Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C25
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:05
CHƯƠNG 25: LỄ TỐT NGHIỆP CỦA BÓNG ĐÊM VÀ BIẾN SỐ TỪ KINH THÀNH
Sau những tháng ngày rèn luyện trong lò lửa của sự tàn nhẫn và nỗi đau, đội quân Bóng Đêm của Tĩnh Nhu đã không còn là lũ trẻ nhặt rác lem luốc với đôi mắt sợ hãi. Chúng đứng đó, giữa gian hầm ngầm của Vô Niên Các, im lặng như những pho tượng gỗ sưa, toát ra một thứ sát khí được kìm nén cực kỳ tinh vi. Hôm nay là ngày lễ tốt nghiệp, nhưng ở bãi phế liệu Thanh Khê, tốt nghiệp không có hoa hay bằng khen. Tốt nghiệp nghĩa là Đi Săn.
Tĩnh Nhu trải bản đồ phố huyện X lên bàn. Tâm điểm là một dinh thự kiểu cũ nằm tách biệt ở cuối phố – nhà của gã cán bộ thuế tên Mạnh. Gã này là tay sai đắc lực của ông Trưởng thôn trong việc bòn rút tiền cứu trợ và gian lận thuế đất của các hộ dân nghèo.
"Mục tiêu: Mạnh 'Thuế'." – Tĩnh Nhu chỉ vào sơ đồ – "Nhiệm vụ: Không dùng d.a.o, không dùng độc. Tôi cần sổ ghi chép mật của gã nằm trong két sắt tầng hai. Tiểu Mao chỉ huy mạng lưới nghe ngóng bên ngoài. Tiểu Thạch và A Lực đột nhập. Bé Mận làm nhiệm vụ nghi binh tại cổng chính."
Đám trẻ tiếp nhận mệnh lệnh một cách lặng lẽ. Chúng di chuyển lên phố huyện theo nhiều hướng khác nhau, hóa thân thành những kẻ bán báo, đứa bé đ.á.n.h giày, hay đứa trẻ lang thang đi nhặt vỏ lon.
Bé Mận, trong bộ dạng một đứa trẻ rách rưới đang ôm con b.úp bê cũ, ngồi bệt trước cổng nhà gã Mạnh, bắt đầu cất tiếng khóc tỉ tê. Tiếng khóc ấy nghe thê lương đến mức gã bảo vệ đứng gác không khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn xen lẫn khó chịu, hắn rời vị trí để ra xua đuổi. Ngay lập tức, ở phía tường sau, Tiểu Thạch dùng thân pháp "Mèo trèo sắt rỉ" đã luyện thành thục, nhẹ nhàng bám vào đường ống nước, lướt lên ban công tầng hai mà không phát ra dù chỉ một tiếng động.
Bên trong phòng làm việc, Tiểu Thạch sử dụng bộ đồ nghề bẻ khóa bằng gỗ sưa do Lão mù Quách rèn riêng.
Cạch.
Chiếc két sắt mở ra. Cuốn sổ đen bìa da nằm gọn trong tay cậu. Khi gã Mạnh vẫn còn đang say sưa bên bàn rượu dưới nhà, Tiểu Thạch đã thoát ra ngoài, để lại một ký hiệu "Tam giác cụt" nhỏ xíu bằng phấn trên bậu cửa sổ – dấu ấn của Vô Niên Các.
Một tiếng sau, cuốn sổ đã nằm trên bàn của Tĩnh Nhu. Cô lật từng trang, môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Những con số tham nhũng này sẽ là "đòn bẩy" để cô buộc gã Mạnh phải ký giấy chứng nhận quyền sở hữu vĩnh viễn bãi phế liệu này cho cô mà không cần thông qua huyện.
Giữa lúc niềm vui chiến thắng đầu tiên đang lan tỏa, A Lực mang vào một phong thư dày, được niêm phong bằng sáp đen – màu của sự c.h.ế.t ch.óc. Người gửi không ghi tên, chỉ có một biểu tượng hình đóa hoa cúc đại đóa khô.
Tĩnh Nhu mở thư. Những dòng chữ viết bằng mực tàu sắc lạnh hiện ra:
"Nghe danh Vô Niên Các hồi sinh mộng khóa cổ. Đại gia Lâm lão gia (ông nội của Tĩnh Nhu) sắp lâm chung. Di nguyện cuối cùng là được nằm trong một 'Quan tài mộng khóa bát quái' không dùng đinh, gỗ sưa nguyên khối. Nếu làm được, 2000 tệ vàng sẽ được trao tay. Nếu từ chối... Thanh Khê sẽ không còn đường sống."
Nghệ nhân Diệp đứng bên cạnh, tay run lên bần bật: "Quan tài mộng khóa? Đây là loại kỹ thuật khó nhất, vì gỗ sưa nguyên khối cực kỳ nặng, nếu khớp mộng không chịu được lực, quan tài sẽ vỡ khi hạ huyệt. Đây là một cái bẫy! Chúng muốn dùng đơn hàng này để buộc chúng ta lộ diện, hoặc dùng nó để kết tội chúng ta nếu có sai sót."
Tĩnh Nhu siết c.h.ặ.t bức thư. Lâm lão gia – người ông nội đã từng ngầm đồng ý cho bố cô đuổi mẹ con cô ra khỏi nhà. Ông ta sắp c.h.ế.t, và giờ họ lại tìm đến cô? Không, chúng tìm đến "Vô Niên", kẻ mà chúng vừa sợ vừa hận.
"Nhận!" – Tĩnh Nhu dõng dạc – "Bác Diệp, bác hãy chuẩn bị gỗ tốt nhất. Lão Quách, bác hãy rèn bộ lò xo mộng khóa chịu lực nghìn cân. Chúng muốn quan tài? Cháu sẽ cho chúng một cái quan tài mà một khi đã đóng lại, linh hồn của Lâm gia sẽ bị khóa c.h.ặ.t bên trong mãi mãi."
Để chuẩn bị cho việc nhận gỗ sưa từ tỉnh khác về, Tĩnh Nhu trực tiếp cùng Tiểu Mao ra bến xe huyện để kiểm soát luồng người. Giữa đám đông lộn xộn, một người phụ nữ quý phái, mặc chiếc áo măng tô màu tro, quàng khăn lụa tơ tằm Pháp, lặng lẽ bước xuống từ chuyến xe muộn nhất.
Mùi hương nước hoa Pháp nhạt mà Tĩnh Nhu đã dạy đám trẻ nhận biết ở chương trước bỗng chốc sực nức. Nhưng lạ thay, mùi hương này không mang lại cảm giác nguy hiểm, mà nó gợi lại một ký ức sâu thẳm trong tiềm thức của Tĩnh Nhu – mùi hương trên gối của mẹ cô ngày xưa.
Người phụ nữ đó nhìn quanh bến xe với ánh mắt ưu tư, rồi dừng lại ở một đứa trẻ bán báo – chính là Tiểu Mao.
"Cậu bé, cho hỏi đường về làng Thanh Khê... tìm nhà bà v.ú nuôi Trương đi lối nào?" – Giọng bà thanh tao, nhưng run rẩy.
Tĩnh Nhu đứng nép sau cột điện, tim cô đập thình thịch. Cô lấy ống nhòm quan sát kỹ gương mặt người phụ nữ. Một vết chàm mờ sau tai trái – giống hệt vết chàm của mẹ Vân Kiều. Trong hồi ức kiếp trước, mẹ cô từng nhắc về một người dì tên Vân Lan, người đã đi du học Pháp rồi mất tích khi chiến tranh xảy ra.
"Chị Lan?" – Vú nuôi Trương đứng từ xa (đang giả vờ đi nhặt rác để yểm trợ Tĩnh Nhu) bỗng thốt lên, chiếc nón lá trên tay bà rơi rụng xuống đất.
Người phụ nữ quay lại, hai người đàn bà nhìn nhau, nước mắt trào ra.
Tĩnh Nhu bước ra khỏi bóng tối. Cô nhìn người dì ruột của mình – một người mang theo dòng m.á.u Vân gia chính thống và có lẽ là cả một khối tài sản khổng lồ từ nước ngoài về để cứu vãn dòng họ.
"Vân Lan dì tôi?" – Tĩnh Nhu hỏi khẽ.
Người phụ nữ nhìn đứa trẻ chín tuổi nhưng có đôi mắt của một bậc thầy, bà bàng hoàng quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t lấy Tĩnh Nhu: "Trời ơi... Nhu phải không? Con giống chị Kiều quá... Dì về muộn quá, con ơi!"
Sự xuất hiện của Vân Lan là một biến số nằm ngoài mọi toan tính của Tĩnh Nhu. Bà Lan không chỉ mang về tình thân, mà bà còn tiết lộ một bí mật động trời: Lâm gia muốn chiếc quan tài mộng khóa kia không phải vì di nguyện, mà vì bên trong nó có giấu một tấm bản đồ dẫn đến kho báu cổ vật của dòng họ Vân mà Lâm gia đã chiếm đoạt nhưng không biết cách mở.
Tối hôm đó, dưới hầm ngầm của Vô Niên Các, một liên minh mới được hình thành. Tĩnh Nhu, Nghệ nhân Diệp, Lão mù Quách, đội quân Bóng Đêm và giờ là Vân Lan.
"Dì Lan, dì hãy giữ bí mật sự có mặt của dì ở đây." – Tĩnh Nhu lau nước mắt, đôi mắt cô trở lại sự sắc lạnh thường thấy – "Lâm gia muốn kho báu? Chúng ta sẽ cho chúng kho báu, nhưng đó sẽ là kho báu của sự c.h.ế.t ch.óc. Chiếc quan tài này sẽ là mồ chôn tập thể cho tham vọng của chúng."
Lễ tốt nghiệp của đội quân Bóng Đêm đã kết thúc bằng một nhiệm vụ thực tế hoàn hảo và sự hội ngộ đầy định mệnh. Một chương mới của cuộc đời Tĩnh Nhu mở ra: Giai đoạn phản công quy mô lớn. Với sự giúp đỡ về tài lực và kiến thức quốc tế của dì Lan, Vô Niên Các không còn là xưởng gỗ ở bãi rác, nó đã trở thành một thế lực đủ sức làm rung chuyển cả kinh thành.
