Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C146
Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:03
CHƯƠNG 146: NHẢY VỌT THỜI GIAN – ĐÓA HOA RỰC RỠ NHẤT
Thời gian giống như một người thợ bào gỗ tài ba, âm thầm nhưng tàn nhẫn gọt giũa mọi thứ. Ba năm trôi qua kể từ khi Tĩnh Nhu đốt cháy bức ảnh cuối cùng của Lâm gia và lên đường sang Paris. Ba năm, đủ để một quốc gia phục hồi sau khủng hoảng, đủ để một làng nghề mục nát hóa thành khu bảo tồn nghệ thuật. Và cũng đủ để một thiếu nữ 15 tuổi mang lòng thù hận lột xác thành đóa hoa rực rỡ nhất trần gian.
Bầu trời New York cuối thu trong vắt, nhưng cái lạnh đầu mùa đã bắt đầu xâm chiếm các đại lộ sầm uất. Sân bay quốc tế JFK hôm nay được canh phòng cẩn mật hơn bình thường. Trên đường băng, một chiếc Gulfstream G700 – biểu tượng của sự sang trọng tuyệt đối, trên thân máy bay có thêu hình đóa hoa trà trắng cách điệu bằng bạch kim – vừa từ từ đáp xuống. Đây không chỉ là một chuyên cơ riêng; đây là lãnh địa của tập đoàn Vân Thị, người đang nắm giữ trái tim của ngành mộc nghệ và tơ lụa xa xỉ toàn cầu.
Cửa máy bay mở ra. Một luồng linh khí thanh khiết xua tan đi cái lạnh của phi trường. Khi Tĩnh Nhu bước ra, cả không gian như ngưng đọng.
Mười tám tuổi. Tĩnh Nhu không còn là "tiểu thư báo thù" lạnh lùng của ngày nào. Cô đã đạt đến độ chín muồi của nhan sắc và khí chất, một sự giao thoa hoàn hảo giữa nét đài các, thoát tục của dòng m.á.u Vân gia và sự sắc sảo, quyết đoán của một nữ tài phiệt nắm trong tay hàng trăm tỷ đô la.
Miêu tả vẻ đẹp của cô lúc này là một thử thách cho ngôn từ. Tĩnh Nhu diện một bộ áo dài cách tân màu đen tuyền, chất liệu là loại lụa vân mây đen – loại lụa mà Vân thị vừa khôi phục, có khả năng phản chiếu ánh sáng như những dải ngân hà đêm. Những đường thêu phượng hoàng bằng chỉ bạch kim và kim cương li ti chạy dọc thân áo, tạo nên một vẻ quyền lực nhưng không phô trương.
Mái tóc đen tuyền được b.úi cao gọn gàng, cố định bởi một chiếc trâm mộng khóa Vạn Tượng được chế tác từ gỗ sưa trắng và ngọc phỉ thúy. Chiếc trâm này không chỉ là trang sức, nó là minh chứng cho việc Tĩnh Nhu đã hoàn toàn nắm giữ bí thuật của cha mình. Đôi mắt cô trong veo như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ của kẻ đã nhìn thấu mọi thăng trầm của nhân sinh. Cô bước đi trên đường băng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, toát lên sự tự tin của một người không chỉ sở hữu tiền bạc, mà sở hữu cả văn hóa và di sản.
A Lực và Tiểu Mao, nay đã trưởng thành và đĩnh đạc hơn nhiều, bước theo sau cô. Bóng của họ đổ dài trên đường băng, như hai vị hộ pháp vĩnh cửu của đóa hoa trà trắng.
Mục tiêu của Tĩnh Nhu tại New York không phải là một cuộc dạo chơi. Cô đến để tham dự buổi đấu giá Sotheby's – sàn đấu giá nghệ thuật danh giá nhất thế giới. Đêm nay, Sotheby's sẽ tổ chức một buổi đấu giá chuyên đề: "Tinh hoa phương Đông và những bí ẩn bị lãng quên". Món hàng đinh của buổi tối là một bộ bàn ghế mộng khóa mang tên "Vạn Tượng Thượng Hoàng", được quảng cáo là "kiệt tác cuối cùng của một dòng họ đại sư đã thất truyền ở Việt Nam".
Hàng ngàn tỉ phú, những nhà sưu tập nghệ thuật, các ông trùm sòng bạc Macau và các hoàng thân Trung Đông đã lấp đầy khán phòng của Sotheby's. Không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền và sự kiêu ngạo của những kẻ dùng tiền để mua di sản. Mọi người đều háo hức muốn chiếm đoạt bộ bàn ghế kia, thứ mà họ tin rằng sẽ mang lại sự vương giả cho cung điện của họ.
Khi ánh đèn trong khán phòng vụt tắt, chỉ còn lại một luồng sáng chiếu vào sân khấu chính nơi bộ "Vạn Tượng Thượng Hoàng" đang ngự trị. Viên đấu giá viên người Pháp dõng dạc: "Mức giá khởi điểm cho kiệt tác này là mười triệu đô la!"
"Mười lăm triệu!" Một tỷ phú dầu mỏ Trung Đông dứt khoát dơ biển.
"Hai mươi triệu!" Một nhà sưu tập Trung Quốc không kém cạnh.
Cuộc đấu tranh diễn ra khốc liệt. Mức giá nhanh ch.óng vượt qua con số năm mươi triệu đô la.
Ngay khi viên đấu giá viên định gõ b.úa ở mức năm mươi lăm triệu, một tiếng vút của t.ử thần vang lên. Cánh cửa chính của khán phòng bị đẩy mở. Tĩnh Nhu bước vào.
Cả khán phòng nín thở. Sự xuất hiện của cô không chỉ là sự xâm nhập; nó là sự chiếm đoạt không gian. Tĩnh Nhu điềm nhiên bước xuống lối đi giữa hai hàng ghế, tà áo lụa vân mây đen lướt đi nhẹ nhàng, mùi hương trầm sưa đỏ tỏa ra từ chiếc trâm mộng khóa Vạn Tượng của cô bao phủ cả khán phòng, xua tan đi mùi nước hoa xa xỉ giả tạo.
Cô không dơ biển đấu giá. Tĩnh Nhu đi thẳng lên sân khấu, đứng ngay bên cạnh bộ "Vạn Tượng Thượng Hoàng". Cô khẽ đưa đôi bàn tay ngọc thạch của mình, chạm vào một chốt mộng nhỏ ẩn giấu dưới chân ghế.
Rắc... cạch... khớp.
Tiếng cơ khí của gỗ vang lên giòn giã. Trước sự bàng hoàng tột độ của hàng ngàn người, bộ bàn ghế khổng lồ, uy nghiêm bỗng chốc... tan rã. Chín mươi chín khớp mộng tự động tháo rời, hàng trăm mảnh gỗ sưa đỏ thẫm rơi xuống sàn sân khấu, nằm rời rạc và vô tri. Không còn hình dáng của một bảo vật, chỉ còn là những mẩu gỗ vụn không hơn không kém.
Viên đấu giá viên c.h.ế.t lặng, chiếc b.úa đấu giá rơi khỏi tay gã. Cả khán phòng Sotheby's rung chuyển. Một kiệt tác năm mươi triệu đô la đã biến thành một đống củi khô chỉ bằng một cái chạm tay của một thiếu nữ 18 tuổi.
Tĩnh Nhu đứng giữa đống gỗ vụn, tà áo đen tung bay trong gió. Cô nhìn xuống đám đông, nhìn vào những gương mặt đang há hốc mồm vì kinh hãi và đố kỵ.
"Các vị quý nhân," Tĩnh Nhu cất giọng, thanh âm nhỏ nhưng đanh thép như tiếng đục đóng vào quan tài. "Bộ bàn ghế mộng khóa này, cha tôi – Vân lão gia – đã dành cả đời để chế tác. Ông đã khóa vào đây không chỉ là thớ gỗ sưa quý giá, mà là linh hồn và sự chính trực của họ Vân. Ông đã dặn: 'Vân Thị chỉ đóng mộng khóa cho những kẻ biết kính sợ di sản, không đóng cho những kẻ dùng tiền để mua sự vương giả giả tạo'."
Cô chậm rãi nhìn về phía một vị tỉ phú Milan – người hằng đêm luôn tự xưng là "người thừa kế nghệ thuật thế giới" nhưng thực chất là kẻ đã âm thầm bảo trợ cho Lâm gia rửa tiền năm xưa.
"Buổi đấu giá này, các vị không đang đấu giá nghệ thuật. Các vị đang đấu giá lòng tham của chính mình. Cha con họ Lâm đã c.h.ế.t, Đại tá Nguyễn đã mục nát, nhưng cái thói coi thường văn hóa của các vị vẫn còn sống nguyên. Vậy thì, hôm nay, tôi xin thay mặt dòng họ Vân, tháo rời khớp mộng này. Chúng ta xóa bỏ tham vọng giả tạo. Di sản này, tôi sẽ mang về Thanh Khê Mộc Viện, nơi nó thực sự thuộc về."
Cả khán phòng Sotheby's im lặng đến đáng sợ. Sự kiêu ngạo của những kẻ dùng tiền để thống trị nghệ thuật đã bị chà đạp tàn nhẫn dưới gót giày lụa của Tĩnh Nhu. Họ không chỉ thua một đứa trẻ 18 tuổi; họ thua trước cả một nền văn hóa và đạo đức mà Tĩnh Nhu là người giữ lửa.
Tĩnh Nhu không nhìn lại một lần nào. Cô quay lưng, bước xuống sân khấu. A Lực và Tiểu Mao lập tức tiến lên, thu dọn hàng trăm mảnh gỗ sưa trắng vụn cho vào chiếc tráp mộng khóa Vạn Tượng. Họ không để lại dù chỉ một mảnh vụn nhỏ cho những kẻ tham lam kia.
Tĩnh Nhu bước ra khỏi sàn đấu giá, tà áo đen lướt đi giữa hàng ngàn nụ cười hạnh phúc của Bóng Đêm đang đợi sẵn.
"Kể từ đêm nay," Tĩnh Nhu dõng dạc, "Sotheby's sẽ không còn là nơi phán xét mỹ nghệ Kinh kỳ. Thế giới sẽ không nhắc đến chúng ta qua những buổi đấu giá đen. Họ sẽ nhắc đến Vân Thị qua sự phục hưng của làng nghề, qua sự chính trực của nghệ thuật. Chúng ta xóa bỏ lời nguyền bí mật của gia tộc. Nghệ thuật chỉ thực sự vĩnh cửu khi nó thuộc về nhân dân và được nhân dân bảo tồn."
Ánh bình minh trên tháp Vân Thị ở Thủ đô bắt đầu rực sáng. Tĩnh Nhu đứng trước cửa kính sát trần, nhìn mặt trời mọc từ phía biển Đông. Cô không còn hận thù, không còn toan tính báo thù cá nhân. Cô đã trở thành một vị minh chủ thực sự.
"Bay thôi, A Lực. Ngày mai, chúng ta còn một thế giới cần phải chinh phục."
Tĩnh Nhu không chỉ dùng mộng khóa để báo thù; cô đã dùng nó để khóa lại tham vọng giả tạo của thế giới và mở ra một tương lai huy hoàng cho mộc nghệ Việt Nam. Máu họ Vân đã chảy lại, tinh khiết và mạnh mẽ, và từ đống tro tàn của sự phản trắc, một vương quốc mới của sự chính trực và nghệ thuật chân chính đã chính thức bắt đầu khởi sắc.
