Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ - 188
Cập nhật lúc: 15/02/2026 06:02
210
"Vậy, có ai từng nói những lời khó nghe vào tai đệ không?" Lận Huyền Chi hỏi lại.
Yến Thiên Ngân c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, im thin thít. Nhìn phản ứng này, Lận Huyền Chi đã rõ mười mươi. Y thanh lãnh nói: "Ta đã từng dặn đệ thế nào, bị người khác bắt nạt phải nói cho ta biết, đúng không?"
A Ngân gật đầu. Giọng Lận Huyền Chi trầm ổn, không nhanh không chậm nhưng lại mang theo một áp lực đáng sợ. Y nhấn mạnh từng chữ: "Bị người ta mắng thì chỉ biết ngậm đắng nuốt cay trong lòng, bị người ta bắt nạt thì tưởng ta không nói là ta không biết? Hôm qua, tại rừng hoa đào rơi trên núi Đại Ngọc ngoài thành Thiên Cực, đệ đã gặp những ai, và nghe họ nói những gì?"
Yến Thiên Ngân bỗng giật mình kinh hãi, trợn tròn mắt nhìn y đầy vẻ không tin nổi. Chuyện này chỉ có trời biết đất biết, sao đại ca lại rõ mười mươi? Đám người Lận Nhã Nhi chắc chắn không đời nào chủ động kể cho y.
Chẳng lẽ... Lận Huyền Chi đang giám thị cậu? Cảm giác mọi nhất cử nhất động đều nằm trong lòng bàn tay đại ca khiến A Ngân vừa thấy an tâm vừa thấy lo sợ bất an.
"Bây giờ, đệ có gì muốn nói với ta không?" Lận Huyền Chi nhàn nhạt nhìn cậu. "Hoặc là, có gì muốn hỏi ta?"
Lòng A Ngân bỗng dâng lên một nỗi chua xót, cậu lắc đầu: "Đại ca, đệ chỉ muốn hỏi huynh, nếu đệ muốn theo Chung Ly đan sư học luyện đan, huynh có đồng ý hay không?"
"Không đồng ý." Lận Huyền Chi trả lời không cần suy nghĩ. "Chuyện này thái độ của ta đã rõ, đừng lãng phí thời gian vào chủ đề này nữa."
Vành mắt A Ngân đỏ hoe, sắp khóc đến nơi. Cậu siết c.h.ặ.t nắm tay, nhìn thẳng vào mắt y rồi thốt ra: "Nếu như Chung Ly đan sư có viên Thiên cấp đan mà huynh hằng ao ước thì sao? Ngài ấy nói chỉ cần huynh đồng ý cho đệ theo học, ngài ấy sẽ tặng viên t.h.u.ố.c đó cho huynh. Như vậy, huynh có đồng ý không?"
Nói xong, A Ngân thấy thần sắc Lận Huyền Chi thay đổi hẳn, trở nên vô cùng xa lạ. Lận Huyền Chi sững sờ. Y không thể tin nổi những lời này lại thốt ra từ miệng người y thương yêu nhất. Trong lòng A Ngân, y rốt cuộc là hạng người gì?
Viên Thiên cấp đan kia, y nằm mơ cũng muốn có. Y là kiếm tu, đôi tay này vốn dĩ phải dùng để cầm kiếm. Nhưng... làm sao y có thể dùng Yến Thiên Ngân để đổi lấy t.h.u.ố.c? Vậy mà A Ngân lại nghĩ về y như thế?
Lận Huyền Chi cảm thấy một nỗi thất bại tràn trề, trái tim y thắt lại đau đớn. Y như nhìn thấy một Yến Thiên Ngân đang ngày càng rời xa mình.
"Đại ca, chuyện này thực ra rất có lợi." A Ngân không sợ c.h.ế.t bồi thêm một câu đầy vẻ dỗi hờn. "Đệ được chỗ tốt, huynh cũng được chỗ tốt, cả hai cùng vui."
"Phải, đúng là rất có lợi." Lận Huyền Chi đột ngột bật cười khẽ, ánh mắt nhìn cậu đầy phức tạp: "Đệ đi nói với Chung Ly Thận, Lận Huyền Chi ta dù cả đời này có là phế nhân, cũng tuyệt đối không bán đệ đệ."
Yến Thiên Ngân đứng sững tại chỗ. Cậu chưa từng nghĩ đại ca có ý định "bán" mình, cậu nói những lời đó là thật lòng cảm thấy đây là một giao dịch tốt cho cả hai.
"Đại ca, đệ không có ý đó." A Ngân cuống quýt giải thích nhưng càng vội càng không nên lời. "Đệ chỉ muốn vào môn hạ của đan sư, còn viên t.h.u.ố.c kia nếu lấy được thì tốt nhất, đệ..."
"Ta đã nói: Không cần." Lận Huyền Chi buông một câu nhẹ bẫng nhưng lại chặn đứng mọi lời định nói của A Ngân.
A Ngân thấy mình uất ức đến phát điên, nước mắt chực trào. Chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, cậu gào lên với Lận Huyền Chi: "Huynh đúng là đồ độc tài, bạo quân! Huynh căn bản không thèm nghe ý kiến của đệ, lúc nào cũng tự quyết định thay đệ! Huynh chẳng quan tâm gì đến đệ cả, huynh chỉ thấy đệ dễ sai bảo, đi theo sau huynh như một tên đầy tớ không công lại còn nghe lời! Huynh căn bản chẳng coi đệ ra gì!"
Cơn giận kìm nén trong lòng Lận Huyền Chi lập tức bùng nổ. Y quay người túm lấy A Ngân, giơ tay định giáng một cái tát.
"Huynh đ.á.n.h đi! Đánh đi!" A Ngân vừa khóc vừa trừng mắt nhìn y, ngước gương mặt nhỏ nhắn lên: "Dù sao đệ cũng đủ xấu rồi, huynh có đ.á.n.h nữa cũng chẳng xấu hơn được đâu!"
Bàn tay Lận Huyền Chi dừng khựng lại ngay sát má A Ngân. Y chậm rãi siết tay thành nắm đ.ấ.m, toàn thân run lên vì giận.
"Những lời này đệ nghe từ đâu ra?" Gương mặt y tái nhợt, đôi môi vốn hồng nhuận cũng trở nên nhợt nhạt. "Hay là... đệ vẫn luôn nghĩ như thế?"
A Ngân vì nước mắt che mờ nên chẳng nhìn thấy gì, chỉ biết gào khóc trong uất ức: "Bọn họ đều thấy thế, đều nói thế, đệ cũng... hức... đệ cũng thấy thế! Huynh thấy đệ dễ bắt nạt, dễ điều khiển nên mới đối tốt với đệ như vậy. Nếu không... hức... sao trước đây huynh đối xử với đệ tệ bạc thế, mà khi huynh lâm bệnh xong lại quay ra tốt với đệ? Nếu không phải cha dặn huynh chăm sóc đệ, có lẽ huynh đã đuổi đệ ra khỏi nhà từ lâu rồi!"
Từng lời nói của A Ngân như từng nhát d.a.o đ.â.m thấu tim Lận Huyền Chi. Hóa ra bấy lâu nay tâm ý của y trong mắt cậu lại rẻ rúng như vậy.
A Bạch và Hổ Phách sợ tới mức rớt cả hàm, quên luôn cả việc l.i.ế.m quả Yêu Hỉ, chúng rúc vào góc phòng trố mắt nhìn hai vị chủ nhân đột nhiên cãi nhau long trời lở đất.
"Còn gì nữa, nói hết ra đi." Giọng Lận Huyền Chi khản đặc.
"Huynh còn chẳng bao giờ nói gì với đệ cả! Thẩm Như Băng muốn đính hôn với huynh, huynh không nói! Năm đại tông môn tranh nhau mời huynh, huynh không nói! Huynh kết giao bạn bè cũng không nói!... Trong lòng huynh đệ chỉ là người ngoài, đệ đâu có mang họ Lận! Người Lận gia làm sai chỉ cần nhận lỗi là huynh bỏ qua hết, còn đệ làm sai là huynh lại lạnh nhạt không thèm nhìn tới... Huynh cũng giống như bọn họ, khinh thường đệ, coi rẻ đệ... hức hức..."
Lận Huyền Chi cảm thấy mình không thể ở chung phòng với A Ngân thêm một giây nào nữa, nếu không y không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì tổn thương đến cậu. Y dùng toàn bộ lý trí để nén cơn bốc đồng xuống, hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào gương mặt lem nhem nước mắt của cậu:
"Đệ vẫn luôn nghĩ về ta như thế? Đệ thấy ta đối đãi với đệ là để lợi dụng, vì coi rẻ đệ, vì coi đệ là đầy tớ, là người ngoài?"
Cơn giận bốc lên đầu của A Ngân chỉ là nhất thời, sau khi gào thét ra được, cậu cũng đã bình tĩnh lại đôi chút. Cậu bỗng thấy lạnh sống lưng, hối hận vì những lời lẽ hồ đồ vừa rồi. Nhưng cậu cũng có cái tôi của mình.
"Độc tài chuyên quyền, không nghe ý kiến của đệ, chuyện đó đệ nói đâu có sai?" A Ngân cứng cổ đáp.
"Được." Lận Huyền Chi buông tay, cụp mắt xuống, buông một câu nhẹ tênh: "Đệ cút đi."
A Ngân như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Chữ "cút" ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu khiến cậu sững sờ. Lận Huyền Chi lúc nào cũng điềm nhiên như vậy, dường như trên đời chẳng có việc gì thực sự chạm tới cơn thịnh nộ của y.
Có lẽ trong mắt y, mình chỉ là một cái đuôi muốn gọi thì đến, muốn đuổi thì đi thôi!
"Cút thì cút! Đệ không bao giờ thèm để ý đến huynh nữa!"
A Ngân dụi mắt, quay người chạy biến ra cửa, còn dùng hết sức bình sinh đóng sầm cửa lại. Sau tiếng "ầm" vang dội, Lận Huyền Chi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lấy chiếc khăn che miệng lại. Một dòng nhiệt nóng hổi trào ra, y chẳng buồn nhìn vết m.á.u trên khăn, ném thẳng nó vào góc phòng.
Y rót một chén trà súc miệng, nhổ ra nước màu hồng nhạt, rồi mới lạnh giọng nói: "Xem náo nhiệt thế là đủ rồi, các hạ cũng nên ra đi."
"Ta không cố ý xem náo nhiệt, chỉ định vào giúp đệ ấy nói vài lời." Chung Ly Thận đẩy cửa bước vào, thở dài. "Chỉ là không ngờ hai người lại nháo đến mức này."
Lận Huyền Chi giờ đây chẳng còn chút thiện cảm nào với Chung Ly Thận, ánh mắt y lạnh lẽo nhìn ông ta, chẳng màng đến địa vị của đối phương. A Bạch nhân cơ hội này lách qua khe cửa chạy mất hút theo mùi của A Ngân. Hổ Phách thì vẫn ở lại, âm thầm quan sát tình hình.
"Ta và xá đệ dù có nháo thế nào thì xương gãy vẫn còn dính gân. Nếu có kẻ muốn châm ngòi thổi gió, đừng trách Lận mỗ không khách khí."
Chung Ly Thận thầm nghĩ y đang giận quá mất khôn, nhưng cũng không dám coi thường, ôn tồn giải thích: "Ta chỉ bảo đệ ấy nói ra suy nghĩ của mình, và ta quả thực có Thiên cấp đan. Còn những lời khác tuyệt đối không phải ta dạy."
Lận Huyền Chi biết căn nguyên không nằm ở Chung Ly Thận, nhưng ông ta chính là ngòi nổ. Y lạnh lùng nói: "Nếu ngài muốn thu A Ngân làm đồ đệ, hãy đợi vài năm nữa khi đệ ấy lớn hơn chút rồi bàn sau."
"Tuổi trẻ mới dễ rèn giũa, cơ bản mới vững chắc, sao ngươi cứ phải chấp nhất mấy năm này làm gì?"
"Thiên Cực Tông bè phái phức tạp, người muốn làm đồ đệ ngài vô số kể. Ngài cũng đã có vài đệ t.ử danh nghĩa rồi, nhưng... nếu ta không đoán sai, ngài định nhận A Ngân làm thân truyền đệ t.ử đúng không?" Lận Huyền Chi hỏi ngược lại.
