Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ - 296

Cập nhật lúc: 15/02/2026 14:04

Lận Huyền Chi mỉm cười nhẹ nhàng nói: "A Ngân cứ yên tâm đi, cho dù Hồn Bàn có ý đồ không thuần với ta, thì khẩu vị của ta cũng không nặng đến thế. Nghĩ mà xem, cái Hồn Bàn này ít nhất cũng đã tám trăm tuổi rồi, một nắm xương già như vậy ta gặm không nổi đâu."

Yến Thiên Ngân tức khắc nhẹ lòng, cảm thấy lời đại ca nói rất có lý.

"Ai là nắm xương già hả? Cái thằng ranh con kia, ngươi nói cho rõ ràng xem nào!"

"À, ngại quá ta suýt quên mất, ngươi hình như đến xương cốt còn chẳng có."

Hồn Bàn: "..."

Hồn Bàn trong thức hải bắt đầu c.h.ử.i ầm lên, cảm thấy mình vừa chịu một nỗi nhục nhã ê chề. Lận Huyền Chi thấy lão quá ồn ào, liền nhanh ch.óng dùng chân khí che chắn thức hải, ném Hồn Bàn vào "phòng tối" ngồi một mình.

Thế giới cuối cùng cũng được bình yên.

Yến Thiên Ngân khi phát hiện đại ca có một sự tồn tại còn thân cận hơn cả mình thì có chút chạnh lòng và ghen tị nho nhỏ, nhưng cậu nhanh ch.óng vui vẻ trở lại. Nếu không nhờ có Hồn Bàn này, đại ca sợ là đã không gặp được nhiều cơ duyên như vậy.

Yến Thiên Ngân hứng thú bừng bừng hỏi: "Cái Hồn Bàn này từ đâu mà có ạ?"

Lận Huyền Chi đáp: "Ta cũng không rõ, lão chưa từng nhắc tới lai lịch của mình, nhưng kiến thức vô cùng uyên bác, chắc hẳn thuộc về Cửu Giới. Còn việc tại sao lão xuất hiện trong thức hải của ta..." Anh dừng lại một chút, giọng trầm xuống: "Có lẽ trong mắt Hồn Bàn, ta là một ký chủ khá phù hợp chăng."

Về điểm này, anh đã nói dối. Không phải Hồn Bàn tìm đến anh, mà là ở kiếp trước, Bạch Dật Trần đã mang theo hồn phách của anh tìm thấy Hồn Bàn đang bị phong ấn ở một nơi bí mật. Đời này, Hồn Bàn xuất hiện là nhờ khế ước linh hồn vượt qua cả thời gian và không gian mà anh đã ký trước khi dùng Tố Thế Kính để trọng sinh.

Yến Thiên Ngân không mảy may nghi ngờ. Cậu tin tưởng tuyệt đối vào mọi lời Lận Huyền Chi nói. Trong mắt cậu, đại ca đã sẵn sàng chia sẻ bí mật trọng đại này thì chẳng có lý do gì để lừa dối mình cả. Cậu đâu biết rằng, Lận Huyền Chi đang lo sợ và bài xích đến nhường nào việc một ngày kia cậu phát hiện ra bí mật trọng sinh đầy đau đớn ấy.

Yến Thiên Ngân cười híp mắt: "Chắc chắn là Hồn Bàn thấy đại ca thiên phú xuất chúng nên mới chọn huynh đó... Nhưng lão mang lại nhiều lợi ích như vậy, liệu có gây hại gì cho đại ca không?"

Lận Huyền Chi trấn an: "Sẽ không đâu, ta và lão đã ký khế ước, ở mức độ nhất định ta có thể khống chế lão. Lão hấp thu dưỡng chất theo sự thăng tiến tu vi của ta để nâng cấp bản thân, chúng ta là quan hệ đôi bên cùng có lợi."

Nghe vậy, Yến Thiên Ngân mới gật đầu yên tâm. Lận Huyền Chi hứa hẹn: "Hồn Bàn là một không gian, hôm khác ta sẽ đưa em vào xem thử."

Việc đưa người vào Hồn Bàn đòi hỏi tiêu tốn rất nhiều hồn lực và chân khí. Hiện tại, sau một tháng ròng rã luyện khí không nghỉ, Lận Huyền Chi đã kiệt sức, chỉ đang dùng ý chí để chống đỡ. Anh không dám mạo hiểm lúc này, ngộ nhỡ đang đi mà ngất xỉu thì thật mất mặt.

Yến Thiên Ngân tràn đầy mong đợi, gật đầu lia lịa. Cậu không hề biết rằng, trong tương lai gần, toàn bộ việc... nhổ cỏ trong không gian đó sẽ thuộc về mình.

Trên một tiểu đình giữa hồ sen nở rộ rực rỡ, Lận Trạm đang nhắm mắt nằm trên giường mềm, mí mắt thi thoảng lại động đậy, rõ ràng là không ngủ được. Bên cạnh ông, hai vị thị đồng ngồi quỳ tĩnh lặng, không dám phát ra tiếng động.

Nơi này sương khói lượn lờ, núi non xa xăm ẩn hiện như tranh vẽ, đẹp đến mức khiến người ta say đắm quên cả lối về.

"Đế quân đâu? Tại sao dạo này hắn không tới đây?" Lận Trạm đột nhiên mở miệng hỏi.

Một tiểu đồng đáp: "Đế quân gần đây chính vụ bận rộn nên không có thời gian qua đây ạ..."

Lận Trạm mở mắt, lạnh lùng cười: "Lúc hắn đè ta trên giường, sao không thấy hắn nói là chính vụ bận rộn?"

Hai tiểu đồng co rúm lại, sợ hãi không dám tiếp lời. Chủ t.ử của bọn họ trước khi đi đã dặn kỹ: nếu không cần thiết thì đừng nói chuyện nhiều với người đàn ông này.

Trong Liên Hoa Huyễn Hải này chỉ có mình Lận Trạm thường trú. Đám đồng t.ử phục vụ cứ vài ngày lại thay đổi một lần. Bọn họ nghe kể rằng vị chủ nhân của Huyễn Hải này tính tình rất thất thường: lúc bình thường có thể im lặng vài ngày, nhưng lúc nổi giận thì có thể hành hạ người khác ra bã, cuối cùng chỉ có Đế quân mới trị được.

Hơn nữa, trong lòng đám tiểu đồng cũng thầm nghĩ: Đế quân trăm công nghìn việc, dù không có phi t.ử nhưng thiếu gì kẻ muốn hầu hạ, vậy mà người này — một kẻ từ hạ giới đến, tu vi và nhan sắc đều không phải hàng cực phẩm — lại dám đòi hỏi Đế quân phải tới thăm mỗi ngày? Thật là tham lam vô độ.

Lận Trạm ngồi dậy, nhìn hai đứa nhỏ chỉ cao đến hông mình, cơn giận trong lòng chợt tiêu tan. C.h.ế.t tiệt, cái tên kia biết thừa tính ông nên mới cố tình phái hai đứa nhóc này tới canh chừng!

Liên Hoa Huyễn Hải chú trọng ở chữ "Huyễn" (mộng ảo). Những đóa sen xung quanh đan xen tạo thành một kết giới mà Lận Trạm không thể phá nổi. Tu vi của ông kém xa chủ nhân nơi này, xông ra chỉ tổ phí sức. Ông đã bị nhốt ở đây không biết bao lâu, sắp phát điên vì buồn chán rồi.

"Báo với hắn, mời hắn hôm nay tới đây một chuyến, ta cần nói chuyện." Lận Trạm kiên nhẫn nói.

Đám tiểu đồng lo sợ đáp: "Đế quân nói ngài đã làm sai chuyện nên phải chịu phạt. Thời hạn là ba năm, trong ba năm ngài không được đưa ra yêu cầu gì, chỉ có thể phục tùng."

Lận Trạm tức đến mức muốn hộc m.á.u, đ.ấ.m mạnh xuống giường: "Ba năm! Ba năm nữa thì rau héo hết rồi! Nói với hắn ta không phải tù nhân. Nếu không hài lòng cứ nói thẳng, đừng có nhốt ta ở đây rồi thích thì làm, không thích thì bỏ mặc! Làm thế này chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn thôi!"

Tiểu đồng do dự một hồi, rồi một đứa nhỏ giọng nói: "Đế quân xưa nay nói một là một. Người bảo ngài ở đây ba năm thì e là khó thay đổi lắm..."

Lận Trạm nghiến răng: "Ngươi cứ nói là Lận Trạm muốn gặp hắn. Nếu hắn không gặp, từ nay về sau đừng hòng bước lên giường của ta dù chỉ một lần!"

Đám tiểu đồng nghe lời đe dọa chấn động này thì run rẩy gật đầu, hứa sẽ báo cáo lên trên. Lận Trạm hít sâu một hơi chờ đợi.

Chưa đầy nửa canh giờ sau, mặt hồ sen đang yên ả bỗng nổi sóng, mây đen trên trời bắt đầu tụ lại. Lận Trạm giật mình, lòng thầm kêu khổ. Liên Hoa Huyễn Hải này tâm đầu ý hợp với chủ nhân nó, nhìn thời tiết quỷ quái thế này thì chắc chắn tâm trạng vị kia đang cực kỳ tệ hại.

Từ sâu trong Huyễn Hải, một nam t.ử mặc hoa phục ngự phong mà đến, tà áo bay phấp phới như trích tiên giáng thế. Tuy nhiên, trên khuôn mặt hoàn mỹ đến kinh tâm động phách ấy lại phủ đầy mây mù đáng sợ.

Nam t.ử đáp xuống trước mặt Lận Trạm. Hai tiểu đồng lập tức quỳ sụp xuống: "Cung nghênh Đế quân."

Đế quân không thèm liếc nhìn bọn họ, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm Lận Trạm khiến ông cảm thấy đau rát cả da thịt, lòng cũng bắt đầu bất an. Nhìn gương mặt vừa quen vừa lạ ấy, Lận Trạm nhất thời ngẩn ngơ, quên mất cả không gian xung quanh.

"Lui ra." Đế quân ra lệnh.

Hai tiểu đồng nhanh ch.óng biến mất.

Lận Trạm cười châm chọc: "Đế quân chẳng phải trăm công nghìn việc sao? Sao hôm nay lại rảnh rỗi phá lệ đến thăm kẻ bị giam cầm này?"

Đế quân nhàn nhạt đáp: "Hôm nay có việc đặc biệt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.