Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C139
Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:03
CHƯƠNG 139: LỜI NGUYỀN CỦA NHỮNG KHỐI GỖ "MA" – BẰNG CHỨNG THÉP
Bóng tối dưới hầm ngầm của biệt phủ Đại tá Nguyễn đặc quánh như nhựa cây lâu năm. Đây không phải là một căn hầm thông thường; nó là một pháo đài kiên cố được xây dựng bằng bê tông cốt thép dày ba mét, nằm sâu mười mét dưới lòng đất, cách biệt hoàn toàn với mọi sóng vô tuyến và sự can thiệp từ bên ngoài. Mùi ẩm thấp của đất đá quyện với mùi thơm nồng, u uất của hàng tấn gỗ sưa đỏ lậu tạo nên một thứ bầu không khí vương giả nhưng mục nát.
Nguyễn đứng giữa căn hầm, ánh đèn pin trên tay gã quét qua những kiện hàng gỗ được xếp chồng lên nhau như những bức tường thành. Gã thở hổn hển, gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi nhưng đôi mắt vẫn lóe lên tia hy vọng cuối cùng. Gã tin rằng, chừng nào đống "vàng lộ thiên" này và những hộc tủ chứa đầy vàng ròng chưa bị phát hiện, gã vẫn còn cơ hội để lật ngược thế cờ. Đây là nơi an toàn nhất thế giới, nơi mà ngay cả vệ tinh của bộ quốc phòng cũng không thể soi thấu.
Cạch.
Hệ thống điện của căn hầm bỗng nhiên tự động kích hoạt. Ánh sáng đèn LED trắng lạnh lẽo bừng sáng, làm Nguyễn ch.ói mắt. Tĩnh Nhu bước xuống cầu thang xoắn ốc bằng thép, theo sau là Tiểu Mao và một nhóm chuyên gia của Thanh tra Bộ đang cầm trên tay những thiết bị quét cầm tay kỳ lạ.
"Ông Nguyễn, ông nghĩ rằng chỉ cần giấu gỗ vào hầm đá là có thể xóa sạch dấu vết sao?" Tĩnh Nhu cất giọng, thanh âm vang vọng giữa bốn bức tường bê tông, nghe lạnh lùng như tiếng đục chạm vào gỗ cứng.
Nguyễn cười gằn, tay siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g: "Mày có bằng chứng gì nói đây là gỗ lậu? Hồ sơ lâm sản của tao đầy đủ dấu đỏ. Tao có thể nói đây là tài sản thừa kế, là quà tặng. Mày không bao giờ chứng minh được nguồn gốc của chúng!"
Tĩnh Nhu khẽ nhếch môi, một nụ cười chứa đựng tri thức vượt tầm thời đại. Cô ra hiệu cho chuyên gia Thanh tra bật máy quét. Một luồng ánh sáng màu xanh tím quét qua những khối gỗ sưa đỏ. Ngay lập tức, trên bề mặt thớ gỗ hiện lên những mã số phát quang li ti, rực sáng như những chùm sao giữa đêm đen.
"Ông có biết về kỹ thuật 'Đánh dấu đồng vị phóng xạ siêu nhẹ' không?" Tĩnh Nhu chậm rãi giải thích, ánh mắt sắc lẹm. "Hai năm trước, khi các đoàn xe lậu của ông đi qua biên giới vùng huyện X, toàn bộ số gỗ này đã được mạng lưới Bóng Đêm của tôi bí mật tẩm một loại hóa chất đặc biệt. Nó không màu, không mùi, không gây hại cho gỗ, nhưng nó mang một chữ ký phóng xạ duy nhất. Chỉ cần dùng máy quét chuyên dụng, toàn bộ bản đồ vận chuyển từ cửa rừng phía Bắc về đến căn hầm này sẽ hiện ra rõ mòn mốt. Mỗi khối gỗ ở đây đều có một 'giấy khai sinh' tội ác mà ông không bao giờ xóa được."
Nguyễn quỵ xuống, đôi mắt trừng trừng nhìn những đốm sáng xanh tím trên đống gỗ. Gã không hiểu nổi một đứa trẻ lại có thể nắm giữ loại công nghệ mà ngay cả các phòng thí nghiệm hiện đại nhất cũng chưa phổ biến. Đây không phải là mộc nghệ thông thường; đây là sự kết hợp tàn khốc giữa tri thức kiếp trước của Tĩnh Nhu và nguồn lực vô tận của Vân Thị.
Tiểu Mao bước lên phía trước, tay cầm một chiếc tráp mộng khóa nhỏ. Gã đặt nó lên một khối gỗ sưa lớn nhất trong hầm.
"Đại tá, ông rất thích ngồi trên chiếc ghế 'Thăng Long' tại văn phòng làm việc của mình đúng không?" Tiểu Mao cười lạnh. "Chiếc ghế đó được ghép từ 108 khớp mộng khóa tinh vi. Nhưng điều ông không ngờ tới là kết cấu của nó được thiết kế theo nguyên lý 'Truyền âm thớ gỗ'. Gỗ sưa có mật độ phân t.ử rất đặc, nếu được xử lý đúng cách, nó sẽ hoạt động như một màng loa tự nhiên, ghi lại mọi rung động âm thanh trong phòng."
Tiểu Mao nhấn một nút trên tráp mộng khóa. Một đoạn âm thanh với độ nét cực cao vang lên, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của căn hầm.
"...Thủ tiêu thằng Bảy cho tao. Nó biết quá nhiều về vụ vận chuyển sưa đỏ ở cảng phía Đông. Nhớ làm cho giống một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông..."
Đó chính là giọng nói của Nguyễn. Tiếp theo là những cuộc ngã giá quyền lực, những mệnh lệnh tàn bạo để bảo kê cho Lâm gia, những lời thề thốt phản bội lại quân đội. Từng từ, từng chữ đều rõ ràng đến mức Nguyễn cảm thấy như chính mình đang tự tát vào mặt mình. Hệ thống "Nhãn Mộc" của Tĩnh Nhu đã biến mọi món đồ nội thất gỗ trong đời Nguyễn thành những "gián điệp" thầm lặng, ghi lại bản cáo trạng vĩnh viễn cho gã.
Nguyễn điên cuồng nhìn quanh, gã hướng nòng s.ú.n.g về phía gã trợ lý thân tín nhất đang đứng ở góc hầm – người duy nhất biết mã số của căn hầm này.
"Hùng! Tại sao? Tại sao chúng nó vào được đây? Mày đã phản bội tao?" Nguyễn gào lên.
Gã trợ lý tên Hùng bước ra khỏi bóng tối, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm. Hùng chậm rãi tháo chiếc huy hiệu quân đội trên n.g.ự.c áo, để lộ ra một hình xăm đóa hoa trà trắng nhỏ xíu ở cổ tay trong.
"Đại tá, tôi không phản bội ông," Hùng cất giọng trầm mặc. "Vì ngay từ đầu, tôi chưa bao giờ thuộc về ông. Tôi là thành viên cấp cao của lữ đoàn Bóng Đêm. Từ Giai đoạn 2, khi tiểu thư bắt đầu thâu tóm các băng đảng phố huyện, tôi đã được cài cắm vào hàng ngũ của ông dưới một thân phận giả hoàn hảo. Suốt bốn năm qua, mỗi bước đi của ông, mỗi kiện gỗ lậu ông giấu, tôi đều báo cáo về Vô Niên Các không sót một chữ."
Nguyễn c.h.ế.t lặng. Gã nhận ra mình đã nuôi một con hổ ngay sát cạnh giường suốt nhiều năm qua. Tĩnh Nhu không chỉ dùng kỹ thuật, cô dùng cả lòng người để bủa vây gã. Toàn bộ cuộc đời gã trong bốn năm qua chỉ là một vở kịch mà Tĩnh Nhu là đạo diễn đứng sau bức màn nhung.
Tĩnh Nhu tiến lại gần đống vàng ròng đang rực sáng dưới ánh đèn. Cô không thèm liếc nhìn chúng lấy một cái. Đối với cô, vàng chỉ là kim loại vô tri, nhưng danh dự của dòng họ Vân là thứ vô giá mà Nguyễn đã chà đạp.
"Ông Nguyễn, ông dùng gỗ sưa để đổi lấy vàng, dùng quyền lực để đổi lấy m.á.u," Tĩnh Nhu nhìn thẳng vào mắt gã. "Hôm nay, chính những khối gỗ 'ma' này sẽ là xiềng xích khóa c.h.ặ.t cuộc đời ông. Súng của ông không còn đạn, lính của ông đã quay lưng, và căn hầm này sẽ trở thành nấm mồ cho sự kiêu ngạo của ông."
Tiếng xích sắt của lực lượng đặc nhiệm vang lên trên cầu thang. Nguyễn buông thõng cánh tay, khẩu s.ú.n.g rơi xuống đất với một tiếng động chát chúa. Gã hiểu rằng, mộng khóa của Tĩnh Nhu không chỉ khóa những chiếc hộp, nó đã khóa c.h.ặ.t vận mệnh của gã vào bóng tối vĩnh viễn.
Tĩnh Nhu quay lưng bước đi, tà áo đen thêu chỉ bạc lấp lánh như một dải thiên hà giữa căn hầm u tối.
"Tiểu Mao, hãy bàn giao toàn bộ số gỗ sưa này cho Quỹ Bảo tồn Di sản. Còn số vàng kia... hãy dùng nó để xây dựng lại những làng nghề mộc đã bị Nguyễn tàn phá."
Bình minh của sự thật đã xua tan bóng tối dưới lòng đất. Tĩnh Nhu không còn là đứa trẻ của quá khứ; cô đã thực sự trở thành vị vương không ngai của mộc nghệ Kinh kỳ, sẵn sàng sải cánh vươn ra biển lớn toàn cầu.
