Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C36
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:06
CHƯƠNG 36: CUỘC THANH TRỪNG TRONG BÓNG TỐI – DỌN DẸP BÃI PHẾ LIỆU
Sau khi màn kịch "nhà tranh vách đất" lừa được gã quản gia Phúc và sự kiện cứu tiểu thư Thiên Kim giúp Vô Niên Các có được "lá chắn" từ ông Trịnh, Tĩnh Nhu hiểu rằng ngày cô rời làng Thanh Khê để tiến quân lên tỉnh và kinh thành không còn xa. Tuy nhiên, làng Thanh Khê là "gốc", là nơi đặt đại bản doanh ngầm và kho chứa gỗ sưa quý giá. Cô không thể để cái gốc này bị lung lay bởi những mầm mống bất ổn từ bên trong.
"A Lực, trong làng hiện còn bao nhiêu kẻ hay lân la quanh hàng rào sắt vụn?" – Tĩnh Nhu đứng giữa căn hầm, tay cầm một bản danh sách do Tiểu Mao lập ra.
"Thưa chị, có ba nhóm." – A Lực trầm giọng báo cáo – "Nhóm thứ nhất là đám lưu manh phố huyện thường xuyên lén nhìn vào để tìm gỗ lậu. Nhóm thứ hai là tay mắt của lão Trưởng thôn vẫn còn chưa phục hẳn. Và nhóm thứ ba... là kẻ nguy hiểm nhất: một gã thợ săn già ở bìa rừng, kẻ dường như đã phát hiện ra lối thông hơi của hầm ngầm."
Tĩnh Nhu nhìn vào danh sách, đôi mắt cô nheo lại đầy toan tính. Cô không muốn làng Thanh Khê trở thành một bãi chiến trường đẫm m.á.u vì điều đó sẽ thu hút sự chú ý của chính quyền cấp cao. Cô cần một cuộc "thanh lọc" im lặng, biến nơi này thành một vùng đất mà người làng nhìn vào chỉ thấy sự tôn nghiêm và sợ hãi, còn kẻ thù nhìn vào chỉ thấy một hố đen c.h.ế.t ch.óc.
Đêm đó, một màn kịch "ma mị" quy mô lớn được dàn dựng. Lão mù Quách đã chế ra một loại bột lân quang đặc biệt, rắc lên những đống sắt vụn và những tán cây rừng thưa. A Lực và đội quân Bóng Đêm khoác lên mình những bộ đồ ngụy trang làm từ rẻ rách và rỉ sắt, di chuyển không tiếng động trong bóng tối.
Gã thợ săn già – người luôn nghi ngờ về những tiếng động lạ dưới lòng đất – đang lén lút tiếp cận khu vực thông hơi. Bất thình lình, một tiếng hú thê lương phát ra từ chiếc sáo mộng khóa mà Tĩnh Nhu đã dạy Tiểu Mao thổi. Tiếng hú không phải tiếng người, cũng không phải tiếng thú, nó trầm đục và xoáy vào màng nhĩ như tiếng oán than từ địa ngục.
Gã thợ săn kinh hoàng khi thấy những "bóng ma" rỉ sắt hiện lên rồi biến mất ngay trước mắt. Khi gã định chạy trốn, gã vấp phải một sợi dây cước ngầm. Một lẫy khóa bật mở, nhưng thay vì kim độc, một làn khói màu tím nhạt tỏa ra mùi nhựa thông cháy và bột gây ảo giác. Gã thợ săn ngã xuống, trong cơn mê man, gã thấy Tĩnh Nhu đứng trên cao như một vị thần bóng tối, giọng nói cô vang vọng: "Thanh Khê có chủ, kẻ xâm phạm sẽ bị giam hồn."
Sáng hôm sau, gã thợ săn được tìm thấy ở cổng làng trong tình trạng lơ mơ, miệng liên tục lẩm bẩm về "quỷ dữ bảo vệ xưởng gỗ". Từ đó, không một ai trong làng dám bén mảng đến bìa rừng dù chỉ một bước.
Đối với những kẻ làm thuê cho xưởng mộc, Tĩnh Nhu thực hiện một cuộc "thanh trừng tư tưởng". Cô tập hợp tất cả họ lại giữa bãi rác, nơi cô đã cho dựng một chiếc bàn mộng khóa khổng lồ.
"Các bác, các chú đã đi theo Vô Niên Các một năm qua, tôi biết có người làm vì tiền, có người làm vì sợ." – Tĩnh Nhu đứng trên ghế cao, giọng cô đanh thép – "Hôm nay, ai cảm thấy không thể đi tiếp, tôi sẽ phát cho mỗi người mười tệ bạc và cho phép rời đi. Nhưng một khi đã nhận tiền và rời đi, nếu tôi nghe thấy bất cứ bí mật nào của xưởng bị lộ ra ngoài, cái thòng lọng sẽ tìm đến tận nhà các bác. Còn ai ở lại, từ nay sẽ là người của Vô Niên, con cái các bác sẽ được tôi lo cho đi học trên huyện."
Trước sự kết hợp giữa đe dọa tàn nhẫn và hứa hẹn một tương lai tươi sáng, toàn bộ thợ mộc làng Thanh Khê đã đồng loạt quỳ xuống thề trung thành. Tĩnh Nhu đã chính thức biến làng Thanh Khê thành một "đặc khu" của riêng mình, nơi mà mỗi người dân đều là một tai mắt, mỗi ngôi nhà đều là một trạm gác vòng ngoài.
Nghệ nhân Diệp đứng nhìn cảnh tượng đó, lòng bồi hồi xúc động: "Tiểu thư, người thực sự đã dọn sạch mọi gai góc trước khi tiến kinh. Giờ đây, Thanh Khê là một pháo đài thép thực thụ."
Tĩnh Nhu dành những ngày cuối cùng tại làng để kiểm tra lại "năng lực thực chiến" của đội quân Bóng Đêm. Mười đứa trẻ giờ đây đã là những thiếu niên rắn rỏi. Chúng không chỉ biết dùng ám khí, mà còn biết đọc mật mã, biết nhìn người và biết cách hòa tan vào đám đông.
Cô phát cho mỗi đứa một chiếc khánh bạc mộng khóa – vật phẩm định danh cao nhất của Vô Niên Các.
"Các em!" – Tĩnh Nhu dõng dạc – "Dọn dẹp bãi rác chỉ là bước khởi đầu. Phía trước chúng ta là kinh thành đầy rẫy những con cáo già hào môn. Tôi cần các em phải sắc bén hơn cả kim độc, kín kẽ hơn cả mộng khóa. Thanh Khê đã yên bình, giờ là lúc chúng ta mang bão tố đi gieo rắc ở nơi khác."
Chương 36 khép lại với hình ảnh bãi phế liệu Thanh Khê chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Mọi mầm mống phản trinh sát đã bị nhổ tận gốc. Tĩnh Nhu ngồi trong hầm ngầm, viết nốt bài báo kỳ 8: "KHI CON CÁO NGỦ QUÊN – TIẾNG ĐỘNG LẠ TỪ BÃI RÁC".
Cô mỉm cười lạnh lẽo. Giai đoạn chuẩn bị đã hoàn tất. Con phượng hoàng 10 tuổi đã sẵn sàng để cất cánh, mang theo tất cả những hận thù và quyền lực được tích lũy từ đống sắt vụn này để rung chuyển thế giới hào môn.
