Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ - 184
Cập nhật lúc: 15/02/2026 06:02
206
Yến Thiên Ngân không phải không hiểu vì sao thái độ của Lận Huyền Chi lại quay ngoắt 180 độ như vậy. Chẳng qua là lúc Lận Huyền Chi trọng thương nằm liệt giường, cậu đã không rời nửa bước, như một chú cún con liều mạng đối tốt với y. Lận Huyền Chi dù là sắt đá thì cũng phải bị hơi ấm của cậu làm cho tan chảy.
Cậu tự hỏi, nếu lúc đó cậu cũng bỏ đá xuống giếng như Lận Trạch Chi, liệu giờ này Lận Huyền Chi có còn nhớ cậu là ai?
Nghĩ đến Lận Trạch Chi, lòng A Ngân lại nặng trĩu. Lận Trạch Chi là một minh chứng điển hình. Hắn ta từng làm bao chuyện có lỗi với Lận Huyền Chi, mẫu thân hắn là Bạch phu nhân cùng Tam trưởng lão còn hùa nhau định bỏ đói y đến c.h.ế.t. Vậy mà chỉ chớp mắt, Lận Huyền Chi đã làm hòa với hắn.
Chẳng lẽ đúng là "người một nhà, m.á.u chảy ruột mềm" sao?
A Ngân bỗng thấy nản lòng. Cậu nhận ra việc đứng đây tốn lời với đám người này thật vô nghĩa. Cậu đổi giọng, giả vờ sợ hãi: "Ta về nói lại với đại ca là được chứ gì, các ngươi còn chuyện gì nữa không?"
Lận Nhã Nhi sững lại. Cô ta cứ ngỡ cái tên xấu xí này sẽ còn cãi vã thêm vài câu để cô ta có cớ dạy cho một bài học nhớ đời. Không ngờ cậu lại đổi tính, không buồn phản kháng nữa.
"Biết thế là tốt." Lận Nhã Nhi hống hách: "Ta cảnh báo ngươi, bớt thọc mạch trước mặt Huyền Chi đi. Lận gia cho ngươi miếng cơm ăn thì phải biết ơn đội nghĩa."
"Nói với hắn làm gì cho phí lời." Nữ tu tên T.ử Linh nhíu mày. "Dù sao mấy ngày nữa Như Băng sư muội cũng gả vào Lận gia rồi, lúc đó cứ để muội ấy dạy dỗ hắn."
Một nữ tu khác cười trên nỗi đau của người khác: "Cái tính của Như Băng thì trong mắt không chịu được hạt cát đâu. Có kẻ tâm thuật bất chính bám đuôi phu quân mình, muội ấy tuyệt đối không để yên. Có Thẩm gia chống lưng, muốn hành hạ hắn thế nào chẳng được?"
Lận Nhã Nhi đắc ý: "Thẩm sư tỷ coi trọng Huyền Chi là phúc phận của huynh ấy. Chắc người đưa tin của Thẩm gia sắp đến Đông Châu rồi."
Thẩm sư tỷ coi trọng Huyền Chi? Người đưa tin của Thẩm gia?
A Ngân nghe mà đầu óc lùng bùng. Cậu biết Thẩm Như Băng là thiếu tông chủ Vân Dao Tông, tài sắc vẹn toàn, là đích nữ xuất sắc nhất của đại thế gia Thẩm gia. Nhưng cô ta thì liên quan gì đến Lận Huyền Chi? Cậu định hỏi nhưng rồi lại thấy chẳng cần thiết, lẳng lặng quay người bỏ đi.
Tiếng cười nhạo và những lời bàn tán sau lưng như Thẩm Như Băng đã chắc chắn là vợ Lận Huyền Chi khiến bước chân A Ngân thêm hoảng loạn. Cậu chạy trốn như bị truy đuổi.
Đến một nơi vắng vẻ, A Ngân tựa vào gốc cây thẫn thờ hồi lâu mới nhớ ra mục đích mình đến đây. Cậu triệu hồi Lăng Xích Cốt. Hai chú hổ con A Bạch và Hổ Phách tuy không thích mùi t.ử khí trên người A Cốt, nhưng sau thời gian ở chung, chúng nhận ra cái gã ngốc nghếch này cực kỳ hiền lành, dù bị chúng cào cấu cũng không giận, nên đã coi hắn là người nhà.
A Ngân đeo nhẫn ban chỉ cho Lăng Xích Cốt, chạm vào ngón tay lạnh lẽo của hắn mà lòng chua xót: "A Cốt, nếu sau này đại ca không cần ta nữa, ta chỉ còn mỗi huynh thôi."
Đôi mắt đen kịt của Lăng Xích Cốt nhìn A Ngân. Dường như cảm nhận được sự buồn bã của cậu, hắn chậm chạp nhưng kiên định vươn tay ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ.
A Ngân giật mình: "A Cốt, huynh có ý thức của con người sao?"
Lăng Xích Cốt im lặng, không buồn không vui đối diện với cậu. A Ngân thở dài thất vọng, có lẽ đây chỉ là phản xạ từ chấp niệm cũ của hắn lúc sinh thời. Cậu sụt sịt mũi: "A Cốt, ta nhớ cha quá."
A Bạch cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, liền bò lên vai l.i.ế.m mặt cậu an ủi. A Ngân ôm nó vào lòng, dặn dò A Cốt về việc lẻn vào bí cảnh Đan Nhai rồi lủi thủi đi về.
Về đến Vân Lai khách sạn, nghe Lận Trạch Chi nói Lận Huyền Chi sang Bạch gia uống trà, lòng A Ngân lại thắt lại. Cậu lầm lũi về phòng, trùm chăn ngủ thiếp đi.
Khi Lận Huyền Chi trở về, gõ cửa không thấy ai trả lời, y bèn dùng pháp khí mở cấm chế đi vào. Thấy A Ngân cuộn tròn như một quả bóng nhỏ trên giường, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t vẻ đầy ủy khuất, Lận Huyền Chi thấy vừa thương vừa yêu, ngồi xuống mép giường véo mũi cậu.
A Ngân giật mình tỉnh dậy, thấy Lận Huyền Chi liền thốt lên: "Đại ca."
"Dậy thôi, ta mang đồ ăn về cho đệ này." Lận Huyền Chi mỉm cười.
Thấy vết đỏ trên mặt cậu do nằm áp xuống giường, Lận Huyền Chi định đưa tay xoa thì A Ngân né tránh. Y hơi sững người nhưng không nói gì. A Ngân vội xuống giường: "Đại ca mang gì về thế, đệ cũng hơi đói rồi."
"Đầu bếp Bạch gia nấu rất ngon, ta đã mặt dày xin một phần cho đệ đấy."
"Đa tạ đại ca đã nhớ đến đệ." A Ngân nặn ra một nụ cười rồi vùi đầu vào ăn.
Lận Huyền Chi ngồi đối diện quan sát, khiến A Ngân thấy không tự nhiên. Ăn xong, cậu hỏi: "Đại ca có việc gì không ạ?"
"Không có gì, Cơ Vân Úy đi rồi. Hôm nay đệ muốn làm gì không?" "Dạ không."
"Vậy hôm nay chúng ta ở trong phòng thôi, không đi đâu cả." Lận Huyền Chi nói.
A Ngân thoáng hiện lên sự hoảng loạn. Lận Huyền Chi thu hết vào tầm mắt, nhàn nhạt hỏi: "Đồ đã giao cho A Cốt chưa?" "Dạ, giao rồi ạ."
"Đã dùng thử chưa?" "Dạ chưa." "Không thử sao biết pháp khí có tác dụng?" Lận Huyền Chi hỏi. "Pháp bảo đại ca luyện, bao giờ chẳng dùng tốt ạ." A Ngân đáp, giọng đầy vẻ tin tưởng tuyệt đối.
Một lát sau, Lận Huyền Chi đột ngột hỏi: "Hôm nay ở núi Đai Ngọc, đệ có gặp ai, nghe thấy chuyện gì không?"
A Ngân giật mình, tưởng như đại ca có "thông thiên nhãn" thấy hết mọi chuyện, nhưng cậu vẫn lắc đầu: "Không gặp ai cả, chỉ có A Cốt thôi."
"Thật sự không có?" Lận Huyền Chi hỏi lại. "Không có." A Ngân c.ắ.n răng nói dối.
"Được." Lận Huyền Chi gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài.
A Ngân hốt hoảng gọi: "Đại ca!" "Chuyện gì?" Lận Huyền Chi quay lại. Câu hỏi định thốt ra lại bị nghẹn lại: "Huynh... đi đâu thế?" "Về phòng thu dọn đồ đạc." Lận Huyền Chi nhìn sâu vào mắt cậu rồi rời đi.
Căn phòng trở nên trống trải, A Ngân gục xuống bàn, lòng đau như cắt vì đã nói dối đại ca. Nhưng cậu biết hỏi y thế nào đây?
Hỏi y liệu có tha thứ cho Lận Nhã Nhi như đã tha thứ cho Lận Trạch Chi không? Hỏi y chuyện cưới Thẩm Như Băng là thật hay giả? Hay hỏi vì sao y biết mà lại không nói với cậu?
Nếu Lận Huyền Chi thực sự tha thứ cho Lận Nhã Nhi – người mà cậu ghét gấp trăm lần Lận Trạch Chi, cậu phải đối mặt với y thế nào đây?
"A Bạch ơi, ta phải làm sao bây giờ?" A Ngân ôm lấy chú hổ nhỏ, thẫn thờ hỏi trong vô vọng.
