Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C163

Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:05

CHƯƠNG 163: KỸ THUẬT LƠ LỬNG VÀ PHÉP MÀU CỦA THỚ GỖ

Đỉnh núi Hắc Sưa vào mùa gió chướng không dành cho những kẻ yếu tim. Mây mù đặc quánh như sữa, cuộn trào quanh những vách đá dựng đứng, nơi mà mỗi bước chân sơ sẩy đều có thể dẫn đến vực thẳm không đáy. Tại độ cao hơn hai ngàn mét, nơi không khí loãng dần và cái lạnh cắt da cắt thịt thấm vào tận xương tủy, một đại công trường lơ lửng giữa tầng không đang thách thức mọi giới hạn của trí tuệ loài người.

Vân Thiên Các đã hoàn thành tầng thứ ba. Nhìn từ xa, tòa tháp gỗ sừng sững như một ngọn hải đăng bằng trầm mặc, nổi bật giữa nền trời xám xịt của đại ngàn Thanh Khê. Nhưng ít ai biết rằng, để dựng lên ba tầng tháp ấy, Tĩnh Nhu và đội ngũ Bóng Đêm đã phải trải qua những đêm trắng đấu trí với t.ử thần và những quy luật vật lý khắc nghiệt nhất.

Bên trong lán trại dã chiến dựng tạm bằng gỗ sưa đỏ chịu lực, ánh đèn dầu lạc rung rinh soi rõ những bản vẽ loang lổ vết mồ hôi. Tĩnh Nhu ngồi đối diện với Nghệ nhân Diệp – người thầy, người chú đã cùng cô đi qua những ngày tăm tối nhất của họ Vân. Trước mặt họ không phải là những bản vẽ mỹ thuật, mà là một mê cung của những con số và ký hiệu cổ của dòng họ Vân.

"Thầy Diệp, lực cản của gió ở đỉnh núi này vào mùa đông sẽ đạt ngưỡng kinh khủng," Tĩnh Nhu vừa nói vừa dùng b.út chì than phác thảo một sơ đồ lực. "Nếu chúng ta dùng mộng khóa cứng (Fixed Tenon) như truyền thống, sức ép từ gió xoáy sẽ bẻ gãy các thớ gỗ sưa trong vòng chưa đầy một mùa. Tòa tháp cao 99 mét này sẽ trở thành một cây cung khổng lồ tự gãy dưới sức căng của chính nó."

Nghệ nhân Diệp vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại nhìn vào bản thảo Vân Thiên Các của Vân phu nhân. Ông khẽ gõ ngón tay vào sơ đồ tầng đế: "Để tòa tháp lơ lửng, chúng ta phải áp dụng công thức 'Vân Thủy Liên Kết'. Con nhìn xem, mẹ con đã tính toán lực chịu tải không dựa trên sự đối kháng, mà dựa trên sự Dịch Chuyển Đồng Bộ."

Tĩnh Nhu gật đầu, cô bắt đầu viết xuống những công thức mộng khóa phức tạp mà chỉ những truyền nhân bậc thầy mới hiểu được. Cô tính toán lực mô-men xoắn dựa trên độ đàn hồi của gỗ sưa nghìn năm. Để giải quyết bài toán trọng lực, họ không đóng đinh, cũng không dùng mộng khít khao. Thay vào đó, họ sử dụng kỹ thuật Mộng Lỏng (Loose Tenon) – một cuộc cách mạng trong kiến trúc gỗ cổ đại.

"Mộng lỏng sẽ đóng vai trò như những khớp xương của con người," Tĩnh Nhu giải thích cho các kỹ sư Bóng Đêm đang vây quanh. "Mỗi khớp mộng sẽ có một khoảng hở nhỏ tính bằng milimet. Khi bão đến, tòa tháp sẽ không đứng im chịu trận. Nó sẽ co giãn, sẽ nghiêng theo gió, các thớ gỗ sẽ trượt lên nhau một cách nhịp nhàng. Nó không đổ vì nó không bao giờ cứng nhắc."

Việc thi công trên đỉnh Hắc Sưa là một bản hùng ca của m.á.u và sự kiên trì. Do không thể dùng máy móc hiện đại để tránh làm hư hại linh khí của rừng sưa nguyên sinh, Lữ đoàn Bóng Đêm phải vận chuyển từng khối gỗ sưa trắng nặng hàng tấn bằng hệ thống tời gỗ thủ công.

A Lực trực tiếp chỉ huy đội vận chuyển. Dưới cơn mưa phùn lạnh giá, những người đàn ông mình trần, cơ bắp cuồn cuộn như những thớ gỗ t.ử đàn, gồng mình kéo những sợi dây thừng bện bằng tơ tằm đại ngàn. Tiếng hò dô vang vọng vách núi, át cả tiếng gió rít. Mỗi khi một cột trụ sưa nghìn năm được đưa vào vị trí, A Lực lại là người trực tiếp dùng đôi vai khổng lồ của mình để giữ thăng bằng cho các nghệ nhân đóng mộng.

"Một... hai... ba... Khớp!"

Tiếng gỗ chạm vào nhau vang lên giòn giã. Đó là âm thanh của sự chiến thắng. Nhưng có những lúc, thiên nhiên nổi giận. Một cơn lốc bất ngờ có thể quật ngã cả những nghệ nhân dày dạn nhất. Tĩnh Nhu đã từng tận mắt chứng kiến một người anh em trong lữ đoàn Bóng Đêm suýt chút nữa rơi xuống vực sâu vì một sợi dây tời bị đứt. Trong khoảnh khắc đó, chính cô đã lao tới, dùng kỹ thuật khóa dây của thợ mộc để cố định lại khớp tời, đôi bàn tay mảnh mai rướm m.á.u vì ma sát của dây thừng.

"Ở đây, chúng ta không chỉ xây tháp," Tĩnh Nhu đứng trên giàn giáo lộng gió, hét lớn để át tiếng bão. "Chúng ta đang rèn luyện linh hồn. Mỗi thớ gỗ sưa này đã chịu đựng nắng mưa ngàn năm để cứng cáp, chúng ta cũng phải như vậy!"

Điểm mấu chốt của Vân Thiên Các chính là bốn cột trụ chính bằng gỗ sưa trắng nghìn năm. Đây là những khối gỗ hiếm hoi còn sót lại từ thời khai sơn phá thạch, có mật độ thớ gỗ dày đặc đến mức không thấm nước và cứng hơn cả đá hoa cương.

Tĩnh Nhu và Nghệ nhân Diệp đã thiết kế một hệ thống Chân Đế Thủy Tĩnh. Thay vì cắm sâu vào lòng đất, các cột trụ này đặt trên những bệ đá thạch anh tự nhiên được mài nhẵn thành hình cầu. Giữa gỗ và đá là một lớp màng mỏng bằng dầu trầm sưa tinh khiết để giảm ma sát.

"Tòa tháp này thực sự đang 'khiêu vũ' trên đỉnh núi," một kiến trúc sư quốc tế bí mật được Tĩnh Nhu mời đến đã phải thốt lên khi nhìn thấy hệ thống mộng lỏng hoạt động.

Khi gió thổi từ phía Đông, các khớp mộng phía Tây sẽ tự động dãn ra, trong khi các khớp mộng phía Đông khép lại, tạo ra một sự cân bằng động hoàn hảo. Tòa tháp có thể nghiêng tới 15 độ mà không hề hấn gì. Các địa chấn nhẹ thậm chí còn làm cho các thớ gỗ sưa cọ xát vào nhau, tỏa ra một mùi hương trầm mặc thơm ngát cả một vùng núi rừng. Đó là "Phép màu của thớ gỗ" – khi vật liệu tự nhiên tự điều chỉnh để bảo vệ chính nó và những người bên trong.

Đêm về, khi công trường tạm nghỉ, Tĩnh Nhu thường đứng một mình ở tầng cao nhất đang thi công. Cô nhìn xuống làng Thanh Khê đang chìm trong ánh đèn dầu leo lắt phía xa. Sự sâu sắc của công trình này không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở sự buông bỏ.

"Mẹ ơi," Tĩnh Nhu khẽ chạm vào một khớp mộng vừa hoàn thành. "Con đã hiểu tại sao mẹ muốn Vân Thiên Các lơ lửng. Vì chỉ khi không bám rễ quá sâu vào bùn lầy của hận thù, chúng ta mới có thể bay cao cùng mây trắng. Tòa tháp này không có móng, cũng như lòng con giờ đây không còn nợ nần gì với quá khứ."

A Lực bước tới, choàng cho cô chiếc áo choàng lông cáo. Cậu không hỏi về kỹ thuật, cậu chỉ quan tâm đến đôi bàn tay đầy vết chai và những vết xước của cô.

"Nghệ nhân Diệp nói ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu lắp đặt tầng thứ tư – tầng của 'Phong Khóa'," A Lực trầm giọng. "Gió sẽ mạnh hơn, nguy hiểm sẽ lớn hơn."

Tĩnh Nhu dựa đầu vào vai cậu, ánh mắt nhìn về phía những vì sao đang lấp lánh trên đỉnh Hắc Sưa: "Càng cao thì gió càng lớn, nhưng tầm nhìn cũng sẽ rộng hơn. Anh có sợ không, Lực?"

"Có em ở đây, mộng khóa của anh đã khớp rồi. Không có gì để sợ cả."

Tòa tháp Vân Thiên Các rùng mình chuyển động trong một cơn gió đêm mạnh mẽ. Tiếng gỗ sưa nghìn năm cọ xát vào nhau tạo thành một giai điệu trầm hùng, như nhịp thở của một vị thần đang tỉnh giấc. Những khớp mộng lỏng trượt nhẹ lên nhau, co giãn nhịp nhàng, chứng minh cho sự đúng đắn của những công thức mộng khóa phức tạp mà Tĩnh Nhu và Nghệ nhân Diệp đã dốc hết tâm huyết.

Tòa tháp lơ lửng giữa mây ngàn, không gục ngã, không khuất phục. Nó là minh chứng cho việc khi con người nương tựa vào thiên nhiên bằng sự kính sợ và trí tuệ, họ có thể tạo ra những phép màu vượt xa mọi sự tưởng tượng của sắt thép và bê tông.

Trên đỉnh Hắc Sưa, một huyền thoại mới đang được khắc ghi vào từng thớ gỗ. Cuộc đại công trình vẫn còn dài, nhưng mỗi nhát đục vang lên giữa màn đêm đều là một lời khẳng định: Đế chế Vân Thị không chỉ trường tồn dưới mặt đất, mà đang bắt đầu vươn mình chiếm lĩnh cả bầu trời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.