Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ - 530

Cập nhật lúc: 17/02/2026 10:01

Yến Thiên Ngân lập tức tỏ vẻ bất mãn: "Sao đệ lại gọi là không làm việc đàng hoàng? Đan sư bán đan d.ư.ợ.c là chuyện thiên kinh địa nghĩa, vả lại thanh danh của đệ xưa nay vẫn rất tốt mà."

"Đường đường là người kế vị thứ hai của Càn Nguyên hoàng triều, lại đi bày sạp bên lề đường, còn lấy thân phận ra bảo đảm, ngươi có nghĩ sau lưng người ta sẽ cười nhạo thế nào không?" Cố Như Ngọc hận sắt không thành thép, cảm thấy mình như già đi mấy tuổi vì lo cho bạn.

Thiên Ngân bĩu môi: "Nhưng đệ không có tiền."

"Trước khi ngươi đủ tư cách nhận nhiệm vụ kiếm điểm cống hiến, ta nuôi ngươi là được chứ gì!"

Thiên Ngân ngẩn người, rồi phì cười: "Dạo này làm sao thế nhỉ, ai cũng đòi nuôi đệ. Các huynh thấy đệ không có người nuôi thì không sống nổi sao? Hoa Dung Kiếm Tiên cũng vừa nói câu y hệt."

Cố Như Ngọc sững sờ: "...Cái gì?"

Thiên Ngân hít sâu một hơi, gạt chủ đề đó sang bên, tinh quái nháy mắt: "Nếu huynh không cho đệ dùng danh nghĩa Thế t.ử bảo đảm, vậy dùng danh nghĩa Đại công t.ử Cố gia nhé? Đệ thấy uy tín của huynh dạo này còn cao hơn đệ nhiều."

Cố Như Ngọc tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi, cuối cùng không nhịn được mà gắt lên: "Ngươi nhất quyết phải bán cho bằng được đúng không?"

"Đúng vậy, hơn nữa đệ vừa sáng tạo ra vài đan phương mới, cần có người... thử t.h.u.ố.c."

Cố Như Ngọc cạn lời, cuối cùng chỉ đành thở dài: "Tùy ngươi." Thế là cái quầy nhỏ vốn có hai người, nay biến thành ba. Dù giữ kẽ không rao bán ầm ĩ như hai tên kia, nhưng thỉnh thoảng Cố Như Ngọc vẫn giúp Thiên Ngân nói vài lời tốt khi có người hỏi thăm.

Suốt ba ngày, tình hình kinh doanh vô cùng ảm đạm. Ngoài 50 điểm cống hiến kiếm được từ một "khách quen" vào ngày đầu, hai ngày sau không có thêm đồng nào. Kỳ Phi Tình bắt đầu nản chí, khuyên Thiên Ngân giảm giá nhưng cậu nhất quyết không chịu. Đúng lúc Cố Như Ngọc định rút lệnh bài ra để "bao nuôi" cả nhóm thì một nam t.ử áo xanh tiến lại gần.

Người này trên má trái có một khối u đen kịt, sưng to đến mức ép hẹp cả một con mắt, trông cực kỳ dữ tợn. Đó chính là Sư Nghi — từng là đệ nhất kiếm tu của tứ viện hai khóa trước. Sau một lần trúng kịch độc trong sát trận, hắn không chỉ phế đi nửa phần tu vi mà còn hủy hoại dung nhan, phải ẩn mình trong vườn yêu thú làm tạp vụ.

Sư Nghi dừng bước trước sạp hàng, giọng khàn khàn hỏi: "Ai là Yến Thiên Ngân? Ta nghe nói ngươi có thể tự sáng tạo đan phương, có cách nào giải được độc tố trong người ta không?"

Yến Thiên Ngân quan sát một lượt, nhận thấy độc tính trong người Sư Nghi rất mạnh và đã tích tụ lâu năm. Cậu trầm ngâm: "Huynh trúng xà độc, nhưng là loại xà nào thì đệ không rõ. Ngọc Cốt Sinh Cơ Đan đệ đang bán chỉ có tác dụng dưỡng da, làm sạch gân mạch, không chắc trị được khối u độc này."

Thấy vẻ thất vọng lộ rõ trên gương mặt Sư Nghi, Thiên Ngân mủi lòng, buột miệng: "Thật ra không phải là không có cách, nhưng đan d.ư.ợ.c này luyện chế rất tốn công."

"Đan d.ư.ợ.c gì?" Sư Nghi vội hỏi.

Thiên Ngân xoa cằm: "Đó là một loại độc đan tên là Bạc Sương Minh Đan. Nó cực kỳ cương liệt, khi uống vào sẽ đau đớn như bị xé xác, người bình thường khó lòng chịu nổi. Nhưng nó có thể dùng độc trị độc, thanh giải xà độc vô cùng hiệu quả."

Sư Nghi chưa từng nghe danh loại đan này, Thiên Ngân bèn gãi đầu cười ngượng: "Là do cha đệ tự mày mò ra. Nhưng nói trước, nó mới chỉ thử nghiệm trên yêu thú, chưa dùng cho người sống bao giờ, không rõ có di chứng gì không..."

Cố Như Ngọc nghe vậy thì kinh hãi: "A Ngân! Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, loại đan d.ư.ợ.c không có bảo đảm này đừng có đem ra hại người!"

Thiên Ngân mặc kệ, nhìn thẳng vào Sư Nghi: "Quan trọng là huynh có dám đ.á.n.h cược không? Xà độc có hàng vạn loại, nếu huynh không biết mình bị con gì c.ắ.n thì đây là cách duy nhất."

Sư Nghi nhìn chằm chằm Thiên Ngân một lúc lâu, đôi mắt hung ác hiện lên vẻ kiên định: "Ta cược ván này!"

Thiên Ngân mừng rỡ: "Được! Huynh là khách hàng chính thức đầu tiên, đệ sẽ tận tâm tận lực, còn giảm giá cho huynh nữa."

"Bao nhiêu tiền?" Sư Nghi hỏi.

Thiên Ngân giơ một ngón tay. "Một ngàn điểm?"

Cậu lắc đầu: "Mười ngàn điểm."

Sư Nghi sửng sốt: "Quá đắt, ta không có nhiều tiền thế."

"Đây là giá hữu nghị nhất rồi!" Thiên Ngân bắt đầu dẻo miệng, "Nguyên liệu luyện Bạc Sương Minh Đan toàn là thứ quý hiếm, trong đó có cả linh thảo lục cấp. Huynh cứ nghĩ mà xem, đệ muốn làm ăn lâu dài, nếu đơn hàng đầu tiên mà hỏng thì còn ai dám tin đệ nữa? Đệ nhất định sẽ dốc hết tâm sức."

Kỳ Phi Tình cũng nhảy vào bồi thêm: "Đúng đấy sư huynh, ngoài kia đào đâu ra người thứ hai dám luyện độc đan để lấy độc trị độc cho huynh? Cơ hội nghìn năm có một đấy!"

Cố Như Ngọc đứng bên cạnh chỉ biết lắc đầu thở dài. Khả năng "lừa phỉnh" của hai tên này quả thực đã đạt đến cảnh giới cao thâm, ngay cả một kiếm tu lão luyện như Sư Nghi mà cũng bắt đầu d.a.o động rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.