Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C142

Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:03

CHƯƠNG 142: CHUYẾN TÀU VỀ NƠI BẮT ĐẦU

Sương mù buổi sớm tại Ga tàu Phố Huyện hôm nay không mang cái vẻ ảm đạm, liêu trai thường thấy. Dưới ánh nắng vàng nhạt xua tan lớp màn mờ ảo, sân ga xập xệ ngày nào giờ bừng sáng bởi một sự náo nhiệt chưa từng có trong lịch sử trăm năm của vùng đất biên viễn này. Không còn những tiếng cãi vã xô bồ của những phe nhóm bốc xếp hay mùi dầu máy nồng nặc của những chuyến tàu chở gỗ lậu đen ngòm, không khí hôm nay tinh khiết và rộn ràng một cách lạ kỳ.

Từ phía xa, tiếng còi tàu vang lên dõng dạc, cắt ngang sự tĩnh lặng của đại ngàn. Nhưng tâm điểm của mọi ánh nhìn không nằm ở đường ray, mà nằm ở con lộ chính dẫn vào ga. Một đoàn xe đen bóng bẩy, dẫn đầu là chiếc Limousine sang trọng mang biểu trưng đóa hoa trà trắng của Tập đoàn Vân Thị, đang chậm rãi tiến vào trong sự hộ tống nghiêm cẩn của đội xe vệ sĩ.

Cánh cửa xe mở ra. Một đôi giày lụa thêu tinh xảo chạm xuống nền đất đá của sân ga. Tĩnh Nhu bước ra, thanh cao trong bộ sườn xám màu xanh thạch anh, mái tóc đen tuyền được cài bởi chiếc trâm mộng khóa bằng gỗ sưa trắng – vật báu của dòng họ Vân nay đã rực sáng trở lại.

Mười năm trước, cũng tại sân ga này, một cô bé nhặt rác lem luốc, mình đầy vết thương đã phải bám vào gầm toa tàu chở than để trốn chạy khỏi sự truy sát của Lâm gia. Mười năm sau, cô trở về với tư cách là Chủ tịch của một đế chế mỹ nghệ, là vị vương không ngai đã quét sạch bóng tối khỏi Kinh kỳ.

Đi bên cạnh cô là v.ú nuôi Trương. Người phụ nữ lam lũ, khắc khổ năm xưa giờ đây đã là một bà nội đáng kính trong bộ áo gấm màu mận chín thêu chữ "Thọ" bằng chỉ vàng. Đôi bàn tay từng gầy guộc vì đào bới rác rưởi để nuôi Tĩnh Nhu giờ đây đeo vòng ngọc phỉ thúy, phong thái ung dung, tự tại. Phía sau họ là Nghệ nhân Diệp – bậc thầy mộc nghệ của Vô Niên Các. Ông đứng đó với bộ đồ nâu sồng giản dị nhưng khí chất của một bậc đại sư khiến những kẻ xung quanh không tự chủ được mà cúi đầu kính cẩn.

"Tiểu thư... v.ú không ngờ có ngày mình lại được về đây theo cách này," v.ú Trương xúc động, đôi mắt già nua nhòe lệ khi nhìn thấy dãy núi trùng điệp của Phố Huyện.

Tĩnh Nhu khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y v.ú, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực: "Vú à, đây là nơi chúng ta đã gieo những hạt giống đau thương, nên hôm nay, con muốn v.ú cùng con gặt hái những đóa hoa công lý."

Sự rúng động thực sự bắt đầu khi đoàn xe tiến sâu vào con đường dẫn tới làng Thanh Khê. Toàn bộ người dân Phố Huyện và dân làng Thanh Khê đã đứng dọc hai bên đường từ lúc rạng đông. Họ không đứng đó vì sợ hãi uy quyền quân đội của Đại tá Nguyễn năm xưa, cũng không phải vì bị cưỡng ép. Họ đứng đó với những giỏ hoa trà dại, những nụ cười chân chất và đôi mắt lấp lánh sự biết ơn sâu sắc.

"Tiên nữ Thanh Khê về rồi! Người mang trường học và bệnh viện về cho chúng ta đã về rồi!"

Tiếng hô vang dội cả một vùng thung lũng. Sau khi lật đổ liên minh Lâm – Nguyễn, việc đầu tiên Tĩnh Nhu làm không phải là xây dựng nhà máy, mà là dùng quỹ của Vân Thị để xóa bỏ những khu ổ chuột, xây dựng hệ thống lọc nước sạch và thành lập quỹ giáo d.ụ.c cho con em thợ mộc nghèo. Với họ, Tĩnh Nhu không phải là một doanh nhân xa lạ; cô là vị cứu tinh đã kéo họ ra khỏi bùn lầy của sự bóc lột.

Tĩnh Nhu nhìn qua cửa kính, thấy những người đàn bà từng nhường cho cô mẩu bánh mì khô, những ông lão từng chỉ cho cô cách ẩn nấp dưới bãi phế liệu. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ xóa tan vẻ lạnh lùng thường ngày.

Đến đầu làng Thanh Khê, nơi con đường nhựa mới tinh kết thúc và lối mòn dẫn vào bãi rác năm xưa bắt đầu, Tĩnh Nhu ra hiệu dừng xe. Trước sự ngỡ ngàng của đoàn vệ sĩ và hàng ngàn dân làng, cô cúi người, tự tay cởi bỏ đôi giày hiệu sang trọng.

Tĩnh Nhu bước xuống xe bằng đôi chân trần. Cô bước đi trên mảnh đất vẫn còn vương mùi bùn lầy và mùn gỗ mục – thứ mùi vị đã nuôi dưỡng ý chí báo thù của cô suốt một thập kỷ.

"Tiểu thư, đất còn bẩn lắm..." A Lực định can ngăn nhưng Tĩnh Nhu đưa tay chặn lại.

"Đừng. Tôi muốn cảm nhận lại cái lạnh của bùn đất này. Nó nhắc tôi nhớ mình từ đâu tới, và tôi đang nợ mảnh đất này những gì," cô nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.

Cô dìu v.ú nuôi Trương bước đi. Hai người phụ nữ, một già một trẻ, đi chân trần trên lối mòn cũ. Phía cuối con đường là căn lều lụp xụp năm xưa – nơi trú ẩn duy nhất của họ trong những ngày bão tố. Căn lều ấy không bị dỡ bỏ; Tĩnh Nhu đã ra lệnh cho lữ đoàn Bóng Đêm bảo vệ và giữ nguyên trạng từng chiếc cọc gỗ, từng mảnh bao tải rách. Nó đứng đó như một kỷ vật của sự sinh tồn, được bao bọc bởi một hàng rào gỗ sưa trắng tinh xảo mà Nghệ nhân Diệp vừa hoàn thiện.

Bước vào bên trong căn lều, mùi rơm rạ cũ kỹ ùa về. Tĩnh Nhu đưa tay chạm vào chiếc ghế gỗ gãy chân mà cô từng ngồi để học thuộc lòng những khớp mộng khóa trong sách cũ. Mọi thứ vẫn ở đó, tĩnh lặng như thời gian chưa từng trôi qua.

Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như m.á.u nhuộm thẫm bãi phế liệu Thanh Khê, Tĩnh Nhu đi bộ về phía sau làng – nơi có những nấm mồ vô danh của những thợ mộc nghèo đã khuất. Họ là những người đã c.h.ế.t vì kiệt sức trong các xưởng gỗ lậu của Nguyễn, là những người anh em đã chia cho cô chén cơm thừa giữa đêm đông buốt giá.

Cô quỳ xuống trước những ngôi mộ đã được cải táng sạch sẽ, ốp bằng gỗ đá sang trọng. Tĩnh Nhu lấy ra một hộp hương trầm được chế tác từ sưa đỏ nghìn năm – loại trầm quý nhất mà ngay cả vua chúa ngày xưa cũng khó lòng có được.

Làn khói hương tỏa ra mùi thơm thanh khiết, u uất mà uy nghiêm, bao phủ lấy nghĩa trang nhỏ.

"Các chú, các bác... Tĩnh Nhu về rồi đây," cô thầm thì, thanh âm nghẹn lại giữa gió đại ngàn.

Cô cắm nén nhang xuống đất, đôi mắt rực sáng trong bóng tối đang dần phủ xuống: "Con đã về, và con không về một mình. Con mang theo ánh sáng của Vân gia, mang theo sự công bằng cho mảnh đất này. Những kẻ đã chà đạp lên m.á.u và mồ hôi của mọi người giờ đang phải trả giá trong ngục tối. Từ nay về sau, Thanh Khê sẽ không còn là bãi rác của Kinh thành, mà sẽ là cái nôi của những bậc đại sư mỹ nghệ."

Vú nuôi Trương đứng phía sau, lặng lẽ lau nước mắt. Nghệ nhân Diệp khẽ cúi đầu trước những vong linh thợ mộc quá cố. Trong khoảnh khắc ấy, sự giao thoa giữa quá khứ đau thương và tương lai rực rỡ hiện rõ hơn bao giờ hết.

Tĩnh Nhu đứng dậy, quay lưng lại với bóng tối của bãi phế liệu. Phía trước cô, Phố Huyện đã lên đèn, lung linh và tràn đầy sức sống mới. Chuyến tàu về nơi bắt đầu không phải để chấm dứt một hành trình, mà để nạp lại linh khí cho một cuộc chinh phục vĩ đại hơn.

"Tiểu Mao, A Lực," Tĩnh Nhu ra lệnh khi bước lên xe. "Sáng mai, hãy cho khởi công xây dựng Nhà máy Mộng Khóa Quốc tế ngay tại đây. Tôi muốn cả thế giới phải biết rằng, tinh hoa thực sự bắt đầu từ những đôi bàn tay lấm bùn đất của Thanh Khê."

Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng làn khói hương trầm sưa đỏ vẫn bay lơ lửng, như một lời nguyện cầu vĩnh cửu cho mảnh đất hồi sinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.