Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C23
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:04
CHƯƠNG 23: NGHỆ THUẬT CỦA SỰ TÀN NHẪN VÀ NHỮNG BÔNG HOA ĐỘC TRONG BÙN LẦY
Khi thân pháp đã dần nhanh nhẹn như loài mèo và thính giác đã sắc bén đủ để nghe tiếng tuyết rơi trên rỉ sắt, Tĩnh Nhu hiểu rằng đã đến lúc đưa vào tay đám trẻ những "chiếc vuốt" thực sự. Ở cái tuổi lên bảy, lên mười, dù có luyện tập đến kiệt cùng, chúng cũng không bao giờ có thể đối đầu trực diện về sức mạnh với những gã sát thủ cao lớn hay đám bảo an thiện chiến của Lâm gia.
Đối với Tĩnh Nhu, sự tàn nhẫn không phải là g.i.ế.c ch.óc vô nghĩa, mà là sự tính toán chuẩn xác để dứt điểm mục tiêu với cái giá thấp nhất. Và thứ giúp hiện thực hóa tư duy đó chính là Ám khí.
Dưới tầng hầm sâu nhất của Vô Niên Các, nơi hơi nóng từ lò rèn của Lão mù Quách tỏa ra hầm hập, mười đứa trẻ đứng thành một vòng tròn. Ánh lửa đỏ quạch soi rõ những gương mặt non nớt nhưng đã bắt đầu nhuốm màu phong sương. Trên mặt bàn gỗ trước mặt chúng là những vật phẩm trông vô cùng bình thường: những chiếc còi tre, những chiếc khuy áo bằng đồng gỉ, và những thanh gỗ nhỏ chỉ bằng ngón tay.
Lão mù Quách nhấc một thanh gỗ nhỏ lên, tay lão sờ nắn những thớ gỗ với một sự trìu mến đến rợn người.
"Đây là Đoản đao mộc khóa." – Lão Quách thầm thì, thanh âm khàn đục hòa vào tiếng lửa cháy – "Nhìn thì chỉ là một thanh gỗ vụn, nhưng khi các cháu nhấn vào khớp mộng ở chuôi này..."
Xoẹt!
Một lưỡi thép mỏng như lá lúa, đen bóng và sắc lẹm bật ra từ đầu thanh gỗ. Lưỡi thép không hề phản chiếu ánh sáng, vì nó đã được tôi qua dầu hỏa và nhựa cây độc để triệt tiêu sự lấp lánh.
"Vũ khí của Bóng Đêm không được phép phát sáng." – Tĩnh Nhu bước ra từ bóng tối, đôi mắt cô lạnh lẽo như mặt nước mùa đông – "Các em phải ghi nhớ một điều: Chúng ta nhỏ bé, chúng ta là những kẻ bị gạt ra lề xã hội. Chúng ta không thể đấu sức với người lớn, không thể dùng chính diện công kích. Chúng ta phải đấu bằng tốc độ và độc d.ư.ợ.c. Một nhát d.a.o ghim vào động mạch cổ mạnh hơn một nghìn cú đ.ấ.m vào n.g.ự.c."
Lão Quách bắt đầu bài học về Kim Châm Vô Ảnh. Lão lấy ra một chiếc ống tre nhỏ, bên trong chứa những mũi kim được mài từ thép rèn nguội, mỏng đến mức gần như vô hình trong không khí.
"Mỗi mũi kim này đã được ngâm trong nhựa cây 'Quên Lãng' trộn với nọc rắn hổ mang băm nhỏ." – Lão Quách hướng đôi mắt mù lòa về phía một tấm bia bằng da thú cách đó năm mét – "Không cần dùng sức cánh tay, chỉ cần dùng lực của cổ tay và sự tập trung của ý nghĩ."
Vút!
Không một tiếng động. Lão Quách chỉ khẽ phẩy tay, một mũi kim đã ghim sâu vào giữa tâm bia da thú. Đám trẻ kinh ngạc đến mức nín thở. Chúng không hề thấy mũi kim bay đi, chỉ thấy kết quả hiện ra ngay lập tức.
Tĩnh Nhu cầm lấy một ống kim, đưa cho bé Mận – đứa em út bảy tuổi của đoàn.
"Mận, em là đứa nhỏ nhất, kẻ thù sẽ ít đề phòng em nhất. Khi em khóc, khi em cầu xin một mẩu bánh, đó là lúc em nguy hiểm nhất." – Tĩnh Nhu cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt bé Mận – "Em không cần phải mạnh mẽ như anh A Lực, em chỉ cần im lặng và chuẩn xác. Hãy biến sự yếu đuối của mình thành chiếc bẫy c.h.ế.t người."
Bé Mận nhận lấy ống kim, đôi bàn tay nhỏ xíu siết c.h.ặ.t. Dưới sự chỉ dạy của Lão Quách, cô bé bắt đầu luyện tập một cách điên cuồng. Mận có một ưu điểm bẩm sinh: bàn tay của cô bé cực kỳ tĩnh, không hề run rẩy dù chỉ một milimet.
Suốt nhiều ngày đêm, trong khi những đứa trẻ khác tập đối kháng với gậy gỗ, Mận lại ngồi im lìm như một pho tượng giữa bãi rác. Cô bé tập phóng kim vào những chiếc lá khô bay trong gió, tập phóng kim qua những khe hẹp của đống sắt vụn.
Tĩnh Nhu trực tiếp giám sát buổi kiểm tra cuối cùng của bài học ám khí. Cô treo mười quả bóng nước nhỏ ở những vị trí khuất sau các chồng lốp xe, yêu cầu đám trẻ phải tiêu diệt toàn bộ trong vòng mười nhịp thở mà không được lộ diện.
A Lực dùng đoản đao mộc khóa, thân hình như một bóng ma lướt qua các khe sắt, mỗi lần vung tay là một quả bóng vỡ tan, nhưng vẫn phát ra tiếng động nhẹ của bước chân.
Tiểu Mao dùng ám khí giấu trong khuy áo, sự linh hoạt giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ nhanh ch.óng nhưng độ chuẩn xác vẫn chưa đạt mức tuyệt đối.
Cuối cùng là bé Mận.
Cô bé mặc bộ quần áo rách rưới, ôm một con b.úp bê cũ nát (bên trong giấu hàng chục mũi kim độc), lững thững bước đi giữa bãi rác như một đứa trẻ đang đi lạc. Bỗng nhiên, từ trong tà áo và từ miệng con b.úp bê, những mũi kim b.ắ.n ra liên tiếp.
Bụp! Bụp! Bụp!
Mười quả bóng nước vỡ tan cùng lúc. Điều đáng sợ nhất là bé Mận không hề thay đổi sắc mặt, đôi mắt cô bé vẫn giữ vẻ ngây thơ, tội nghiệp, đôi chân vẫn bước đi nhịp nhàng như đang dạo chơi. Không ai có thể ngờ rằng, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, "bông hoa nhỏ" này đã tiễn đưa mười mạng người (nếu đó là mục tiêu thật) về cõi vĩnh hằng.
"Tàn nhẫn thực sự không phải là gào thét hay hung dữ." – Tĩnh Nhu nhìn bé Mận, lòng thầm gật đầu – "Tàn nhẫn là khi em có thể mỉm cười với kẻ thù trong khi tay em đã ghim kim vào t.ử huyệt của chúng. Mận, từ nay em sẽ là 'Bóng ma trắng' của Vô Niên Các."
Buổi tối hôm đó, Lão mù Quách mang ra một lọ rượu mạnh, yêu cầu mỗi đứa trẻ nhúng mũi đoản đao của mình vào đó như một nghi thức rửa v.ũ k.h.í.
"Vũ khí này mang theo hận thù của các cháu, mang theo linh hồn của họ Quách và họ Vân." – Lão Quách trầm giọng – "Đừng bao giờ rút nó ra vì những tranh chấp vặt vãnh. Một khi rút ra, phải có m.á.u mang về."
Tĩnh Nhu đứng trước lò lửa, ánh lửa phản chiếu vào chiếc tráp gỗ sưa đầu tiên đã hoàn thành tích hợp ám khí ngầm. Cô biết, bộ tráp này khi gửi lên kinh thành sẽ không chỉ mang theo hương thơm của gỗ sưa, mà còn mang theo sự tàn liệt của một cuộc báo thù.
"Các em!" – Tĩnh Nhu dõng dạc – "Thế giới ngoài kia đầy rẫy những kẻ tự cho mình quyền sinh sát kẻ yếu. Lâm gia dùng tiền để biến người thành rác rưởi. Chúng ta sẽ dùng chính những thứ 'rác rưởi' này – kim thép, gỗ vụn, nhựa độc – để dạy cho chúng biết thế nào là nỗi đau của kẻ bị ruồng bỏ. Sự tàn nhẫn của chúng ta là sự tàn nhẫn của công lý!"
Mười đứa trẻ đồng thanh hô vang lời thề dưới lòng đất. Chúng không còn là những đứa trẻ mồ côi đi lang thang nhặt xương cá ở chợ huyện. Chúng là những "bông hoa độc" đang lớn lên giữa bùn lầy Thanh Khê, dưới sự tưới tắm bằng m.á.u và hận thù của Tĩnh Nhu.
Đặc biệt là bé Mận, cô bé lặng lẽ cất chiếc ống kim vào trong chiếc khăn quàng cổ. Trong ánh mắt của đứa trẻ bảy tuổi ấy, sự ngây thơ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng lạnh người của một sát thủ thiên bẩm.
Lão mù Quách vuốt râu, mắt mù nhưng lòng lão sáng rõ: "Tiểu thư... Vô Niên Các giờ đây đã có nanh, có vuốt, và có cả nọc độc. Thủ đô sắp tới sẽ không còn một đêm nào yên giấc."
Tĩnh Nhu nhìn về phía Bắc, nơi ánh đèn Thủ đô đang xa xăm mờ ảo. Cô biết, "nghệ thuật của sự tàn nhẫn" đã hoàn thiện. Giai đoạn 1 đã kết thúc một cách mỹ mãn. Giờ là lúc phượng hoàng vỗ cánh, mang theo những mũi kim độc bay thẳng vào trái tim của kẻ thù.
