Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C38
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:06
CHƯƠNG 38: MẢNH GHÉP TỬ THẦN VÀ BÍ MẬT DƯỚI LỚP TRO TÀN
Mưa xuân ở làng Thanh Khê vẫn rỉ rả không dứt, làm không khí trong bãi phế liệu càng thêm ẩm mốc và nặng nề. Sau khi ký kết khế ước chiến lược với ông Trịnh, Tĩnh Nhu bắt đầu thực hiện kế hoạch di dời một phần căn cứ và những tài liệu quan trọng lên tỉnh lỵ để chuẩn bị cho sự bành trướng của Giai đoạn 2. Việc rời khỏi bãi phế liệu – nơi gắn bó với những ngày đầu trọng sinh gian khổ – mang lại cho cô một cảm giác kỳ lạ, vừa nhẹ nhõm vừa thận trọng.
"Bác Diệp, dì Lan, mọi người cứ tiếp tục đóng gói các bản vẽ mộng khóa cơ bản." – Tĩnh Nhu đứng giữa gian hầm ngầm, ánh nến lung linh hắt bóng cô dài dằng dặc trên vách thép – "Con sẽ vào kho lưu trữ phía sau để thu dọn những di vật cuối cùng của mẹ."
Khu vực kho lưu trữ là một căn phòng nhỏ, sâu nhất trong hệ thống hầm ngầm, được Tĩnh Nhu đích thân thiết kế các khớp khóa bảo vệ. Nơi đây chứa đựng những gì còn sót lại của bà Vân Kiều: vài bộ quần áo lụa đã sờn, những bản phác thảo họa tiết hoa mây dang dở và một vài món đồ chơi gỗ nhỏ xíu mà bà đã làm cho Tĩnh Nhu khi cô còn thơ dại.
Mỗi khi chạm vào những đồ vật này, trái tim vốn đã chai sạn vì hận thù của Tĩnh Nhu lại khẽ nhói lên. Cô chậm rãi xếp từng bản vẽ vào hộp gỗ sưa đỏ. Bỗng nhiên, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô khựng lại khi chạm vào đáy của một chiếc rương gỗ cũ – chiếc rương mà mẹ cô luôn mang theo bên mình kể từ khi bị đuổi khỏi Lâm gia.
Dưới lớp lót bằng nhung đã mục nát, Tĩnh Nhu cảm thấy một vật cứng, nhỏ và lạnh lẽo. Cô dùng đoản đao mộc khóa rạch nhẹ lớp vải. Một mảnh gỗ nhỏ hình lục giác rơi ra, đen bóng như sừng, tỏa ra một mùi hương hắc ám khó chịu.
Tĩnh Nhu cầm mảnh gỗ lên, đưa sát vào ánh nến. Đôi mắt cô chợt co rút lại, hơi thở trở nên dồn dập.
"Đây không phải là mộng khóa của họ Vân..." – Cô thầm thì, giọng run rẩy vì kinh ngạc.
Mảnh gỗ này được chế tác bằng gỗ Mun Đen – loại gỗ cực kỳ cứng và khó chạm khắc. Trên bề mặt mảnh gỗ không phải là hoa văn mây vờn mềm mại của họ Vân, mà là hình một con rết cuộn tròn, các chân rết sắc nhọn đan xen vào nhau tạo thành một kết cấu khóa c.h.ế.t ch.óc. Ở chính giữa là một ký hiệu chữ "Hắc" được khắc sâu bằng kỹ thuật chạm chìm điêu luyện.
Tĩnh Nhu bàng hoàng lục lại ký ức của kiếp trước. Trong giới mộc nghệ kinh thành xưa kia, ngoài "Vân gia mộng khóa" đại diện cho sự tinh tế, thanh cao, còn có một dòng họ thợ mộc tà đạo bị người đời xa lánh: Họ Hắc. Nếu mộng khóa của họ Vân được sinh ra để bảo vệ và xây dựng, thì kỹ thuật của họ Hắc lại chuyên về ám sát, cạm bẫy và sự hủy diệt. Họ Hắc đã biến mất khỏi kinh thành sau một vụ cháy lớn từ đời ông nội Tĩnh Nhu, nhưng tại sao ký hiệu này lại nằm trong di vật của mẹ cô?
Cô lật mặt sau của mảnh gỗ. Trên đó có dính một vết ố nâu thẫm đã khô từ lâu. Tĩnh Nhu đưa lên mũi ngửi. Mùi sắt gỉ nồng nặc.
"Là m.á.u..." – Tim cô đập liên hồi – "Máu của cha?"
Kiếp trước, Tĩnh Nhu luôn tin vào lời kể của Lâm Tuyết Vy và quản gia Phúc rằng cha cô c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n sập giàn giáo khi đang chỉ đạo thi công một công trình lớn của Lâm gia. Nhưng nhìn mảnh mộng khóa này, cô bỗng nhận ra một sự thật tàn khốc: Cha cô không c.h.ế.t vì tai nạn. Ông đã bị sát hại bởi một kỹ thuật mộng khóa tà đạo, và mẹ cô đã âm thầm thu thập mảnh vỡ này tại hiện trường để tìm kẻ thù, nhưng bà đã không kịp làm gì trước khi bị Lâm gia bức t.ử.
Tĩnh Nhu ngồi bệt xuống sàn hầm, mảnh gỗ Mun Đen trong tay như tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương. Cô bắt đầu xâu chuỗi mọi sự việc.
Tại sao Lâm gia – một gia đình vốn không có truyền thống về mộc nghệ – lại có thể thâu tóm được toàn bộ bí thuật của Vân gia một cách nhanh ch.óng đến thế? Tại sao những chiếc tráp gỗ do Lâm gia sản xuất sau này lại mang những đường nét thô bạo và đầy cạm bẫy ám khí?
"Họ Hắc... Lâm gia..." – Tĩnh Nhu rít qua kẽ răng – "Chúng đã cấu kết với nhau. Lâm gia cung cấp tiền bạc và quyền lực chính trị, còn họ Hắc cung cấp kỹ thuật tà đạo để tiêu diệt cha tôi, cướp đoạt Vân gia, rồi sau đó dùng chính kỹ thuật đó để khống chế giới hào môn."
Cái c.h.ế.t của cha cô không đơn thuần là sự tranh giành tài sản, mà là một cuộc "thanh trừng ngành nghề" tàn khốc. Họ Hắc muốn độc chiếm ngôi vị "Đệ nhất mộc nghệ kinh thành", và Lâm gia cần một công cụ để vươn lên đỉnh cao. Họ đã bắt tay nhau trên x.á.c c.h.ế.t của cha cô và nước mắt của mẹ cô.
Mảnh mộng khóa này chính là bằng chứng thép. Nó là một phần của "Khóa đoạn hồn" – loại ám khí chỉ họ Hắc mới có thể chế tác. Cha cô chắc chắn đã bị một mũi kim độc phóng ra từ chính bản vẽ hoặc mô hình mà kẻ thù đã tráo đổi.
Dì Vân Lan và Nghệ nhân Diệp nghe tiếng động lạ liền bước vào kho. Thấy Tĩnh Nhu đang ngồi bất động với khuôn mặt trắng bệch, dì Lan hốt hoảng: "Nhu, con sao vậy? Có chuyện gì?"
Tĩnh Nhu không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đưa mảnh gỗ Mun Đen cho Nghệ nhân Diệp. Ông Diệp vừa chạm tay vào mảnh gỗ, toàn thân bỗng run b.ắ.n lên, mắt trợn trừng:
"Cái này... sao có thể? Ký hiệu của họ Hắc! Lão tưởng bọn chúng đã bị tuyệt diệt từ ba mươi năm trước rồi!"
"Chúng chưa c.h.ế.t, bác Diệp ạ." – Tĩnh Nhu đứng dậy, thần thái của cô bỗng chốc thay đổi, không còn là sự lạnh lùng của một doanh nhân, mà là sự sát khí của một kẻ đi săn – "Chúng đang ẩn mình trong bóng tối kinh thành, núp dưới cái danh của Lâm gia để tiếp tục gây tội ác. Chúng đã g.i.ế.c cha cháu, bức t.ử mẹ cháu, và giờ chúng đang nhởn nhơ hưởng thụ vinh hoa."
Cô nhìn dì Lan, giọng nói đanh lại như thép nguội: "Dì ạ, kế hoạch Giai đoạn 2 và 3 của chúng ta phải thay đổi. Chúng ta không chỉ đ.á.n.h vào tài chính của Lâm gia, chúng ta phải tìm ra tung tích của dòng họ Hắc này. Con muốn chúng phải nếm trải cảm giác bị mộng khóa giam cầm đến c.h.ế.t, đúng như cách chúng đã làm với cha con."
Sự xuất hiện của mảnh gỗ Mun Đen đã mang lại cho Tĩnh Nhu một động cơ hành động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu trước đây cô chỉ muốn đòi lại công bằng cho mẹ và bản thân, thì giờ đây, cô mang trên vai trọng trách của cả dòng tộc: Tiêu diệt kẻ truyền thừa tà đạo để làm sạch danh tiếng cho mộc nghệ mộng khóa.
"Cháu hiểu rồi..." – Tĩnh Nhu nhìn lên trần hầm – "Tại sao Lâm Tuyết Vy lại sợ b.út danh Vô Niên đến thế. Không phải cô ta sợ bí mật kinh doanh, mà cô ta sợ người của Vân gia quay về để lật lại vụ án sát hại cha cháu. Cô ta biết về mảnh mộng khóa này, và cô ta đang ráo riết tìm kiếm nó."
Tĩnh Nhu cầm mảnh gỗ, quấn nó vào một sợi dây lụa rồi đeo vào cổ, ngay sát trái tim.
"Mảnh gỗ này sẽ là lời nhắc nhở hằng ngày về cái c.h.ế.t của cha." – Cô nhìn Nghệ nhân Diệp và Lão mù Quách – "Các bác, từ nay về sau, việc huấn luyện đội quân Bóng Đêm phải tăng thêm một phần: nhận diện và hóa giải kỹ thuật của họ Hắc. Chúng ta không chỉ chế tác đồ gỗ đẹp, chúng ta phải chế tác những thứ có thể nuốt chửng được cả 'Rết đen'."
Đêm đó, Tĩnh Nhu không ngủ. Cô ngồi bên bàn làm việc, bắt đầu vẽ lại sơ đồ của "Khóa đoạn hồn" dựa trên mảnh vỡ tìm được. Ký ức về kiến thức mộng khóa đỉnh cao từ kiếp trước kết hợp với bằng chứng thực tế giúp cô dần giải mã được cách thức kẻ thù đã ra tay.
"Cha ơi, mẹ ơi... con đã tìm thấy manh mối đầu tiên rồi." – Tĩnh Nhu thầm thì với bóng tối – "Lâm gia chỉ là cái vỏ, họ Hắc mới là cái nhân độc địa. Con sẽ lột trần từng lớp một, bắt chúng phải trả giá bằng đúng thứ kỹ thuật mà chúng tự hào."
Phía ngoài hầm, tiếng mưa xuân dường như đã tạnh, nhường chỗ cho những tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa. Cuộc chiến của Tĩnh Nhu từ một màn báo thù hào môn thông thường trở thành một cuộc chiến chính tà trong giới mộc nghệ.
Con phượng hoàng giờ đây đã biết rõ kẻ thù thực sự của mình là ai. Nó không chỉ mài sắc móng vuốt, nó đang chuẩn bị một loại nọc độc đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t cả một đàn rết đen hung hãn nhất kinh thành. Chuyến hành trình tiến kinh sắp tới sẽ không còn là một cuộc dạo chơi thương trường, mà là một cuộc hành quân của công lý mang theo mùi của m.á.u và gỗ đen.
"Vô Niên... không chỉ là không có tuổi, mà là vĩnh hằng bảo vệ sự thật." – Tĩnh Nhu viết dòng chữ này lên trang đầu của cuốn sổ tay mật mã mới – "Tiến kinh thôi!"
