Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C85
Cập nhật lúc: 24/03/2026 15:11
CHƯƠNG 85: ĐẠI HỘI THƯƠNG GIA – KHI MỘNG KHÓA LÊN TIẾNG
Đêm Kinh thành rực rỡ dưới ánh đèn màu, nhưng không nơi nào lộng lẫy và nồng nặc mùi quyền lực bằng khách sạn Continental – biểu tượng cổ điển của sự xa hoa bậc nhất Thủ đô. Đại sảnh Grand Ballroom với những vòm trần cao v.út khảm vàng tạt ánh sáng xuống mặt sàn đá thạch anh bóng loáng, nơi giới tài phiệt, các đại sứ và những kẻ nắm giữ vận mệnh kinh tế của đất nước đang tụ họp.
Lâm Tuyết Vy, trong bộ váy dạ hội màu đỏ thẫm đính hàng ngàn viên pha lê Swarovski, đứng giữa vòng vây của những gã đàn ông quyền lực và những phu nhân quý tộc. Cô ta cầm ly champagne, nở nụ cười kiêu kỳ của một nữ hoàng không ngai. Tuyết Vy đã chuẩn bị rất kỹ cho đêm nay; cô ta đã dùng sức ảnh hưởng của Lâm gia để ra lệnh ngầm cho ban tổ chức và các khách mời: "Cô lập kẻ mới nổi từ phương Nam". Cô ta muốn Vô Niên Các phải nếm trải cảm giác nhục nhã khi bước vào sảnh tiệc mà không một ai thèm bắt chuyện, biến sự trở về của họ Vân thành một trò hề lạc lõng.
Đúng 9 giờ tối, cánh cửa gỗ gõ đỏ khổng lồ của đại sảnh chậm rãi mở ra. Sự ồn ào của dàn nhạc giao hưởng và tiếng cười nói bỗng chốc đứt quãng như một sợi dây đàn bị c.h.é.m ngang. Cả sảnh tiệc im bặt. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng thanh khiết tràn vào, xua tan mùi nước hoa nồng nặc và hơi nóng của sự phù phiếm.
Tĩnh Nhu bước vào.
Cô không đi nhanh, mỗi bước chân đều mang nhịp điệu khoan t.h.a.i của một người thợ mộc đang kiểm soát từng thớ gỗ. Bộ vest nhung đen cắt may tinh xảo ôm lấy dáng người thanh mảnh, chiếc khăn lụa xanh chàm thêu hoa vân mây bay nhẹ theo mỗi chuyển động. Nhưng điểm khiến tất cả phải nín thở chính là bộ trang sức Sưa Trắng khảm xà cừ. Dưới ánh đèn chùm pha lê, sắc trắng đục của gỗ sưa không hề bị lu mờ, ngược lại, nó tỏa ra một quầng sáng nội tại, thanh tao đến mức khiến những viên kim cương trên cổ các phu nhân bỗng chốc trở nên kệch cỡm và thô thiển.
Tĩnh Nhu không hề lúng túng trước sự im lặng đầy thù nghịch mà Tuyết Vy đã dàn dựng. Cô đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn lướt qua sảnh tiệc với vẻ điềm tĩnh của một vị nữ vương đang duyệt binh. Sự hiện diện của cô áp đảo đến mức những kẻ định lên tiếng mỉa mai bỗng thấy cổ họng khô khốc. Khí chất vương giả từ xương tủy, được rèn giũa qua mười năm hận thù, đã tạo nên một bức tường uy lực khiến không ai dám chạm vào.
Lâm Tuyết Vy nghiến răng, đôi bàn tay siết c.h.ặ.t ly rượu đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Thấy kế hoạch cô lập bị lung lay, cô ta chủ động bước tới, tà váy đỏ quét trên sàn như một vệt m.á.u.
"Ồ, đây chẳng phải là vị 'Quý nhân phương Nam' lừng lẫy sao?" Tuyết Vy cất giọng mỉa mai, cố ý nói đủ to để mọi người cùng nghe. "Kinh thành là nơi của những giá trị lâu đời, không phải chỗ cho những kẻ nhặt nhạnh gỗ vụn ở bãi rác để làm trang sức. Vân tiểu thư, có lẽ cô đã nhầm địa chỉ rồi, xưởng mộc bình dân nằm ở phía ngoại ô cơ."
Những tiếng cười khẩy vang lên lạt lẽo từ đám tay chân của Lâm gia. Tĩnh Nhu khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn mộng khóa sưa trắng trên ngón tay trỏ. Cô không hề giận dữ, ánh mắt vẫn bình thản nhìn thẳng vào đối phương.
"Lâm tiểu thư nói đúng, Kinh thành là nơi của những giá trị lâu đời," Tĩnh Nhu cất giọng thanh thoát, âm vang lan tỏa khắp sảnh tiệc. "Nhưng giá trị nằm ở cốt cách của thớ gỗ, chứ không phải ở lớp sơn bóng bẩy bên ngoài. Gỗ sưa trắng này hiếm hơn vàng, vì nó cần một nghìn năm để hấp thụ linh khí của đất trời và sự tĩnh lặng của đại ngàn. Cũng giống như danh tiếng của một dòng họ, nếu được xây dựng trên sự dối trá và cướp đoạt, thì dù có dát kim cương lên cũng không giấu nổi mùi mục nát của gỗ tạp bên trong."
Tuyết Vy tái mặt. Lời nói của Tĩnh Nhu như một nhát đục sắc lẹm, rạch nát lớp mặt nạ hào nhoáng của cô ta. Tĩnh Nhu chậm rãi bước lại gần chiếc bàn trưng bày các dự án bất động sản và mỹ nghệ của Lâm gia đặt giữa sảnh. Cô chỉ vào mô hình cung điện bằng gỗ mà Tuyết Vy hằng tự hào.
"Cô tự tin vào đơn hàng quốc tế của mình sao? Cô nói về sự vững chãi, nhưng nhìn xem..." Tĩnh Nhu đưa ngón tay chạm nhẹ vào một khớp nối của mô hình. "Mộng này là mộng giả, chỉ dùng keo dính để đ.á.n.h lừa thị giác. Trong mộc nghệ, kẻ dùng keo để thay thế cho mộng khóa chính là kẻ đã thừa nhận sự bất lực về kỹ thuật và sự nghèo nàn về tâm hồn. Lâm gia đang rao bán những thứ hào nhoáng dễ vỡ cho thế giới, và điều đó chỉ chứng tỏ cô đang dẫn dắt cả một đế chế vào chỗ sụp đổ."
Tĩnh Nhu bắt đầu thao thao bất tuyệt về kiến thức mộc nghệ kinh điển, kết hợp với những phân tích tài chính sắc sảo về dòng tiền đang bị nghẽn mạch của Lâm thị do vi phạm hợp đồng quốc tế. Phong thái học thức uyên bác và sự điềm tĩnh tuyệt đối của cô khiến những vị thương gia sừng sỏ nhất phải tò mò bước lại gần. Họ bị lôi cuốn bởi trí tuệ của một cô gái mười ba tuổi nhưng mang trong mình bộ óc của một bậc thầy.
Lâm Tuyết Vy hoàn toàn bị lu mờ. Sự kiêu kỳ của một đại tiểu thư bỗng chốc trở nên nhỏ mọn và tầm thường trước khí chất của Tĩnh Nhu. Những vị quan khách vốn định cô lập Tĩnh Nhu giờ đây lại vây quanh cô để hỏi về kỹ thuật mộc khóa và những cơ hội hợp tác tại phía Nam. Sự hiện diện của cô tại Continental không phải là một buổi ra mắt, mà là một cuộc hành hình về mặt vị thế dành cho Lâm gia.
"Tuyết Vy," Tĩnh Nhu ghé sát tai cô ta khi đám đông đang xôn xao, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe. "Bộ váy đỏ này rất hợp với cô. Nó giống như ngọn lửa đã thiêu rụi Vân gia mười năm trước. Nhưng cô nên nhớ, phượng hoàng chỉ thực sự tái sinh sau khi đã đi qua lửa đỏ. Còn cô... cô chỉ đang bốc cháy trong chính sự tham lam của mình."
Ly rượu trên tay Tuyết Vy run rẩy, một vài giọt rượu đỏ văng ra, thấm vào tấm t.h.ả.m trắng dưới chân như một điềm báo gở. Giới thượng lưu bắt đầu rỉ tai nhau, ánh mắt nhìn Tuyết Vy đã thay đổi – từ sự ngưỡng mộ sang sự nghi ngờ và dè chừng. Trong khi đó, Tĩnh Nhu xoay người, tà áo choàng nhung đen bay nhẹ, uy nghiêm bước về phía ban công, nơi A Lực và Tiểu Mao đang đứng đợi trong bóng tối.
Tĩnh Nhu đứng trước gió đêm Kinh kỳ, tay mân mê thanh lệnh bài mộng khóa. Cô nhìn xuống dòng người xe tấp nập, đôi mắt rực lên ngọn lửa đen lạnh lẽo.
"Tiểu Mao, ngày mai hãy cho đăng tải toàn bộ phân tích về lỗi kỹ thuật trong mô hình của Lâm gia lên tờ Thời báo Kinh kỳ. Hãy để thế giới biết rằng, lâu đài của cô ta được xây bằng keo dán và sự lừa dối."
Cô lấy chiếc khánh bạc ra, khắc thêm một vạch khía mới – vạch thứ tám: "Luận Chiến". Mỗi vạch khía là một nhịp đập của sự báo thù đang đến rất gần. Tĩnh Nhu nhìn vào hư không, thầm thì với bóng tối: "Lâm Tuyết Vy, yến tiệc chỉ mới bắt đầu thôi. Tôi sẽ bắt cô phải xem toàn bộ vương quốc của mình tan rã từng thớ gỗ một, trước khi chính tay tôi tháo rời khớp mộng cuối cùng trong cuộc đời cô."
Dưới ánh trăng, Tĩnh Nhu hiện lên như một t.ử thần mang vẻ đẹp của ngọc thạch. Cuộc chiến tại Kinh thành đã chính thức bùng nổ, và lần này, không có bất kỳ thứ vàng son nào có thể che chở cho tội ác của họ Lâm.
