi, Tĩnh Nhu đang nâng ly vang đỏ chúc mừng thắng lợi, chuẩn bị cho cuộc chinh phạt thị trường New York. Còn ở đây, Lâm Tuyết Vy chính thức trở thành một phần của bãi rác Thanh Khê – một phế phẩm của nhân quả, bị giam cầm trong chiếc l.ồ.ng vô hình của Bóng Đêm cho đến tận cuối đời.
Khớp mộng của sự trừng phạt đã sập xuống. Hoàn hảo, lạnh lùng và không có chìa khóa để mở.
