Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C40
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:07
CHƯƠNG 40: "VE SẦU THOÁT XÁC" – KẾT THÚC KHÚC DẠO ĐẦU TRONG BÙN LẦY
Làng Thanh Khê vào buổi sớm cuối xuân chìm trong một bầu không khí kỳ lạ, một sự tĩnh lặng đến mức rợn người bao trùm lên khu bãi phế liệu phía Đông. Những người dân làng đi làm sớm bỗng khựng lại khi thấy cổng rào sắt vốn luôn đóng kín bấy lâu nay nay lại mở toang. Không còn tiếng đục gỗ đều đặn của Nghệ nhân Diệp, cũng không còn bóng dáng những đứa trẻ mồ côi gầy gò chạy nhảy. Mọi thứ dường như đã bị rút cạn linh hồn chỉ sau một đêm.
Trong căn hầm ngầm, Tĩnh Nhu đang thực hiện những khâu cuối cùng của kế hoạch "Ve sầu thoát xác". Đây là bước đi quyết định để cô rũ bỏ hoàn toàn danh phận "con bé nhặt rác Nhu" hèn mọn, để bước vào thế giới thượng tầng với tư cách là người kế thừa hợp pháp của dòng họ Vân.
"Bà nội, bà đã sẵn sàng chưa?" – Tĩnh Nhu khẽ hỏi, tay chỉnh lại chiếc khăn lụa thêu hoa vân mây cho v.ú nuôi Trương.
Bà v.ú nuôi Trương nhìn cháu gái mình, đôi mắt bà nhòa lệ. Bà không còn mặc bộ quần áo vá chằng vá đụp hôi mùi rỉ sắt nữa. Thay vào đó là một bộ nhung đen quý phái, tóc b.úi cao sang trọng. "Nhu à, bà cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Chỉ mới hơn một năm trước, chúng ta còn chia nhau mẩu bánh mì khô..."
"Đó không phải là mơ, bà ạ. Đó là cái giá cho những gì chúng ta đã đ.á.n.h đổi." – Tĩnh Nhu nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, gương mặt cô lạnh lùng nhưng ánh mắt kiên định.
Phía ngoài cổng, tiếng động cơ xe hơi hạng sang vang lên gầm rú, phá tan màn sương mù đặc quánh. Ông Trịnh đã giữ đúng lời hứa trong khế ước. Ba chiếc xe hơi màu đen bóng loáng, mang biển số đặc quyền của tỉnh lỵ, từ từ tiến vào bãi rác. Đi đầu là dì Vân Lan trong bộ đồ Tây Âu thời thượng, kính râm che nửa khuôn mặt, bước xuống xe với phong thái của một quý bà Việt kiều giàu có trở về quê hương tìm lại người thân.
Dân làng Thanh Khê kéo đến xem đông nghịt. Họ đứng dọc hai bên con đường mòn, miệng há hốc kinh ngạc. Trưởng thôn Lâm và gã Mạnh 'Thuế' cũng có mặt, khúm núm đứng chờ sẵn.
"Nghe nói dì của nó là triệu phú ở nước ngoài về đón chúng đi chữa bệnh." – Tiếng xì xào vang lên khắp nơi – "Con bé Nhu đúng là đổi đời rồi, hèn chi dạo này nó giàu bất thình lình."
Tĩnh Nhu ra hiệu cho A Lực và Tiểu Mao. Họ đóng vai những người trợ lý, bắt đầu khuân vác những "chiếc rương quần áo" lên xe. Nhưng dân làng không hề hay biết, bên trong những chiếc rương lót nhung đỏ ấy là những khối gỗ sưa đỏ nghìn năm quý giá nhất, và dưới sàn xe được gia cố đặc biệt là hệ thống ám khí "Liên Hoàn Kích" của Lão mù Quách, sẵn sàng kích hoạt nếu có kẻ nào dám cản đường.
Tĩnh Nhu dắt tay v.ú nuôi Trương bước ra khỏi xưởng gỗ. Cô đi ngang qua Trưởng thôn Lâm, dừng lại một nhịp. Ánh mắt cô nhìn lão sâu thẳm, khiến lão lạnh toát sống lưng, vội vàng cúi gập người.
"Ông Trưởng thôn, bãi rác này tôi gửi lại cho ông trông coi." – Tĩnh Nhu hạ giọng, nhưng uy lực đầy mình – "Cứ giữ nguyên hiện trạng. Nếu có kẻ nào dám đột nhập hoặc tàn phá một mảnh tôn, ông biết hậu quả rồi đấy."
"Dạ... dạ tiểu thư cứ yên tâm. Lão thề dùng mạng để giữ chỗ này!" – Lão Trưởng thôn lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
Khi hai bà cháu bước lên xe, dì Vân Lan giả vờ lấy khăn tay lau nước mắt, ôm chầm lấy Tĩnh Nhu trước mặt bao người: "Khổ thân cháu tôi, bao năm qua phải sống giữa đống rác này. Từ nay dì sẽ bù đắp cho con, chúng ta sẽ lên tỉnh, rồi đi Pháp điều trị."
Cánh cửa xe đóng sập lại. Một tiếng cạch khô khốc kết thúc cuộc đời nhặt rác của Tĩnh Nhu. Ba chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại một làn khói bụi mờ ảo và hàng trăm con mắt ghen tị lẫn nể phục của dân làng Thanh Khê. Trong mắt họ, con bé Nhu đã "thoát xác" thành công. Nhưng họ không biết rằng, con người thực sự của cô – linh hồn của Vô Niên Các – không hề đi Pháp. Cô chỉ chuyển từ một chiến trường nhỏ hẹp sang một chiến trường rộng lớn và tàn khốc hơn.
Khi đoàn xe đã ra đến đường quốc lộ, cách xa tầm mắt của dân làng, Tĩnh Nhu ra hiệu cho đoàn xe dừng lại ở một đoạn đường vắng. Lúc này, xe tải của Nghệ nhân Diệp và Lão mù Quách từ một lối rẽ khác cũng hội quân.
"Tiểu Mao, kiểm tra lại hệ thống cảm ứng ngầm." – Tĩnh Nhu ra lệnh.
Tiểu Mao nhảy xuống xe, cúi người kiểm tra lớp sàn giả của chiếc xe chở Tĩnh Nhu. Bên dưới lớp t.h.ả.m sang trọng là một kết cấu mộng khóa phức tạp bằng thép và gỗ cứng.
"Mọi thứ ổn định, thưa chị. Khối gỗ sưa trung tâm và chiếc quan tài mộng khóa vẫn nằm im trong khối bê tông ngụy trang trên xe tải số 02. Hệ thống ám khí của bác Quách đã được đặt ở chế độ 'Sẵn sàng chiến đấu'."
Tĩnh Nhu bước xuống xe, cô nhìn vào chiếc xe tải chở phế liệu cũ kỹ đi cuối đoàn. Trong đó không chỉ có gỗ, mà có cả tinh hoa của dòng họ Vân và họ Quách. Cô đã mang theo tất cả những gì cần thiết để dựng lên một vương quốc mới tại tỉnh lỵ. Ông Trịnh đứng đợi sẵn ở đó, ông nhìn Tĩnh Nhu bằng ánh mắt vừa nể phục vừa e dè.
"Cháu đã chuẩn bị rất kỹ, Vân tiểu thư." – Ông Trịnh nói – "Lâm gia chắc chắn sẽ tin rằng cháu đã ra nước ngoài. Thời gian này là cơ hội tốt nhất để chúng ta thâu tóm mạng lưới gỗ ở tỉnh."
Đoàn xe bắt đầu chuyển bánh lần nữa, nhưng Tĩnh Nhu yêu cầu dừng lại một phút khi đi qua tấm biển địa giới làng Thanh Khê – nơi con đường đất đỏ giao với đường nhựa quốc lộ.
Cô mở cửa xe, bước xuống đất. Đôi giày lụa thêu hoa dẫm lên ranh giới giữa bùn lầy và văn minh. Tĩnh Nhu ngoảnh lại nhìn về phía bãi phế liệu phía xa. Từ khoảng cách này, nó chỉ là một vệt đen mờ mịt giữa thung lũng sương mù.
Ở đó, cô đã từng phải tranh giành từng mẩu xương cá với lũ ch.ó hoang. Ở đó, cô đã từng run cầm cập dưới tấm tôn thủng vào những đêm đại hàn. Và cũng ở đó, cô đã tìm thấy những người đồng đội trung thành nhất, đã rèn giũa được trái tim sắt đá của một kẻ báo thù.
"Thanh Khê... nợ m.á.u của mẹ tôi, tôi đã đòi được một phần." – Tĩnh Nhu thầm thì với gió xuân – "Phần còn lại, tôi sẽ lấy ở kinh thành."
Gió thổi mạnh, làm tà áo xanh của cô bay phần phật. Hình ảnh đứa trẻ 9 tuổi nhem nhuốc, sợ hãi đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là một thiếu nữ mang linh hồn của một kẻ chinh phạt. Cô không còn là nhóc Nhu của bãi rác. Cô là Vô Niên – chủ nhân của nghệ thuật mộng khóa huyền thoại, kẻ nắm giữ bí mật của dòng họ Vân, và là cơn ác mộng sắp sửa đổ bộ xuống phố huyện và tỉnh lỵ.
Tĩnh Nhu bước lại vào xe, ánh mắt cô không còn ngoảnh lại phía sau.
"Tiến quân về tỉnh lỵ." – Cô ra lệnh qua bộ đàm.
Đoàn xe tăng tốc, lao đi trên con đường quốc lộ bằng phẳng. Tiếng động cơ rầm rì nghe như tiếng trống trận thúc giục.
Ở phía Bắc, mây đen bắt đầu kéo về phía kinh thành Thủ đô. Lâm Tuyết Vy vẫn đang say sưa trong những bữa tiệc hào môn, không hề biết rằng "ve sầu" đã thoát xác, mang theo một lưỡi đao sắc lẹm đang từng bước tiếp cận trái tim của Lâm gia.
Công lý của Tĩnh Nhu không phải là sự bao dung, mà là sự tận diệt. Và bãi phế liệu Thanh Khê chính là lò rèn đầu tiên tạo ra lưỡi gươm công lý đó.
"Bác Diệp, bác Quách, dì Lan... bắt đầu thôi."
Ánh nắng ban mai phản chiếu lên logo hoa vân mây trên chiếc tráp gỗ sưa nằm trong xe, tỏa ra một vầng hào quang đỏ thẫm như m.á.u. Hành trình báo thù thực sự, bây giờ mới chính thức khai màn.
